ũng đi cùng luôn, làm tham mưu cho cô ấy.” Nói đến đây, thấy Đường Du không phản ứng gì, chị Chu bối rối, “Thực ra, nếu em không đồng ý thì cũng có thể làm bạn, cứ gặp nhau đi. Phù Thanh, em có nghĩ thế không?”
Phù Thanh nhanh nhẹn nhận lời, “Ha ha, được, ngày mai em sẽ đi cùng Tiểu Du.”
Hai người mặc nhiên quyết định hết mọi việc, Đường Du ngước mắt nhìn Phù Thanh, chị chỉ cười vỗ nhẹ vai cô.
Chị Chu mừng ra mặt, “Vậy cứ quyết định thế nhé, để chị sắp xếp, lát nữa sẽ điện lại cho em.”
Địa điểm gặp mặt là một quán cà phê Starbucks trên đường Học Viện, vì Đường Du sống ở khu vực gần đấy, hơn nữa quán này cũng gần phòng thí nghiệm nơi chàng trai đó làm việc. Anh ta tên Trình Lãng, cao 1m82, dáng người dong dỏng, khuôn mặt thanh tú, nhút nhát, không giống một chàng trai hai mươi bảy tuổi, mà trông hơi trẻ con. Ngay từ đầu, chị Chu và Phù Thanh phải liên tục cười nói để khuấy động bầu không khí, ở đó được một lúc thì hai người lần lượt ra về.
Chỉ còn lại hai người, Đường Du không phải người hay nói, Trình Lãng thì lại nhút nhát, giờ ngồi với nhau, Đường Du đành phải đ nhận việc tìm chủ đề nói chuyện, người hỏi người trả lời, chẳng mấy chốc đã hết chuyện. Lúc này, khách trong cửa hàng không nhiều, ngồi trong một quán cà phê yên ắng, giữa họ là bầu không khí gượng gạo, cả hai đều như ngồi trên ổ kiến lửa. Đường Du đành lên tiếng: “Không còn sớm nữa, chúng ta về thôi.” Dứt lời, cô gọi người phục vụ đến thanh toán, lúc này Trình Lãng vội đứng dậy vừa giành lấy hóa đơn, “Để anh, để anh.” vừa vội vàng móc ví lấy tiền trả, anh chàng căng thẳng đến toát mồ hôi trán.
Đường Du buồn cười khi trông thấy bộ dạng anh như vậy, cô quay sang nhìn anh cười rồi để anh thanh toán.
Trình Lãng lái chiếc xe Buick, quán Starbucks cách nơi Đường Du sống không xa, theo chỉ dẫn của cô, chiếc xe rẽ vào khu phố nơi cô ở. Trần Lãng xuống xe giúp cô mở cửa, cô cám ơn rồi nói lời tạm biệt. Về đến nhà được một lúc, Phù Thanh đã gọi điện đến hỏi thăm tình hình. Đường Du nhớ lại dáng vẻ của Trình Lãng lúc thanh toán, cảm thấy buồn cười, cô không trả lời mà hỏi lại: “Sao chị biết bọn em đã về?”
“Giờ chị và chị Chu vẫn đang đi cùng nhau, lúc nãy chị Chu còn mắng cậu ta sao không nghĩ đến việc mời em đi ăn cơm, sao chỉ uống cà phê xong rồi đưa em về luôn, đúng là ngốc.”
Đường Du cười, thật ra lần gặp mặt này cô nhận lời là vì không nỡ từ chối ý tốt của Phù Thanh. Giờ đây, cô luôn có một mình, ngoài việc đến công ty lấy và nộp bản dịch ra, ngày nào cô cũng ở nhà, chẳng ai để ý việc của cô. Rất nhiều cô gái cứ than phiền vì bị người nhà bắt đi xem mặt, nhưng cô thì chẳng có lấy một người thúc giục đi tìm hạnh phúc, nên cô không nỡ từ chối ý tốt của chị.
Cuối cùng, Phù Thanh hỏi: “À, em thấy cậu ta thế nào?”
