lên, dùng sức hất mạnh tay Tôn Văn Tấn ra, ngồi xuống ghế sofa, giọng khàn khàn: “Không biết.”
Tôn Văn Tấn có lẽ vẫn chưa nghe thấy, cứ nhìn chằm chằm, miệng liên tục hỏi: “Cậu khiến cô ấy bỏ đi đâu rồi?” như thể chỉ biết nói mỗi câu này.
Quan hệ giữa Trần Thích và Tôn Văn Tấn như anh em, ngần ấy năm trời chưa từng tức giận nhau bao giờ, Tôn Văn Tấn gặp khó khăn, Trần Thích ra sức giúp đỡ; việc kinh doanh của Trần Thích có vấn đề, Tôn Văn Tấn vượt nghìn dặm xa xôi sang châu Phi giải quyết hộ. Nhưng hôm nay, chỉ vì một cô gái, gã không hề nể nang, Trần Thích vừa tức giận, lại vừa thấy chua chát.
Tôn Văn Tấn tiến thêm hai bước, tiếp tục hỏi: “Rốt cuộc cậu khiến cô ấy bỏ đi đâu rồi?”
Trần Thích nhìn vành mắt đỏ lừ của bạn, tim anh như bị ai đó cứa, đành phải nói thật, “Mình chỉ nói muốn cô ấy đi du học, nhưng cô ta không đồng ý. Hơn nữa, cậu biết đấy, phần lớn các chuyến bay quốc tế hôm nay đều bị hủy.”
Tôn Văn Tấn không tin, gã nhìn Trần Thích, nét mặt đau khổ, giọng cố chấp, “Vậy cậu nói đi, cậu muốn đem cô ấy đi đâu? Nước nào? Thành phố nào? Trường đại học nào?”
Trần Thích cuối cùng cũng ngoảnh mặt lại, “Nước Pháp, Paris, trường thì tùy cô ấy chọn.”
Sợ gã vẫn chưa tin, Trần Thích gọi điện thoại gọi người trợ lý đã sắp xếp việc xuất ngoại cho Đường Du đến đối chất, anh đặt trước mặt Tôn Văn Tấn vé may bay, hộ chiếu, địa chỉ trường học của Đường Du và cả một tấm thẻ tín dụng vốn định sẽ đưa cho c
Tôn Văn Tấn sầm mặt nhìn những thứ đó, không nói gì.
Ngày hôm sau, Thẩm Tử Tịnh gọi điện cho Trần Thích, “Anh mau về đi, Văn Tấn đang đợi ở nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Anh ấy…”
Trần Thích đã lờ mờ đoán được xảy ra chuyện gì, chắc chắn là vẫn chưa tìm thấy Đường Du, anh vội vã đáp lời, bỏ dở mọi việc đang làm, tức tốc trở về nhà.
Vừa vào đến phòng khách, Trần Thích nhìn thấy Tôn Văn Tấn đang ngồi trên sofa, miệng ngậm một điếu thuốc, có lẽ sợ ảnh hưởng đến cái thai trong bụng Thẩm Tử Tịnh nên không châm lửa hút. Vừa nghe thấy tiếng cửa mở, gã đứng phắt dậy theo phản xạ, ngoảnh đầu nhìn ra.
Ánh mắt ấy khiến Trần Thích không dám ngẩng mặt lên, mặt mày ủ ê đi qua, không để ý gì đến Thẩm Tử Tịnh, rồi rút một điều thuốc trong bao thuốc của Tôn Văn Tấn ra châm lửa, đưa bật lửa cho Tôn Văn Tấn, ý là có thể hút. Tôn Văn Tấn không cầm bật lửa mà chỉ chằm chằm nhìn.
Tâm trạng của Trần Thích hiện giờ rất phức tạp, anh ta đã đánh giá thấp ảnh hưởng của Đường Du đối với Tôn Văn Tấn, nhưng giờ đây chẳng tìm thấy Đường Du đâu, không biết là phúc hay là họa. Ánh mắt anh hấp háy, không dám nhìn Tôn Văn Tấn. Vừa ngồi xuống thì nghe thấy giọng Tôn Văn Tấn nghèn nghẹn, “Trần Thích, là bạn bè bao lâu nay, tôi đã bao giờ cầu xin cậu chưa?”
