Tôi cóc cần”. Bành Tiểu Ngôn tức giận nhìn miếng tao trong tay anh, “Tôi mệt chết được, về đến cửa đã được ăn miếng cơm nào đâu”.
Lục Hiển Phong đành đưa táo cho cô rồi tiếp tục gọt thêm một quả táo trong đĩa, có ý bảo cô kể tiếp.
“Tôi đã gặp mẹ nuôi của cậu ấy”, Bành Tiểu Ngôn cắn một miếng táo, ngồi khoanh chân trên ghế, “Bà ấy nói, lâu rồi Chi Chi không gọi điện nhưng hàng tháng vẫn gửi tiền về. Hơn nữa vừa mới gửi cho họ một số tiền rất lớn, bà ấy bị lang sói nhập hồn rồi, cứ lảm nhảm nói là hai ngày nay liên tục mơ thấy ác mộng, nghi thần nghi quỷ.
“Bao nhiêu tiền?” Lục Hiển Phong hỏi, “Gửi vào ngày nào?”
Bành Tiểu Ngôn chớp mắt nghĩ, “Ba, bốn ngày trước lễ Tình nhân. Số tiền là sáu mươi nghìn”.
Lục Hiển Phong chau mày, “Bình thường cô ấy gửi bao nhiêu?”
Bành Tiểu Ngôn nhớ lại, “Một, hai nghìn, nhiều hơn thì là hai, ba nghìn, chưa bao giờ gửi đến tiền chục nghìn”.
Vừa nghe họ nói đến tiền, Tô Cẩm lại reo lên, “Chi Chi cũng có tiền để ở chỗ tôi”.
Thấy ánh mắt của hai người quay lại nhìn mình, Tô Cẩm đỏ mặt, “Cô ấy đến nhà tôi, nói là đến ngân hàng làm thủ tục nhưng không làm được. Lại nói là mang theo người vài cái thẻ ngân hàng thì không an toàn nên để lại một cái túi da ở chỗ tôi”.
“Bên trong là thẻ à?” Bành Tiểu Ngôn hỏi.
“Mình không biết”, Tô Cẩm bối rối đến mức tai cũng đỏ lựng lên. “Mình chưa mở ra xem, lúc đó mình vừa mới nhận dự án ở thành phố C, ngày nào cũng đọc tài liệu đến nửa đêm nên không có thời gian xem đồ của cô ấy”.
“Về xem rồi hãy nói”. Lục Hiển Phong vỗ vai cô an ủi, “Nhưng, lúc đó cô ấy gửi nhiều tiền như vậy liệu có phải là do đã đoán trước được sắp có chuyện xảy ra với mình?”
Hai cô nhìn nhau, đều cảm nhận được dự cảm không hay trong lòng nhau.
“Như thế này đi”, Lục Hiển Phong nhìn hai cô gái, “Chúng ta phân công nhiệm vụ, một là về xem đồ Chi Chi gửi liệu có manh mối gì không. Hai là tìm cách liên lạc với em trai cô ấy. Nếu thực sự Chi Chi đã sắp xếp trước hậu sự thì nhất định cô ấy phải liên lạc với em trai”.
Nghe đến hai chữ “hậu sự”, sắc mặt của hai cô tái xanh.
Ánh mắt Tô Cẩm nhìn Lục Hiển Phong đầy ẩn ý, như muốn anh rút lại lời nói khiến người khác rùng mình đó, nhưng Bành Tiểu Ngôn đã không do dự nói, “Xuất phát’.
Khóa vừa tra vào ổ chưa kịp xoay thì cửa đã được mở ra từ bên trong. Cô bạn Thanh Thanh khoác ba lô xuất hiện ở trong tư thế chuẩn bị bước ra ngoài. Nhìn thấy hai người, sợ hãi vỗ ngực nói: “Sao giờ chị mới về, em phần cho chị nửa quả đu đủ ở trong tủ lạnh đấy”.
