Cái này mà đem về treo tường thì trâu bò cỡ nào chứ, giống như tranh của dân tộc vậy, hớ hớ hớ, Diệp Hồng Kỳ, mi kiếm được rồi, nghĩ đến đây, tôi lập tức chỉnh trang thái độ, dùng ánh mắt mãnh liệt có nhu cầu được ném ra, nhìn Ninh Mặc.
Trong con ngươi Ninh Mặc lập tức giống như nổi lên gió lốc cấp 10 vậy, nắm lấy cổ tay tôi, càng siết càng chặt, tôi chỉnh trang thái độ, trước sau vẫn dùng ánh mắt sám hối nhìn hắn, một lúc lâu, hắn cuối cùng không nhịn được, đột nhiên quay người lại, hít sâu vài hơi, quay đầu nói xin lỗi: “Hồng Kỳ, thực xin lỗi!”
Giọng nói chân thành tha thiết, trong mắt chứa đầy vẻ đau đớn cùng áy náy.
Tôi lập tức hiểu ra, cái thảm này chắc đắt hơn cái lần trước rồi, cho nên mặc dù bị tôi làm dơ, Ninh Mặc vẫn không nỡ quăng nó và tôi ra khỏi cửa.
Tôi cười mỉa hai tiếng, thừa lúc hắn cúi đầu tìm dép cho tôi, tự động tự phát lượn vòng qua chiếc thảm, chạy ra bên ngoài cửa, đứng ở đó nhìn Ninh Mặc.
Ninh Mặc quay mặt qua, liếc thấy tôi đã bắn ra ngoài, cuối cùng cũng nổi giận, một tay chống trên cửa, nhắm mắt lại, khàn giọng hỏi tôi: “Diệp Hồng Kỳ, muốn tôi phải xin lỗi thế nào, mới có thể khiến cô tốt đẹp trở lại, giống như lúc đứng trước mặt Thái Kỳ, đứng trước mặt tôi!”
Tôi tới giờ chưa từng thấy một Ninh Mặc mệt mỏi như vậy bao giờ, trên khuôn mặt tuấn dật đầy vẻ bi thương, cánh tay chống trên cánh cửa, bởi vì cảm xúc mãnh liệt dao động mà khẽ run rẩy.
Tôi ngẩn người, đoán mò trong lòng có lẽ là do sự mặt dày vô sỉ của Thái trợ lý đã kích thích hắn, tôi vô cùng đồng tình dùng ánh mắt an ủi hắn.
Hết sức nhu hòa trả lời hắn: “Tôi không phải vẫn đang đứng trước mặt anh sao, Ninh Mặc, hôm nay anh uống bao nhiêu rượu vậy?”
Bả vai hắn lập tức sụp xuống, trên mặt lại khôi phục vẻ lạnh nhạt không gợn sóng, hắn yên lặng ngồi xổm xuống, kéo cái chân không ngừng cọ vào nhau của tôi qua, vươn tay nâng lên, định xỏ chiếc dép trong tay vào cho tôi.
Tôi nhất thời bị kinh sợ, nhảy về phía sau khoảng ba bước dài, chỉ vào Ninh Mặc, kêu lên quái dị: “Ninh Mặc, anh không sao chứ, đừng có đùa tôi như vậy!”
Grào, loại phục vụ của hoàng tử này, tôi không hy vọng xa vời có thể được hưởng thụ từ Ninh Mặc.
Đối với sự thất thường mấy ngày nay của Ninh Mặc, tôi đột nhiên linh quang chợt lóe, nhất thời ngộ ra. Con người của Ninh Mặc lòng tự ái rất cao, cao hơn bất cứ ai, Thái trợ lý khiến cho hắn ngậm cục tức mấy lần, chắc chắn là hắn đầy một bụng bực dọc rồi, thấy dáng vẻ quân đồng minh thân mật khăng khít của Thái trợ lý với tôi, trong lòng lập tức không thoải mái là đúng.
Lòng tôi thông thấu như gương sáng, hắn coi tôi như là một công cụ để giành chiến thắng, muốn dùng độ thân mật để áp đảo xu thế, đánh cuộc lại một hơi.
Hắn lại tính toán lợi dụng tôi!