Trần Thích phản ứng bản năng, đáp: “Chưa,” rồi ngoảnh đầu lại nhìn gã.
Tôn Văn Tấn vùi đầu vào hai lòng bàn tay, cơ thể nghiêng về phía trước, mãi không lên tiếng.
Rất lâu sau, gã mới ngẩng đầu lên, giọng nói nghẹn ngào, mắt đỏ hoe, nhìn Trần Thích không chớp mắt, “Tôi cầu xin cậu một lần, nói cho tôi biết, cậu rốt cuộc đưa Đường Du đi đâu?”
Trần Thích thấy đầu mình ong ong, như thể tất cả máu trong cơ thể đều dồn hết lên đỉnh đầu. Tôn Văn Tấn nhìn anh với vẻ nghiêm trang, tựa như một giáo đồ thành kính đang lâm vào cảnh cùng quẫn, trong bộ dạng đáng thương, đau đớn, van nài, không hề quan tâm đến bất kỳ điều gì khác, chỉ chăm chú nhìn vị thượng đế của mình, cầu xin sự thương hai thiếu mỗi điều là chưa quỳ sụp xuống.
Tôn Văn Tấn là người bướng bỉnh, gã đã từng bỏ tất cả để yêu Tôn Đại Ảnh, không cần bố mẹ lẫn tiền đồ, khi người phụ nữ ấy bỏ đi, gã lại chẳng nói nửa lời níu giữ, chẳng một ánh mắt đau buồn. Nhưng trông dáng vẻ gã hiện giờ, trái tim Trần Thích như bị ai đó bóp chặt, cứ nhói lên từng hồi. Lát sau, cổ họng nghèn nghẹn, anh ta mở miệng, khó khăn lắm mới cất lên lời, “Văn Tấn, hộ chiếu và trường học, cậu đều đã xem rồi, cô ấy thật sự chưa xuất cảnh, nếu cậu không tin thì tự mình kiểm tra lại.”
Tôn Văn Tấn không nói gì, vẫn cứ nhìn anh ta, vẻ mặt cố chấp, đau đớn, ánh mắt vỡ vụn tựa như con búp bê thủy tinh vỡ, mảnh vụn văng khắp nơi.
Cái nhìn của gã khiến trái tim Trần Thích tan nát, người anh cũng như sắp phát điên nhưng chỉ luôn miệng nói câu, “Hộ chiếu, trường học, cậu đều đã xem rồi, mình thực sự chẳng làm gì cô ấy cả. Văn Tấn, cậu phải tin mình!” Vừa nói, Trần Thích vừa cảm thấy có gì đó tủi tủi trong lòng.
Cuối cùng, Tôn Văn Tấn dường như cũng đã tiếp nhận lời của Trần Thích, gã gật gật đầu, đứng lên đi ra cửa, thoáng một cái đã không thấy bóng dáng đâu.
Vừa về đến nhà, gã liền vào phòng sách lục lọi, tìm kiếm, lật hết giá sách, bàn học, ngăn kéo ra xem, lúc này mới nhớ đến chiếc két sắt. Gã lấy chìa khóa ra mở, không quan tâm đến tài liệu trong đó quan trọng thế nào, lật tung hết lên, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc hộp thủy tinh, nhưng chiếc lắc đã không còn, chiếc hộp trống rỗng như chính trái tim gã.
Lúc này, chiếc điện thoại di động kêu vang, gã dùng tay trái rút ra nghe, thì ra là chị học khóa trên của Đường Du. Ban đầu, gã có tìm chị hỏi, gã vội vã nghe, “Anh Tôn à? Có tin tức của Đường Du rồi…”
“Tôi tìm cô ấy, có cô bạn cùng khoa nói rằng, ngày mười bốn tháng chín nhìn thấy cô ấy nôn ra máu trong giờ thi thể chất, sau đó đã đi bệnh viện khám, hay là anh thử đến bệnh viện hỏi xem sao, có khi đến đó sẽ có thêm tin tức.”