“Cảm ơn”. Tô Cẩm từ ngày đến Hải Công ở chung phòng với cô, tuổi tác hai người gần bằng nhau, tính cách cũng thoải mái giống nhau nên chung sống cũng hòa thuận. Nhìn thấy cô ấy cứ nhìn Lục Hiển Phong, Tô Cẩm cảm thấy hơi bối rối. Đang nghĩ xem nên giải thích thế nào, Thanh Thanh đã nói thầm thì với cô: “Chị Tô, bạn trai chị đẹp trai như vậy mà chưa đưa về bao giờ, chị gái à, hôm nay em sẽ về muộn, nếu cần thiết em cũng không về sớm đâu”, nói xong nháy mắt với cô rồi cười vui vẻ bước đi.
Lục Hiển Phong đứng cách đấy không xa, lời Thanh Thanh nói anh ta chắc chắn đã nghe thấy. Điều này khiến Tô Cẩm có chút lúng túng, bước vào cửa rồi cũng không dám ngẩng đầu, chỉ tay vào phòng ngủ, “Phòng của tôi, anh có thể ngồi đâu tùy ý, tôi vào bếp lấy cho anh cốc nước”.
Lục Hiển Phong nhìn cô, cũng chỉ nhìn thấy một bên tai hơi đỏ. Dáng vẻ luống cuống cô bước nhanh vào nhà bếp nhìn như đang khó xử.
Nghĩ đến lời nói của cô bạn cùng phòng, “chưa đưa về bao giờ”, Lục Hiển Phong bất giác mỉm cười, trong lòng cũng hơi suy nghĩ: Ngạc Lâm và cô ấy quen biết nhau lâu như thế, lẽ nào chưa bao giờ ghé qua nhà Tô Tô?
Nhà không rộng, trên danh nghĩa có hai phòng ngủ một phòng khách nhưng thực tế phòng khách nhỏ đến mức chỉ vừa đủ để đặt một cái bàn ăn cơm và hai cái ghế. Ngoài ra, còn có một cái giá treo mũ áo đơn giản, đã chất đầy mũ và áo của hai cô. Phía trên bàn ăn có treo một chiếc đồng hồ có hình gấu Pooh ôm bình mật, nhìn qua giống như là đồ mua ở chợ bình dân.
Trên cửa phòng Tô Cẩm có treo rèm vải hoa. Lục Hiển Phong mở cửa phòng, tìm công tắc đèn ở trên tường. Chiếc đèn kiểu cổ vừa bật sáng, Lục Hiển Phong đã cảm thấy hoa mắt, suy nghĩ đầu tiên hiện ra là: Mới nhìn cứ tưởng là một người ngăn nắp, sao phòng lại bừa bộn như thế này?
Một giây sau ánh mắt dừng lại ở chiếc vali da không được đóng lại bên giường. Quần áo trong vali rất lộn xộn, một chiếc áo con màu hồng còn rơi trên nền nhà.
Đột nhiên Lục Hiển Phong nhận thức được tình hình.
“Tô Tô?” Lục Hiển Phong quay đầu lại gọi, “Cô lại đây”.
“Sao thế?” Tô Cẩm bưng tách trà từ trong bếp thò đầu ra, “Tôi đóng cửa đã. Thanh Thanh không biết muốn hứng gió hay sao mà trời lạnh thế này lại mở toang cửa sổ nhà bếp…”
Da đầu của Lục Hiển Phong giật giật, “Cửa nhà bếp mở sao?”
Tô Cẩm bưng tách chầm chậm bước vào, nhìn thấy mớ hỗn độn phía sau lưng anh, hoảng hốt kêu lên một tiếng.
Lục Hiển Phong hỏi cô: “Khi cô đi, trong phòng không như thế này đúng không?”
Tô Cẩm vừa ngạc nhiên vừa tức giận nhìn anh, “Đương nhiên là không”. Nói rồi cô cầm điện thoại tìm số của Thanh Thanh.
Điện thoại vừa kêu, tiếng cười của Thanh Thanh trong ống nghe vọng lại: “Có phải là không muốn em về không?”
Tô Cẩm thấy Lục Hiển Phong nhìn cô lắc đầu, hít một hơi rồi nói: “Thanh Thanh, cả ngày hôm nay em ở nhà à?”