Trái tim tôi không nhịn được trùng xuống, nhất thời giọng điệu cao lên: “Ninh tiểu tổng, chúng ta đã quen biết lâu như vậy, những hành vi có khí chất nhân văn như thế, không cần xài với tôi.”
Hắn nửa quỳ, vẫn giữ nguyên động tác đó, tay nâng dép, cả người cứng đờ, cũng không ngẩng đầu lên.
Tôi phỏng đoán có thể lại chọc thủng lòng tự ái kiêu ngạo của hắn một lần nữa, ngẩm nghĩ một chút vô số lần dễ dãi tha thứ cho hắn trong quá khứ, lại nghĩ nghĩ, hắn vốn là Ninh Mặc cao cao tại thượng, lần này lại bị Thái Kỳ kích thích cho thảm như vậy, lập tức liền tiêu tan.
Tôi cũng đã buông tay, còn so đo chuyện hắn lợi dụng lần nữa làm gì, cần gì phải kích thích vị thiếu gia luôn tự cho mình ưu việt hơn người khác quá mức như vậy.
Vậy nên, tôi mềm giọng, an ủi hắn: “Ninh Mặc, anh yên tâm đi, anh không cần phải làm mấy chuyện này, trong lòng tôi anh cũng vĩnh viễn là bạn bè thân thiết nhất, Thái trợ lý làm việc tính tình có chút trẻ con, anh cần gì phải so đo với anh ấy, tôi với anh ấy đều tùy ý quen rồi, lời nói ra cũng không có ác ý gì đâu.”
Tôi nghĩ nghĩ, thấy không đủ, lại bổ sung: “Nếu là anh ấy làm chuyện gì, khiến cho anh trong lòng không thoải mái, tôi thay mặt anh ấy xin lỗi anh.”
Ninh Mặc vốn đang nửa quỳ, đột nhiên đứng lên, nở nụ cười, nụ cười lạnh lùng kiểu đó, mang theo cảm giác mất mát đến cực độ: “Diệp Hồng Kỳ, đây chính là điểm khác nhau!”
A? Tôi bị nụ cười của hắn hù dọa, phản xạ có điều kiện lui về phía sau giật bắn mình. Hừ, hình như sau Thái trợ lý, tôi lại kích thích Ninh tiểu tổng rồi.
“Diệp Hồng Kỳ, tôi sai rồi!” Ánh mắt hắn lấp lánh nhìn tôi, đem tôi ép sát đến góc tường, sau đó, vươn tay, chạm lên mặt tôi.
Tôi bị hắn làm cho sợ hết hồn, theo phản xạ có điều kiện né đầu ra, rống giận: “Ninh Mặc, anh phát bệnh thần kinh gì vậy!”
Hắn chẳng lẽ không biết, sau hơn ba năm hư tình giả ý, giờ tôi chán nhất là mấy thứ lẫn lộn mập mờ không rõ ràng kia sao?
Tôi hận mập mờ chết đi được, càng thêm hận bản thân mình lún sâu trong mập mờ, làm một thằng hề.
Một trận cuồng phong, khiến cho cánh cửa chống trộm quên đóng lại lúc trước bật ra, ken két ken két đung đưa, lắc lư không yên.
“Hồng Kỳ, anh đến đón em về nhà đây!”
Tôi và Ninh Mặc đồng thời quay mặt nhìn về phía cửa, dưới ánh đèn hắt lại, tôi thấy gương mặt tái nhợt của Thái Kỳ, hai tay chống trên thành cửa thở hổn hển.
Đứng xa như vậy mà tôi vẫn còn ngửi thấy hơi rượu trên người hắn.
Hắn thở hổn hển, chậm rãi chìa tay về phía tôi, đột nhiên sáng chói cười lên một tiếng, nói: “Hồng Kỳ, về nhà đi! Thực xin lỗi, anh đến chậm một chút, chỉ mong rằng sẽ không quá muộn!”
Nụ cười xuân về hoa nở kia, khiến cho trái tim của tôi lập tức bình yên trở lại, tất cả bứt rứt bất an, lập tức biến mất không còn dấu vết.