Không thấy Đường Du đâu, gã nôn nóng tìm, biết Trần Thích có liên quan, gã chỉ muốn tìm cô về, chỉ muốn gây phiền hà cho Trần Thích mà quên mất manh mối quan trọng. Tư duy gã vốn chặt chẽ, nhưng lúc hoảng loạn lại chẳng theo quy tắc nào. Gã vội cảm ơn, dập máy rồi lấy xe đi xuống lầu.
Sau khi nói tên Đường Du, gã dễ dàng tìm được khoa cô đã đến khám bệnh. Một vị chuyên gia già nói: “À, cô gái đó à, hôm ấy, do một thực tập sinh của chúng tôi tọa chẩn, tôi bận nên không có mặt, mấy ngày nay đang muốn tìm cô ấy, số điện thoại để ở đây thì không liên lạc được, cô ấy cũng chẳng để lại số nào khác. Là thế này, nghe cậu thực tập sinh nói, cô ấy có lẽ không phải mặc bệnh tim bẩm sinh, mà hơi giống dạng phổi biệt lập*, viêc này cũng không thể trách thực tập sinh của chúng tôi vì tỷ lệ chẩn đoán nhầm của bệnh này là rất cao. Thế này nhé, cậu mau tìm cô ấy về đây, tôi đề nghị chụp CT tăng cường để xác nhận lại, xem rốt cuộc vấn đề nằm ở chỗ nào, cho dù là bệnh gì cũng không được bỏ qua.”
[* Tên khoa học: pulmonary sequestration, một dị dạng bẩm sinh ở phổi.]
Tôn Văn Tấn tê tái như rơi xuống hồ băng, gã lắp bắp: “Bác sĩ, ý ông là, trước đó Đường Du đã từng bị chẩn đoán là mắc bệnh tim bẩm sinh sao?”
Vị chuyên gia già đầu hơi cúi, “Sao, thế cậu không biết à?”
“Dạ, không biết, hơn nữa, cô ấy tắt nguồn điện thoại rồi, đến người cũng chẳng tìm thấy đâu.” Sự cay đắng dâng trào mãnh liệt trong tim Tôn Văn Tấn.
Vị chuyên gia già thở dài, “Cậu thực tập sinh kia không có kinh nghiệm, lúc đầu chỉ dựa trên căn cứ cô ấy có bố chết vì bệnh tim nên đoán là bị di truyền. Thậm chí nếu bác sĩ chính thức đoán ra bệnh, cũng không thể tùy tiện nói với bệnh nhân là rủi ro phẫu thuật cao, nếu không làm phẫu thuật, sẽ ảnh hưởng đến tính mạng hay những thứ đại loại thế. Làm vậy, sẽ gây áp lực rất lớn cho bệnh nhân, chúng tôi đã kết thúc trước đợt thực tập của học viên đó rồi. Tuy nhiên, người bệnh gặp phải chuyện này, đặc biệt trong trường hợp bố cô ấy đã chết vì bệnh tim, chắc chắn đều bị kích động. Giờ chẳng còn cách nào ngoài việc phải tìm nhanh cô ấy về, kiểm tra lại, bệnh tình của cô ấy, có lẽ không đến nỗi nghiêm trọng thế.”
Thường thì những người biết mình có bệnh sẽ phản ứng theo hai cách: một là tìm mọi cách chữa trị, cách khác là, có lẽ Đường Du chọn cách này, một mình âm thầm biến mất.
Tôn Văn Tấn thật sự cảm thấy tủi thân.
Hôm đi uống cà phê, cô bỗng dưng bật khóc. Giờ nhớ lại, có lẽ do nghe tin Fallaci tử vong mới khóc, phải chăng cô cũng muốn sống, cũng thấy sợ hãi cho tương lai nhưng lại không biết nói gì với gã. Hôm đó, cô hỏi gã sợ nhất điều gì, gã nói sợ nhất là mất đi người thân, nhưng cô đâu cho gã biết cô sợ nhất điều gì, liệu cô có muốn nói để gã biết?