“Có chuyện gì thế?” Giọng nói của Thanh Thanh đầy kinh ngạc, “Sáu giờ em mới nghỉ làm, ăn cơm với Đại Minh xong thì về nhà lấy ít đồ, khi vừa đi ra cửa thì gặp bọn chị”. Rồi cố nói nhỏ ra vẻ bí mật: “Đại Minh mới mượn được biệt thự nghỉ mát của bạn nên tối nay em không về chị ạ, để anh chị tự nhiên”.
Tô Cẩm cố gắng hỏi dồn: “Em về có vào phòng chị không?”
“Em đâu có nhiều thời gian thế?” Thanh Thanh không vui, “Có phải là nội y của chị vứt ở ngóc ngách nào tìm không thấy phải không?”
Tô Cẩm liếc trộm Lục Hiển Phong một cái rồi quay người đi, “Em mới vứt nội y lung tung ấy.
Được rồi, em cứ vui vẻ tiếp đi”.
Tô Cẩm tắt máy, nhìn Lục Hiển Phong lắc đầu.
Lục Hiển Phong miễn cưỡng nhếch môi cười, giơ tay chỉ phía sau, “Cô xem xem thiếu thứ gì?”
Tô Cẩm trước khi nghĩ đến việc bảo vệ hiện trường thì đã bước vào, sau khi lục tung tất cả thì phát hiện ra là không thiếu thứ gì, ngay cả chiếc phong bì có đựng tiền mặt để dưới gối cũng bị động đến, nhưng kỳ lạ là không hề bị lấy đi. Cứ như trong phòng vừa có một con thú nào đó lao vào, làm lộn xộn mọi thứ rồi biến mất, chỉ để lại một đống hỗn loạn.
Nhưng cửa nhà bếp mở toang, hàng rào phía ngoài bị kéo ra một đoạn vừa đủ chỗ cho một người đi qua.
Nhìn thấy lỗ hổng, Tô Cẩm mới thực sự cảm thấy sợ hãi, “Tâng bốn… mà cũng có người trèo lên sao?”
Lục Hiển Phong chau mày xem xét bốn phía, “Thanh Thanh đã vào phòng của mình, rõ ràng là phòng của cô ấy không bị lục soát. Là may mắn? Hay là vì người đó chỉ muốn tìm cô? Nếu đến tìm thì là tìm cái gì?”
Ga trải giường cũng bị lật lên, vật muốn tìm có lẽ là không to lắm…
“Liệu có phải là…”, Tô Cẩm kéo tay áo anh, “Liệu có phải là tìm đồ Chi Chi để lại không?”
Lục Hiển Phong hỏi lại: “Nó đâu?”
Tô Cẩm chau mày nhớ lại, “Hình như… vẫn ở trên bàn ăn”.
Nhìn vẻ mặt khó mà tin nổi của Lục Hiển Phong, Tô Cẩm vội vàng giải thích, “Lúc cô ấy đến tôi và Thanh Thanh đang ăn cơm, liền tiện tay để ở đó. Sau đó… tôi bận quá quên khuấy mất chuyện này…”
Mấy chữ sau cùng cô nói với vẻ áy náy. Thời gian đó, công ty vừa quyết định cô và Hàn Hiểu phụ trách dự án ở đại lục, lại đúng lúc Hàn Hiểu xin nghỉ sinh. Mặc dù đã giúp cô xử lý xong tài liệu giai đoạn đầu nhưng việc liên quan đến dự án rất nhiều, bận đến mức thời gian ăn cơm cũng không có.
Lục Hiển Phong vội vàng chạy vào phòng, lo lắng lật đi lật lại mấy tập báo cũ ở trên bàn, đột nhiên nhìn thấy một túi tài liệu bằng da bò.
Nhất thời, tay anh run lên.
Có đúng là mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên? Rốt cuộc, cô gái Tô Cẩm này đúng là kẻ ngốc gặp thời.
Lục Hiển Phong lấy đồ trong túi ra đặt hết lên bàn. Đồ trong túi tài liệu không nhiều. Ngoài một phong bì nhỏ chỉ có một tờ giấy khai sinh.
