cô lỡ hẹn mà bay biến, “Ngươi không tới.” Hắn nhìn cô chằm chằm, trần thuật sự thật. Cô là người đầu tiên có gan cho hắn leo cây, có lẽ ngoài tức giận cũng nên hảo hảo mà tán dương dũng khí của cô một chút.
“Ta…” Cô nói quanh co, có chút chột dạ co đầu lại. Nghiêm khắc mà nói, người đuối lý đúng là cô, “Nếu ta không đi thì ngươi cũng phải tự biết ta không muốn thực hiện cái hẹn này.” Phải nói rằng, cô căn bản không muốn gặp lại hắn lần thứ hai. Mặc dù hắn nhìn không tệ, nhìn nhiều cũng có công dụng dưỡng mắt, nhưng cùng hắn nói chuyện lại làm cô có cảm giác phải gắng hết sức.
“Tại sao, ngày hôm qua ngươi đã đáp ứng rồi.” Hắn yên lặng nhìn cô.
“Kia cũng không phải là ta thật lòng muốn đáp ứng.” Nếu như không bởi hắn có con mèo trên tay cô cần gì phải đáp ứng loại điều kiện này.
“Thật lòng?” Con ngươi hắn đột nhiên nhíu lại, “Ngươi đã nói ngươi muốn quan tâm ta.”
“Ta… Ta đó là…” Thế là thế nào a! Tại sao tình huống trước mắt làm cô cảm thấy có chút ông nói gà bà nói vịt a! Nhan Cát Tường định giải thích lại phát hiện ánh mắt đồng nghiệp đang nghỉ trưa phòng đã toàn bộ tập trung tới đây. Trong đó, không thiếu sợ hãi, suy đoán, hâm mộ, mê luyến…
Dù sao, thiếu niên đẹp như vậy rất ít có cơ hội thấy —— cho dù vẻ mặt mỹ thiếu niên bây giờ rõ ràng rất không thoải mái.
“Ngươi… Ngươi đi ra ngoài!” Không hề nghĩ ngợi, Nhan Cát Tường kéo tay của đối phương, thẳng tắp đi ra khỏi phòng làm việc của bộ an ninh.
Tay bị nắm, Phí Ôn Đình cũng không nói gì chỉ nhíu mày liền đi theo Nhan Cát Tường ra cửa.
Cô lôi kéo hắn, mắt trái phải dò xét xung quanh, một lúc sau, liền dẫn hắn vào một phòng uống nước không có người.
“Làm sao ngươi tìm được phòng làm việc của ta?” Vừa vào phòng, Nhan Cát Tường liền buông tay ra, chuyển sạng bộ dáng chống nạnh chất vấn.
“Đồng phục của ngươi.” Phí Ôn Đình vẻ mặt lạnh lùng nói.
“Đồng phục?” Cô sửng sốt, đúng là thất sách. Sớm biết vì một bộ đồng phục mà mình bị người ta tìm được, lúc cô tìm mèo đã thay ra rồi, “Vậy thì ngươi hãy nghe cho kỹ, lần này lỡ hẹn, đuối lý là ta. Hai người chúng ta chưa nói tới biết, gặp mặt cũng chỉ mới hai lần, bao gồm cả hôm nay. Bình thường ta đi làm, mặc dù không tính là bề bộn nhiều việc, nhưng cũng không có quá nhiều thời gian rảnh rỗi vô ích, mà ngươi, cũng làm ở Phí thị hẳn là có chuyện bận rộn của ngươi…” Nhan Cát Tường lạp lạp tạp tạp nói. Người trước mắt, tuổi áng chừng 18, 19, không ngoài 20, nam sinh bình thường đến tuổi này là ở trong trường đại học hưởng thụ kiếp sống sinh viên, mà hắn lại xuất hiện ở Phí thị, đi làm thêm sao? Hoặc là…
Lắc lắc đầu, Nhan Cát Tường thầm cười nhạo tự mình nghĩ quá nhiều, hắn làm công việc gì, đi học hay không, nghĩ kiểu gì cũng không phải chuyện nàng nên quan tâm a.