Gã từng tưởng rằng cuộc đời mình cứ thế này, trái tim yên ả từ chối mọi xao động. Nhưng, cô gái này, sống cùng gã mấy tháng, chưa từng yêu cầu hay tính toán gì, trầm lặng đến kỳ lạ. Hôm đó, bỗng nhiên muốn dạo phố, đi trung tâm giải trí, nói là trước đây chưa từng đến những nơi đó, có thể cô đã tưởng rằng cuộc đời mình sắp kết thúc, nên muốn đi. Tuy nhiên, lúc đó, sao cô không hề định nói với gã?
Trở về từ quán cà phê, cô ở trong bếp vừa nấu mì vừa dặn dò gã, không được để lửa quá to, nếu không thịt sẽ bị cháy, trước khi cho thịt vào nên thêm ít muối, như thế thịt sẽ không dai. Lúc ấy, có phải cô đã quyết định sẽ rời xa gã, nhưng vẫn không hề cho gã hay?
Trước khi gã đi, rõ ràng đã nói với cô là đợi gã về, tại sao vừa về đến nơi đã không thấy bóng dáng đâu?
Khi buồn nhất, khi tuyệt vọng nhất, cô lại đẩy gã ra, trốn tránh, không muốn gặp. Tại sao lại như vậy? Gã đã như phát điên lên, đi tìm cô khắp nơi, cô lại cư xử với gã như thế? Rốt cuộc là Trần Thích đã nói những gì? Trần Thích nói với gã rằng, giữa hai người có nhiều khó khăn, nói quan hệ của gã và cô không thể lâu dài, gã đều bỏ ngoài tai, nhưng cô đã bỏ đi một cách tuyệt tình, mặc dù biết là mình bị bệnh sắp chết. Như vậy, rốt cuộc, cô coi gã là gì?
Cô không có người thân thích, không bạn bè, hơn hai mươi năm nay, cuộc sống tuy cằn cỗi, khó khăn, nhưng cô đều đã vượt qua, mạnh mẽ, chịu đựng, không khuất phục. Cô đồng ý đến ở cùng, đem lại niềm vui, sự ấm áp cho gã mà chưa bao giờ đòi hỏi gì. Không chỉ thế, cứ hễ xảy ra chuyện gì, việc đầu tiên cô làm là rời xa gã.
Tại sao lại như vậy, phải chăng cô nghĩ cuộc đời sắp kết thúc rồi nên không muốn liên lụy đến gã? Hay là, trước khi chết, chỉ muốn một mình đối diện? Cô làm như vậy, rốt cuộc là do quá tuyệt vọng hay từ trước đến giờ, gã chưa từng có vị trí gì trong trái tim cô?
Như vậy là vĩ đại hay ích kỷ?
Cô biết là mình mắc bệnh nặng mà vẫn lý trí, vẫn bình tĩnh rời xa gã, rốt cuộc là tàn nhẫn với chính mình hay vì quá tuyệt vọng, tuyệt tình đến nỗi không nghĩ đến gã? Hay vì chưa từng trao đi tình cảm chân thành nên cô có thể bỏ đi vô tình đến vậy.
Cô còn có trái tim nữa không?
Cuối cùng gã cũng biết được mọi nguyên do từ vị chuyên gia già, nhưng gã còn có thể nói được gì?
Gã uể oải ngồi trên giường, tay mân mê chiếc gối của cô, đớn đau, tê tái trong lòng. Gã cẩn thận dùng đầu ngón tay di di lên đường viền của chiếc gối, nhớ đến dáng cô nằm trong lòng, nhớ đến khi cần gã, cô cứ liên hồi gọi tên gã, nhớ đến những lời cô nói hôm ở trong bếp, trước khi cho thịt vào nên cho ít muối vào trước, những chuyện như vậy xảy ra khi nào? Tại sao trong thoáng chốc đã chỉ còn lại chiếc gối lạnh như băng này? Lúc này đây, gã vẫn không thể ghét nổi cô.
Chiếc điện thoại di động kêu vang, gã đang thẫn thờ, rốt cuộc nghĩ là phải nghe máy, vừa đứng lên, chiếc gối bị gã làm rơi xuống thảm, cúi người nhặt, bất chợt cảm giác nghẹt thở, tim như ngừng đập.