Ninh Mặc siết nắm đấm, chậm rãi đứng lên, nhìn về phía Thái Kỳ, khóe miệng nhếch lên, miễn cưỡng cười một tiếng nói: “Thái trợ lý, anh luôn tới rất kịp thời!”
Thái Kỳ cười hì hì nhìn hắn, cũng không đáp lại, bước về phía tôi, cúi người xuống, đột nhiên hé miệng, hà hơi với tôi, mùi rượu thiếu chút nữa hun chết tôi.
“Diệp Hồng Kỳ, tại sao tắt máy?” Hắn vươn tay nhéo tai tôi, tôi kêu đau ai ái, một cước đạp luôn lên chân hắn.
Hắn cúi đầu, thấy tôi vung vẩy đôi giày xăng đan lẹp bẹp nước, kinh ngạc: “Diệp Hồng Kỳ, hàng hiệu xịn vậy mà em cũng mặc ra hiệu quả tàu ngầm được, em hơi bị trâu đấy! Giẫm mấy cái nữa xem nào, để anh xem bong bóng…”
Tôi nhìn hắn, trong lòng không hiểu sao trở nên rất vui vẻ, làm theo ý hắn, thực sự nhảy nhảy mấy cái, trong cái lỗ nhỏ ở gót giày quả nhiên phun ra không ít bong bóng. Tôi hắc hắc cười ngây ngô, hắn cũng cười ngây ngô hai tiếng theo, đột nhiên ngừng cười, rất nghiêm túc nhìn tôi.
Sau đó, chợt giơ chân đá lên chân tôi, giận dữ: “Em là đồ ngốc, thế mà cũng nhảy thật, chính vì em cứ như thế, nên mới bị người ta đùa giỡn từ sáng đến tối, mau cởi cái đôi tàu ngầm kia ra cho anh, cởi ra!”
Lẽ nào muốn tôi chân trần lăn lộn với hắn, tôi cáu, giơ chân ra đá lại hắn, hai người dưới chân đều là bùn đất, đá vào chân nhau, từng mảng từng mảng bùn bắn lên.
“Khụ khụ…” Ninh Mặc cuối cùng cũng không nhịn được, giơ nắm tay lên ho khan hai tiếng.
Thái Kỳ giống như kỳ tích hồi hồn lại sau khi phát hiện ra kỳ quan thứ chín của thế giới vậy, kinh ngạc: “Ninh tiểu tổng, sao cậu vẫn còn ở chỗ này vậy?”
“….” Tôi không còn gì để nói, tên ma men này đứng ở hành lang nhà người ta, chỉ trích nơi người ta xuất hiện ╮(╯▽╰)╭, thật vô đối.
Mặt của Ninh Mặc đen xì, nhìn có vẻ rất đè nén tức giận, hỏi: “Thái trợ lý, tôi không đứng ở nhà tôi, tôi nên ở đâu hả?”
Thái Kỳ sợ hết hồn, nhìn xung quanh, đột nhiên hỏi tôi: “Hồng Kỳ, sao em lại chạy đến nhà Ninh Mặc….”
Phụt… Thì ra là say rượu chưa tỉnh.
Hắn vò vò đầu, đột nhiên quay mặt đi, nhìn vào bên trong nhà Ninh Mặc, cười hì hì nói: “Ninh tiểu tổng, có thể mượn nhà vệ sinh của cậu một chút chứ?”
Tôi nhớ lại sự hỗn loạn ở thành phố Y, đột nhiên tỉnh ngộ ra, một phen kéo lấy tay hắn, quay ra chào Ninh Mặc: “Ninh Mặc, đừng để ý đến anh ấy, tôi lôi anh ấy về đây!”
Đứa nhỏ này nếu mà vào được nhà vệ sinh của Ninh Mặc, tôi thực sự sẽ phải ngả ra đất nghỉ ở nhà Ninh Mặc.
Thái Kỳ vừa giãy dụa vừa tức giận: “Diệp Hồng Kỳ, em vô nhân đạo, anh ngàn dặm xa xôi chạy tới giải cứu em, thái độ của em như vậy là sao hả?”
Tôi khóc không ra nước mắt, nói với Ninh Mặc: “Cho tôi cái cốc dùng một lần đi, không thì túi ny lon cũng được, tôi đưa anh ấy ra bên ngoài giải quyết!”