Còn thế nào nữa, sợ rằng hôm nay Trình Lãng đã lấy hết can đảm rồi, không biết c phải do chị Chu ép đến không. Tuy nhiên, Đường Du không ngờ, buổi tối ngày hôm sau, cô bỗng nhận được điện thoại của Trình Lãng, anh nói: “Anh muốn mời em ăn tối.”
Trong chốc lát, trước mặt Đường Du như hiện lên bầu không khí gượng gạo của ngày hôm qua, nhưng anh ta đã gọi điện đến, cô cũng ngại từ chối, đặc biệt với một chàng trai nhút nhát như anh, chắc anh cố gắng lắm mới dám gọi điện hẹn cô, nên cô đành nhận lời.
Trình Lãng lái xe đến đón cô đi ăn, gặp nhau rồi vẫn rất gượng gạo. Sau khi ăn xong, hai người rời nhà hàng, anh nói: “Giờ vẫn còn sớm, hay chúng ta đến quán bar ngồi nói chuyện.”
Thành phố B có rất nhiều quán bar, hai người đến khu Hậu Hải chọn một quán bar để vào. Người trong quán tương đối đông, còn có cả nhạc sống, thế cũng hay, đỡ gượng gạo vì không tìm được chủ đề nói chuyện. Hai người ngồi ở quầy bar, gọi rượu xong, Đường Du lặng lẽ ngồi, ca sĩ đang hát bài Cánh diều của Trần Thăng, anh chàng bartender điển trai đang biểu diễn cách pha rượu độc đáo. Đường Du mặc chiếc áo sơ mi trắng mỏng, đơn giản, vừa khít người, tay áo xắn lên, mái tóc dài uốn lọn của cô xõa sang một bên, cô đang nghe nhạc, thỉnh thoảng liếc nhìn anh chàng bartender biểu diễn, không cần cố gắng tìm đề tài để nói nên cô cứ lặng lẽ, ngồi đó. Đôi khi, ánh mắt vô tình của cô nhìn Trần Lãng khiến anh ta mềm lòng. Vẻ mềm yếu, chua xót của cô giống như người từng trải qua bao sóng gió, giờ đang đắm chìm trong hồi ức, lại như có gì đó hoang mang, điêu tàn. Cảm nhận này khó có thể diễn đạt bằng lời, chỉ là ở cô toát ra cảm giác đó, có gì đó đìu hiu, khát vọng, thê lương, một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, tinh tế như cô sao lại có ánh mắt như thế. Nhân lúc cô không để ý, ánh mắt Trình Lãng chớp chớp quan sát rồi nhanh chóng ngoảnh mặt đi trước khi cô trông thấy.
Trở về nhà lần này, Phù Thanh lại gọi điện thoại, “Sao rồi, hôm nay em lại đi chơi với cậu ấy à?”
Xem ra anh chàng Trình Lãng này đều báo cáo hết mọi chuyện cho chị Chu, cô chỉ cười cười. Thật ra cô không phải đến công ty thường xuyên, thời gian ở nhà một mình cũng nhiều nên không biết làm gì. HTrình Lãng và cô ở bên nhau hơn nửa ngày, về đến nhà là đi ngủ, so với ngày thường, ngày hôm nay đúng là trôi nhanh hơn, nghĩ lại cũng thấy biết ơn con người đã đi cùng cô.
Sau đó, Trình Lãng vẫn tiếp tục gọi điện thoại hẹn hò, cô không nhận lời nữa mà tìm đủ mọi lý do từ chối. Lúc đầu Trình Lãng tin lý do cô đưa ra là thật, nhưng dần dần anh cũng nhận ra đó chỉ là cái cớ. Năm ngày sau, Đường Du bỗng nhận được điện thoại của Phù Thanh, hỏi có phải không thích Trình Lãng không.
Đường Du hỏi lại: “Sao chị hỏi thế?”
“Cô của chị Chu nói, con trai của cô ấy rất thích em, nhưng gần đây gọi điện thoại hẹn, em đều từ chối. Trình Lãng cứ một mình buồn bã ngồi ở nhà, cô ấy nhờ chị hỏi em có phải cậu ta có điểm gì khiến em không hài lòng không.”
