Đây là lần đầu Vương Nam ăn vi cá. Vào thời 1945, phương Bắc vừa vặn bắt đầu rất thịnh hành món ăn Quảng Đông. Thành phố nơi Vương Nam sống cũng mở ra vài nhà hàng Quảng Đông sang trọng. Lí Trọng mang cậu đến nhà hàng hải sản xa hoa nhất: Hải Cảng Thành. Có thể thấy, Lí Trọng là khách quen nơi này. Phục vụ phi thường quen thuộc anh, trực tiếp dẫn khách đến phòng riêng. Gian phòng rất lớn, xanh vàng rực rỡ như cung điện, trên bàn ăn lớn chỉ mỗi Lí Trọng và Vương Nam hai người. “Lí tổng, phòng này lớn quá, chúng ta ngồi ăn ở sảnh là được rồi”. Đây là lời thành thực, lần đầu tiên Vương Nam bước vào nơi xa hoa thế này, người không khỏi có chút mất tự nhiên.
– “Không sao, đây là phòng ăn tôi thường chiêu đãi khách. Ngoài sảnh rất ôn. Phục vụ, cho gọi món”. Lí Trọng điểm vài món quen thuộc, Vương Nam ở bên cạnh chỉ việc phụ họa: “Được rồi, không cần thêm gì nữa”. Nhìn thần sắc hăng hái của Lí Trọng, Vương Nam cảm thấy mình và anh là hai loại người khác biệt rõ ràng. Có đôi lúc, cậu cũng cảm thấy mặc cảm trước khí chất trầm ổn thành thục của Lí Trọng.
Vương Nam đến bây giờ vẫn nhớ kỹ bữa ăn hôm ấy có bao nhiêu gò bó, nhớ kĩ lúc món gà vừa mới mang lên vẫn còn tơ máu, cậu còn nói gà này làm sao ăn được, sao nhà hàng nấu chưa chín đã vội mang lên? Lí Trọng cười giải thích, gà này phải ăn như vậy. Nước rửa tay cũng đã mang lên đây rồi. Vương Nam còn tưởng rằng nước trà trong bình có thể uống được. Cũng may bản thân đã không hành động thiếu suy nghĩ, nhìn Lí Trọng dùng nước rửa tay, cũng làm bộ làm tịch mà nhúng tay vào. Căn bản bữa ăn đó cậu không rời mắt khỏi Lí Trọng, khi vi cá bắt đầu mang lên, Lí Trọng bắt đầu nhúng giấm, cậu cũng bắt chước theo. Lúc ăn dưa món khai vị, cậu thiếu chút nữa đã phun hết thức ăn, phi, cái gì a, chỉ là rau xanh nhúng qua nước muối, kháo, thế nhưng tốn đến 38 ngàn, hắc, quả thực rất thôi! Vương Nam vừa ăn vừa so đo trong lòng. Có lẽ Lí Trọng cũng nhìn ra được, liền một mực tìm đề tài bắt chuyện, cho Vương Nam bớt bối rối. Nói nói, liền nói đến chuyện Vương Nam không có bạn gái.
– “Tiểu tử, cậu thực sự không có bạn gái sao? Cô dâu của tôi có một em gái không tệ, để tôi giới thiệu cho cậu”.
– “A?”. Vương Nam đang ăn vài món thanh đạm, nghe xong liền muốn nghẹn. Cô dâu? Anh gọi bạn gái của mình là cô dâu? Tâm Vương Nam lại một trận thất lạc. “Không cần, trong công ty có một cô gái không tệ, tôi thấy nàng rất tốt”. Vương Nam chẳng rõ vì sao mình lại lôi Liễu Dược Dược vào, kháo, đây là chuyện gì a. Bản thân nói với Liễu Dược Dược mình đi xem mắt, lại nói với Lí Trọng Liễu Dược Dược là bạn gái của mình, Vương Nam hiện tại nói dối đã sắp thành thần. “Úc, Liễu Dược Dược? Là người như thế nào a?”. Vương Nam vẫn không hiểu bản thân có bao nhiêu nhạy cảm, nhưng cậu cảm thấy khi nói những lời này, ngữ khí Lí Trọng có chút mất tự nhiên. “Anh cũng nên gặp qua một lần, lần thiết kế này là do nàng giúp đỡ tôi hoàn thành công việc. Lần sau anh đến công ty tôi sẽ giới thiệu cô ấy cho anh”. Vương Nam cúi đầu uống vi cá.
– “Tiểu tử cậu hành động rất nhanh, hảo, đến uống rượu”. Lí Trọng nâng ly.