Giấy khai sinh màu xanh lục do bệnh viện tư nhân sang trọng nhất thành phố T ký phát. Trên đó có ghi tên Lâm Chính Vũ, ngày sinh là mùng năm tháng tám năm ngoái. Xem cột ghi thông tin bố mẹ, tên mẹ không nghi ngờ gì nữa chính là Lâm Chi Chi. Cột ghi tên bố viết một cái tên mà anh đã sớm dự đoán nhưng không dám khẳng định – Mạnh Hằng Vũ.
“Mạnh Hằng Vũ?” Tô Cẩm đứng phía sau anh chau mày, “Cái tên này sao tôi nghe quen thế? Hình như đã nghe thấy ở đâu rồi…”, cô chỉ để tâm đến thắc mắc của mình mà không chú ý đến sắc mặt của người đàn ông bên cạnh đã trở nên thật u ám.
Nghĩ đi nghĩ lại mà không ra, Tô Cẩm mở phong bì nhỏ ra.
Bên trong là hai cái thẻ, còn có một tờ giấy được gấp lại. Mở ra xem thấy có viết: “Tô Tô, đây là hai cái thẻ mình lấy chứng minh thư của cậu để mở tài khoản, mật khẩu là ngày sinh của cậu. Trong đó là tất cả những gì mình tích cóp được, mong cậu thay mình chăm sóc Chính Chính, cảm ơn”.
Tô Cẩm thấy cay mắt, nước mắt tuôn ra.
Mặc dù không mất gì, nhưng sau khi hỏi ý kiến của Thanh Thanh, Tô Cẩm vẫn báo cảnh sát.
Dù sao đây cũng là chỗ ở của hai cô gái, xảy ra vụ đột nhập, sau này không biết sống thế nào?
Nhưng sau khi cảnh sát bước vào cửa, Tô Cẩm bắt đầu ân hận quyết định của minh. Bởi vì so với tên trộm, cô càng không muốn gặp chính lại người cảnh sát đang đứng trước mặt cô lúc này.
“Từ trước đến giờ tôi không biết anh là cảnh sát 110”. Tô Cẩm nói hết câu rồi yên lặng.
Mặc dù thời gian quen biết không phải là ngắn, nhưng cô thực sự không biết anh thuộc bộ phận nào. Ngạc Lâm cũng chưa bao giờ nói và cô cũng chưa bao giờ hỏi. Mặc nhiên cho rằng công việc của anh cũng giống như của cô, có những điều cần phải giữ bí mật.
Thực ra, Ngạc Lâm không phải là cảnh sát 110. Chẳng qua đêm nay người cảnh sát trực 110 là bạn của anh, đã từng uống với nhau vài lần nên cũng có ấn tượng với cái tên Tô Cẩm. Sau khi nghe thông báo tình hình cảm thấy không yên tâm nên mới gọi điện hỏi Ngạc Lâm/
“Anh không nhất thiết phải là cảnh sát 110”. Ngạc Lâm không để ý cười, ánh mắt không thiện cảm nhìn Lục Hiển Phong đang đứng cạnh cô.
Lần trước gặp nhau ở khách sạn không phải là một cuộc làm quen vui vẻ, hai người rõ ràng là không quên.
Tô Cẩm cảm thấy hơi ân hận vì đã nói một câu thiếu suy nghĩ. Cô cảm thấy không cần phải nói với anh như vậy, đặc biệt là với một ngữ điệu tự nhiên như thể quan hệ giữa họ vẫn thân thuộc như trước… Cảm giác này khiến cô không tự tin, lùi lại một bước đứng cạnh Lục Hiển Phong.
Ánh mắt của Ngạc Lâm dao động khi nhìn thấy động tác của cô, một lần nữa nhìn Lục Hiển Phong, cười gằn: “Hai người thân thiết quá nhỉ?”
Vốn dĩ Lục Hiển Phong không muốn để tâm, nghe thấy câu nói này liền quay lại nhìn.
Dáng người anh to lớn, khi nhìn người khác thường có vẻ rất cao ngạo. Lúc này, ánh mắt của anh thật lạnh lẽo. Ngạc Lâm trông thấy ánh mắt của anh, trong lòng bất giác dấy lên cảm giác thất bại, không kiềm chế được s