Đường Du nghe xong, cảm thấy buồn cười. Trình Lãng đã hai mươi bảy tuổi rồi mà còn đem chuyện này ra nói với mẹ, suy nghĩ một lát, cô nói em sẽ gọi điện nói rõ với anh ấy. Cô bấm số điện thoại của Trình Lãng, hẹn ngày hôm sau gặp nhau tại quán cà phê Starbucks. Nhưng đến hôm hẹn, cô lại bị cảm, thời tiết đã sang thu, gió to, nhiệt độ hạ thấp, lúc đi siêu thị do không mặc đủ ấm, về đến nhà là bắt đầu sốt.
Mê mê man man cả ngày không ăn gì, trở mình trên giường mãi mà không sao chợp nổi mắt, nghĩ đến cuộc hẹn với Trần Lãng. Cô cố gượng dậy gọi điện thoại cho anh nói là không đến được, Trình Lãng ở đầu dây bên kia liền hỏi: “Em làm sao vậy? Bị ốm phải không? Đã đến bệnh viện khám chưa?”
Đường Du bật cười, chắc Trình Lãng nghĩ cô đang nói dối, liền nói: “Em nói thật, em bị sốt rồi.”
Cuối cùng, anh ta nói: “Vậy lát nữa anh qua thăm em.” Dứt lời liền cúp máy.
Khoảng hai mươi phút sau, có người gõ cửa, Đường Du đứng dậy ra mở, trên tay Trình Lãng xách một chiếc túi, trên túi có in tên một nhà thuốc.
Người Đường Du phờ phạc, mời anh ngồi rồi toan đi rót nước, Trình Lãng níu cô lại, nói: “Không cần đâu.” Thấy mặt cô nhợt nhạt, anh đưa tay lên sờ trán cô, “Em sốt cao quá, anh đã mua ít thuốc hạ sốt, em ngồi xuống đây, anh đi lấy nước.”
Trong chiếc túi Trình Lãng mang đến có một lọ thuốc, trên đó ghi “Ibuprofen Suspension Dro, giảm sốt trong tám tiếng.” Cô đang đọc hướng dẫn sử dụng thì thấy Trình Lãng mang nước đến, cô nói: “Anh mua nhầm rồi, loại thuốc này dành cho trẻ em.”
Một tay Trình Lãng bê cốc nước, một tay gãi gãi đầu, “Anh nghĩ, thuốc nào cũng đều có tác dụng phụ, thuốc dùng cho trẻ em người ta sẽ để ý hơn, ít tác dụng phụ hơn.”
Đường Du cười, thấy anh ta thật là đáng yêu. Uống thuốc xong, chẳng mấy chốc đã có tác dụng. Cô ngủ ngay trên ghế sofa. Không biết ngủ được bao lâu, cô tỉnh giấc vì đói, thấy mình đang ngủ trên giường, cửa phòng ngủ khép hờ, ánh sáng từ phòng khách lọt vào qua khe cửa. Cô mở cửa bước ra, Trình Lãng vẫn còn ở đây, đang chăm chú đọc sách trên sofa, trong phòng toàn mùi thức ăn thơm phức, bụng cô sôi lên vì đói. Trình Lãng quay ra hỏi, “Em tỉnh rồi à?”
Đường Du ngại ngùng, sao cô lại có thể ngủ ngon lành trước mặt một người lạ như thế, đã vậy còn để bụng kêu ùng ục, cô đáp:
“Anh đã nấu cháo, đang hâm lại trong nồi cơm điện, giờ anh đi lấy cho em ăn nhé.” Đợi Trình Lãng bưng cháo ra, cô ngồi trên sofa đỡ lấy rồi khẽ khàng nói lời cảm ơn. Cô đưa cháo lên miệng nếm, có lẽ do được ninh lâu, cháo rất nhuyễn, dậy lên mùi thơm phức. Trình Lãng mỉm cười nhìn cô ăn, “Uống thuốc hạ sốt rồi, chỉ cần có cảm giác thèm ăn thì sẽ nhanh khỏe lại.”