Hai hàng lông mày một lần nữa nhăn lại, sắc mặt Phí Ôn Đình lại bắt đầu trầm xuống, hiển nhiên là đã chịu không nổi Nhan Cát Tường nói nhảm, “Ngươi muốn nói cái gì?”
“Ta muốn nói là ——” cô hít một hơi thật sâu, “Hai người chúng ta đều có chuyện bận rộn của riêng mình, cho nên ta nghĩ sau này cũng không cần thiết phải gặp mặt.” Cô nói một hơi. Đã nói đến đây, cho dù là người ngu ngốc cũng nên hiểu ý tứ trong lời nói của cô đi.
Hắn nhìn cô một hồi lâu, giơ tay lên, nhẹ nhàng xẹt qua môi cô, “Lời của ngươi ta không thích nghe đâu.” Giọng nói rù rì dường như lại có hơi thở nguy hiểm.
Cô đột nhiên ngẩn người nguyên nhân gần như là do động tác đùa giỡn của hắn. Thầm nghĩ Nhan Cát Tường cô đến nay đã 23 tuổi, lần đầu tiên có nam nhân đối với cô làm ra động tác như vậy, hơn nữa trọng điểm là —— người nam nhân này so với cô vẫn còn “non”.
Có chút dở khóc dở cười, không biết hoàn cảnh này có tính là trâu già gặm cỏ non hay không.
Phi phi phi! Cái đầu bò ấy! Cô vội vàng cải chính trong lòng.
Hai chân nhảy lên, Nhan Cát Tường lập tức đi lùi về sau mấy bước, “Tiểu quỷ, ngươi mới mấy tuổi a, lại dám đối với nữ nhân làm ra cái hàng động như vậy?!” Nếu lúc này không giáo dục cho tốt, khó đảm bảo 10 năm sau trên thế giới sẽ không có nhiều hoa hoa công tử.
“Tiểu quỷ?” Ánh mắt vốn có chút mông lung phút chốc trở nên bén nhọn, “Ngươi gọi ta là tiểu quỷ?!” Lông mày nhướng lên, xem ra đối với loại xưng hô này cực kỳ bất mãn.
Được rồi, dù là tiểu quỷ cũng không thích bị gọi là tiểu quỷ, “Vậy… Ngươi… Ách…” Nhan Cát Tường nghiêng đầu, sửng sốt nhớ không ra tên của đối phương.
Cô nhớ ngày hôm qua hắn đã nói, bất quá xoay người một cái cô liền quên đi, “Cái kia… Ngươi tên gì?” Không ngại học hỏi kẻ dưới chính là loại phẩm đức tốt đẹp, cô vui vẻ đem điều lần này phát huy tối đa.
“Đình!” Chữ này cơ hồ từ hàm răng phát ra.
Nhan Cát Tường tin chắc là đối phương muốn xông lên quyền đấm cước đá một phen, bất quá vì giữ thái độ lạnh lùng cho nên mới nhẫn nại.
“Vậy thì Đình, ngươi hãy nghe cho kỹ, một người đàn ông phải không thể tùy tiện làm những hành động như vừa rồi đối với một nữ nhân.” Nhan Cát Tường nói. Nghiêm khắc mà nói, nữ nhân này còn là một nữ nhân xa lạ.
Mắt hắn nhìn cô, không có phản ứng gì.
Cô liếm liếm môi, tiếp tục nói: “Người như vậy bình thường sẽ bị người ta gọi là ‘lưu manh’, ‘sắc lang’, nếu tệ hại hơn nữa, chính là cặn bả, bại hoại xã hội, ký sinh trùng, kẻ thù của phái nữ…”
Trong lúc cô đang “giáo dục”, đầu của hắn chậm rãi gục xuống.
Ha ha, biết sai rồi sao. Nhan Cát Tường âm thầm vui vẻ, ngoài miệng nói càng hăng say.