Ninh Mặc trợn mắt há mồm hóa đá ở cửa.
Thái Kỳ giận dữ, nghiêng đầu bĩu môi, thở phì phì hỏi tôi: “Em tưởng anh là người tùy tiện như vậy sao, tùy tiện cái gì cũng có thể tạm bợ như vậy? Không phải là bồn cầu, anh giải quyết không được!~”
Một đôi mắt hoa đào của hắn, nhiễm quanh một tầng hơi nước, trên gương mặt trắng nõn bừng lên hai mảng đỏ đỏ, bĩu môi, cực kỳ đáng yêu.
Tôi giơ tay vỗ vỗ đầu hắn, an ủi hắn: “Sẽ nhanh thôi, anh thấy tầng thứ tư của tòa nhà trước mặt không, đi qua chỗ đó, sẽ có một chiếc bồn cầu xinh đẹp, phia trên có đệm hình Mashimaro nhé, bên trên nắp bồn cầu còn dán giấy màu hồng, không phải anh vẫn thích vậy sao?”
Hắn mơ màng một cái, lại tỉnh táo lại, vỗ đầu, cười hì hì chào Ninh Mặc, nói lời từ biệt: “Ninh tiểu tổng, tôi đưa Hồng Kỳ đi trước đây!”
Ninh Mặc không nói gì, mặt đen đưa một đôi dép nữ ra, vừa mới chuẩn bị thay cho tôi, Thái Kỳ ngoái đầu lại suy nghĩ một chút, đột nhiên ngồi xổm xuống, kéo cái thảm chùi chân của Ninh Mặc qua, lót dưới chân tôi, tháo đôi xăng đan của tôi ra: “Không cần phiền toái như vậy, ngày mai đỡ khỏi phải đến lần nữa…”
Hắn cúi người, quay mặt qua, vỗ vỗ bả vai của mình, lộ ra hàm răng trắng bóng, cười ngây ngô: “Lên đi, Diệp Hồng Kỳ, hôm nay em cho em cưỡi miễn phí!”
Từ ngữ mới phóng đãng làm sao…. Mặt tôi lập tức nóng lên.
Do dự một chút, tôi liền lập tức nhảy lên, Thái Kỳ bị tôi nhảy lên đến bảy ngất tám đổ, chống lên cửa, hít sâu một trận, quay đầu lại, tức giận: “Diệp Hồng Kỳ, em kiềm chế một chút, em cho là ai cũng giống Ninh tiểu tổng, nắm một hơi có thể quăng em ra ngoài cửa được chắc!”
“Thái trợ lý! Chú ý lời nói của anh!” Ninh Mặc giống như bị dẫm phải đuôi, vẻ mặt vừa đau đớn lại vừa hối hận, đứng ở bên trong, ánh mắt nhìn tôi chăm chú, hai tay nắm chung một chỗ, nhìn rõ cả khớp xương.
“…” Tôi bị kinh sợ, đối với chuyện bị Ninh Mặc quăng ra khỏi cửa, mặc dù mặt dày như tôi, cũng cảm thấy xấu hổ từ tận đáy lòng, chuyện này ngay cả Hữu Bảo tôi cũng không nói, sao hắn lại biết được chứ.
Tôi lập tức cúi gằm đầu xuống.
“Thôi, sức lực của anh nhỏ hơn em, khí thế cũng yếu hơn em, em tìm một thằng như anh để bắt nạt là đúng rồi!” Hắn vừa lẩm bẩm vừa cõng tôi đi về phía cửa.
Đoán chừng là do say lợi hại, trước khi ra khỏi cửa, đầu hắn đụng phải cánh cửa chống trộm, phát ra một tiếng bốp thật to, hắn choáng váng đầu óc xoa đầu, ngửa mặt lên trời gầm thét: “Aiz, đây đều là mệnh ư… Diệp Hồng Kỳ…”
Phì, tôi kẹp chặt lấy hông hắn, chỉ sợ hắn say khướt, bỏ rơi tôi.
“Diệp Hồng Kỳ….” Hắn chóng mặt gọi tôi, chân đi thành hình chữ bát ( 八).