Cô ăn xong, nhìn đồng hồ trên tường, rồi lại nhìn ra bên ngoài cửa sổ, mưa như trút nước. Trình Lãng ngại ngùng nói: “Ban nãy, thấy em uống thuốc xong là ngủ, chưa ăn uống gì, sợ em đói nên anh ở lại nấu cháo, không ngờ muộn thế này rồi, vậy anh về nhé, em cố gắng nghỉ ngơi cho khỏe.”
Ngày hôm sau, khi tỉnh dậy, Đường Du cảm thấy thân thể nhẹ nhõm, chân tay cũng có sức, trong lòng không khỏi biết ơn Trình Lãng. Lúc đến công ty, chị Chu cứ nhìn cô cười. Phù Thanh kéo cô vào văn phòng hỏi: “Chị nghe nói, tối qua Trình Lãng ở nhà em đến tận ba giờ sáng mới về có phải không?”
Niềm vui lộ cả trong mắt chị Phù Thanh, Đường Du sợ chị đoán lung tung liền kể lại đầu đuôi sự việc cho chị nghe. Khi nghe đến câu Trình Lãng nói “Anh nghĩ, thuốc nào cũng đều có tác dụng phụ, thuốc cho trẻ em người ta sẽ để ý hơn, ít tác dụng phụ hơn” Phù Thanh gật đầu, hài lòng nói: “Anh chàng này, đúng là rất được, biết quan tâm, chu đáo.”
Mặt Đường Du bỗng ửng đỏ.
Phù Thanh nghiêm túc nói: “Trình Lãng đúng là rất mến em. Em không biết đấy thôi, cậu ta tuy làm việc trong phòng thí nghiệm, nhưng bố mẹ đều là cán bộ nhà nước, trước đây, ông nội cậu ấy còn là lãnh đạo cấp cao của ban ngành gì đó, ra ngoài có cả lính cảnh vệ tháp tùng. Cậu ta cũng đẹp trai, tính tình ôn hòa, em có biết người nhà đã giới thiệt cho cậu ấy bao nhiêu cô rồi không? Đều là những cô gia đình bề thế, xinh đẹp, giỏi giang, tiểu thư đài các nhưng câu ta chẳng ưng ai nên đến giờ vẫn độc thân. Giờ cậu ấy đang là mối lo của cả nhà. Trước đây, đều là do cậu ta không ưng người ta, chứ làm gì có cô gái nào không thích cậu ấy, xem ra gặp được em, trái tim cậu ấy bị lung lay rồi.”
Đường Du cười, không ngờ chẳng mấy chốc mình cũng đã đến tuổi tính chuyện hôn nhân. Còn nhớ lúc nhỏ bị bỏ rơi, cô luôn mong mỏi có một mái ấm, cho dù đó chỉ là một căn phòng nho nhỏ để quay về cũng được. Ngoảnh đầu lại, cô giờ đã hai mươi ba tuổi, đã có khả năng tạo dựng một gia đình, chỉ cần tìm một người đàn ông phù hợp nữa thôi.
Phù Thanh nói: “Trình Lãng thực sự rất tốt, nói thật, sau khi kết hôn xong, em sẽ cảm nhận hết được những điểm tốt của chàng trai này.”
Nhắc đến chuyện cưới xin, cô tự nhiên thấy sợ, Trình Lãng là người chồng lý tưởng, rất nhiều phụ nữ đều muốn kết hôn vì ý nghĩ ấy, cô cũng đâu thể khác họ. Nghĩ như thế, bóng người trong ký ức của cô bỗng trở nên vô cùng xa vời. Có lẽ, hai người thật sự không thể nào được bên nhau nữa rồi, hóa ra khoảng cách giữa họ thật lớn. Ngoài lần đứng bên ngoài xa xa nhìn người đó, giờ đến gặp lại một lần thôi cũng khó, không còn nghe được tin tức gì của anh nữa, cũng chẳng biết người ấy đang làm gì, cứ như trong đời chưa từng xuất hiện một người như thế. Đấy là nỗi hoang mang nơi sâu thẳm, cô phảng phất sợ hãi ngày tháng cứ như thế trôi đi.
Sau đó, có một lần, Đường Du mời Trình Lãng dùng cơm, anh giúp