Bất quá, đợi cô nói xong, người trước mặt vẫn không ngẩng đầu lên.
Không phải là… vừa nói quá nghiêm trọng chứ. Trong lòng thầm suy đoán, cô mở miệng, “Thật ra thì… Cũng không phải là…” Đáng thương, đáng thương, cô đã bị sỗ sàng, lại còn phải đi an ủi ăn người ăn đậu hủ cô.
“Nhan Cát Tường, 23 tuổi, sinh ngày 8 tháng 7 năm 1984, nhà ở phòng 102 tầng 34 cư xá XX đường XX…” Thanh âm tuyệt đẹp như tơ như lụa, chợt ở trong phòng trà 30 mét vuông mà vang lên. Đầu Phí Ôn Đình vốn buông thõng, chẳng biết lúc nào đã ngẩng lên, vẻ mặt kia cùng tưởng tượng của Nhan Cát Tường khác xa vạn dặm.
“Ngươi…” Cô nháy mắt mấy cái, nhìn hắn từng chữ từng câu phun ra cuộc đời mình.
“… Phụ thân Nhan Phân Nhai, chủ nhiệm ngân hàng, mẫu thân Phương Quyên, biên tập tòa soạn báo XX, ngươi tốt nghiệp tiểu học Dục Đức, trung học năm thứ nhất học trường trung học thành phố, trung học năm thứ hai..”
Này này, có lầm không, hắn là người quản lý cuộc đời cô sao? Nhan Cát Tường trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm Phí Ôn Đình, không rõhắn nói điều này nhằm mục đích gì.
“Ngươi năm thứ ba tiểu học từng thầm mến nam sinh ngồi cùng bàn, buổi trưa mỗi ngày sữa tươi của mình cũng cho đối phương.” Hắn tiếp tục nói.
Phanh!
Cô trượt chân, thiếu chút nữa đụng vào một bên cánh cửa, “Làm sao ngươi biết cái này?!” Mặc dù cô được xưng là da mặt dày hơn tường thành, bất quá vừa chạm tình tiết mối tình đầu này, vẫn cứ đỏ mặt. Cho xin đi! Hắn là từ đâu đào ra mấy cái tin tức nho nhỏ này a. Chuyện của tám trăm năm trước, hắn lại biết!
Vừa nghĩ tới mối tình đầu chưa kịp bắt đầu đã tan vỡ kia , làm cho trong lòng cô một trận ai thán.
“Chỉ cần có biện pháp, ta tự nhiên có thể biết.” Phí Ôn Đình liếc Nhan Cát Tường một cái, nghiêng đầu giống như đang suy tư cái gì.
Hắn không nói, cô cũng không mở miệng, chẳng qua trong lòng vẫn muốn biết hắn đến tột cùng là dùng phương pháp gì điều tra cô, ngay cả chuyện khi còn bé cô thầm mến người khác cũng có thể biết.
Chậm rãi, môi của hắn giật giật.
Nhan Cát Tường toàn thân cảnh giác, không ngừng suy đoán từ trong miệng hắn còn xuất hiện chuyện gì của cô.
Bất quá, khi cô nghe rõ ràng lời từ trong miệng hắn thật sự chỉ muốn té xỉu vì xúc động.
“Nam sinh kia so với ta dễ nhìn hơn sao?” Không sai, Phí Ôn Đình đã hỏi như thế.
Dễ nhìn? Dễ nhìn! Trong đầu hắn nghĩ cái này sao?! Cả người lập tức mềm nhũn, cô có chút vô lực dựa lưng vào tường.
“Đến tột cùng là hắn dễ nhìn, hay ta dễ nhìn?” Hắn hiển nhiên không có ý định bỏ qua cho cô, đi tới trước mấy bước, cả khuôn mặt để sát vào trước mặt cô hỏi.
Tóc đen, mắt đen, da thịt trắng nõn như tuyết, còn có đôi môi hồng nhuận, không biết sao, trong đầu Nhan Cát Tường không giải thích được địa xẹt qua —— công chúa bạch tuyết bốn chữ.
Ai, chẳng lẽ là xem chyện đồng thoại quá nhiều?
“Rốt cuộc là người nào dễ nhìn!” Cô ngẩn người xuất thần, có vẻ làm cho hắn rất bất mãn. Nhấc tay lên trên vai nàng nhéo một cái.
Đột nhiên bị đau, cô đột nhiên phục hồi tinh thần, “Ngươi dễ nhìn.” Không tình nguyện phun ra đáp án, cô quăng cho hắn một ánh mắt trong sáng. Bình tĩnh mà xét, mặc dù cá tính của hắn cổ quái, nhưng vẻ đẹp của hắn ít người có thể bì kịp được.
Hài lòng thu tay lại, khóe miệng của hắn cuối cùng hiện lên vẻ mỉm cười, “Nếu như ngươi chịu theo ta, ta tha thứ cho ngươi việc lỡ hẹn hôm nay.” Phí Ôn Đình nói.
Tha thứ… Nhan Cát Tường không nói gì ngẩng đầu nhìn trần nhà, sau đó lại nhìn người trước mắt, ” Thời gian nghỉ trưa của ta chỉ còn lại có nửa giờ, nếu muốn theo lời của ngươi thì để lần sau đi.”
Câu trả lời của cô làm cho hắn không vui mấp máy môi, “Vậy thì đừng có đi làm.” Một câu văng ra, tuyệt đối lấy mình làm trung tâm.
Thật là kỳ quái, người như thế làm sao tồn tại đến bây giờ, lại còn không khiến cho lão bản cuốn gói đâu?! Nhan Cát Tường trong lòng lẩm bẩm, sau đó nói: “Dĩ nhiên không được, nếu là vô cớ xin nghỉ, ta sẽ bị đuổi việc.” Kết quả chỉ có cô là phải đi hứng gió Tây Bắc.
“Không ai dám đuổi việc ngươi.” Hắn giơ tay lên khẳng định đến cực điểm.
“Làm sao ngươi biết.” Cùng là người làm công cho người ta, dựa vào cái gì mà hắn tin chắc như vậy!
“Ta nói không ai dám chính là không ai dám.” Hắn không nhịn được trừng mắt nhìn cô một cái. Nếu là người khác còn có thể đứng ở chỗ này lắm điều.
Cô sờ sờ cái mũi, không đi cùng hắn với việc người ta có dán đuổi việc hay không đến tột cùng là vấn đề của cô, “Tóm lại, ta buổi chiều nhất định phải đi làm.” Cô giọng điệu kiên định nói.
Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm cô một lát cũng không phản đối gì.
Bị đối phương nhìn như vậy cả người có chút không được tự nhiên, Nhan Cát Tường hắng giọng mở miệng: “Ngươi muốn ta cùng ngươi, vậy —— coi như hẹn hò sao?” Làm thế nào mà từ nhỏ đến lớn, ta không phát hiện mình có số đào hoa đâu?
“Hẹn hò?” Hắn trầm tư chốc lát, nhưng ngay sau đó gật đầu nói, “Đúng!”
“Tại sao là ta?” Trong khẩu khí của cô có chút bất đắc dĩ. Từ nhỏ, vô luận nam nữ cô đều xưng huynh gọi đệ. Không có nói qua một chút tình cảm, cũng không có nửa người theo đuổi cô. Dĩ nhiên, ngoại trừ kinh nghiệm thầm mến lần đầu đáng thương kia.
Cho nên cô nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra tại sao người trước mắt này muốn dây dưa với mình như vậy. Nói đẹp sao, hắn so với cô còn đẹp hơn, nói cá tính sao, hắn tuyệt đối so với cô có cá tính, nói vóc dáng sao, thân thể của cô không tệ cao1m68, bất quá hai khối thịt trước ngực, miễn cưỡng chỉ có thể dùng đỡ B mà che, trong tiểu thuyết từng hình dung là dáng người quỷ quái, loại khoảng cách này tuyệt đối có thể so với Hoàng Hà trường giang.