– “Tôi không uống được rượu, lát nữa hãy uống đi”. Vương Nam nhún nhường.
– “Không sao, vang đỏ không say đâu, đến, nhấp một ngụm thôi”. Lí Trọng có vẻ rất hứng thú.
Kỳ thực tửu lượng Vương Nam hơn Lí Trọng nhiều. Thời đi học, mọi người vẫn thường tụ tập nhậu nhẹt, nhưng khi người khác uống nhiều rồi sẽ không thấy Vương Nam uống tốt như thế nào. Chẳng qua mỗi lần uống rượu cùng người lạ, Vương Nam luôn một mực che giấu tửu lượng của mình. Hôm nay là lần đầu tiên uống rượu cùng Lí Trọng, cậu cũng theo tiềm thức mà nói mình không biết uống, khiến Lí Trọng không khỏi bất ngờ. Mà Lí Trọng trái lại là người hiếm khi uống rượu, chỉ cần nhấp một ngụm, mặt cũng đỏ như Quan Công. Bình thường khi dự tiệc xã giao, anh chỉ uống thật ít, sợ mình làm lỡ chính sự. Hôm nay lại khác, anh còn chủ động mời rượu Vương Nam? Lẽ nào đây chính là uống rượu với tri kỉ, ngàn li còn thấy ít?
– “Tiểu tử cậu thật không biết uống rượu a, nghệ sĩ không phải bầu rượu không bao giờ li thân sao?”.
– “Đó là người khác, hiện tại tôi còn không biết hút thuốc. Bạn học vì muốn dạy tôi hút thuốc, nói chỉ cận tôi hút hết một điếu, tiền thuốc lá sau này họ sẽ chi trả, nhưng tôi còn làm không được”.
– “Con ngoan trò giỏi a, hiện tại nam nhân không thuốc lá gần như đã tuyệt chủng”. Nói, Lí Trọng mở ra một bao thuốc Trung Hoa, đốt một điếu. Vương Nam lúc này mới phát hiện, bộ dạng Lí Trọng khi rít thuốc nhìn rất đẹp. Ngón tay anh thon dài, móng tay sạch sẽ sáng bóng, điếu thuốc kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. Lúc nói chuyện, hai ngón tay tạo thành một độ cong hơi uốn lượn, ngón cái lại chống nhẹ lên cằm, tư thế lộ ra một cỗ suất khí. Vương Nam than thầm một tiếng, có vài người trời sinh đã gợi cảm.
Lúc cơm nước gần xong, điện thoại Lí Trọng đổ chuông. Vương Nam thấy anh hơi do dự, nhưng vẫn bắt máy. Chiếc điện thoại tại thời điểm ấy Vương Nam nhìn qua đã biết là loại mốt nhất thị trường, một chiếc Motorola nắp gập siêu mỏng. Lúc nói chuyện điện thoại, giọng Lí Trọng không lớn. Vương Nam vẫn thường thấy chủ nhân của những chiếc điện thoại như vậy, lúc nào cũng cố làm ra vẻ, để mọi người biết đồ vật của mình xa hoa đến mức nào. Nhưng Lí Trọng lại rất nhẹ giọng, dù gian phòng chỉ có hai người bọn họ.
– “Anh đang ăn tại Hải Cảng Thành…”. Ngừng một lát, Lí Trọng nhìn thoáng qua Vương Nam nói “đang đi ăn cùng kiến trúc sư thiết kế công trình… A? Vậy em qua đây đi, đến nơi sẽ nói cho em biết, ha ha, được ,anh đợi”. Cúp máy, Lí Trọng rít một hơi thuốc nói “Bạn gái tôi lát nữa sẽ đến. Nói xong lại phiêu mắt nhìn Vương Nam một cái. “Cũng tốt, chị dâu nhất định rất xinh đẹp đi“. Vương Nam chẳng biết vì sao miệng lưỡi mình lại ngọt đến vậy. “Chị dâu cái gì, tiểu tử cậu thật biết nịnh nọt”. Hai người ngồi khá xa, Lí Trọng không chạm đến tóc Vương Nam mà xoa đầu được, đành phải dùng ngón tay gõ nhẹ lên trán cậu.
Lúc bữa ăn sắp kết thuc, Vương Nam đã gặp bạn gái Lí Trọng—Từ Đan Lôi.
Từ Đan Lôi rất xinh đẹp, cô thuộc loại rất có khí chất lại còn biết cách làm đẹp. Tuy không quyến rũ mê hoặc, nhưng cũng thuộc diện ngây thơ thông minh, thực hợp với gu thẩm mỹ của Lí Trọng. Đương nhiên, nếu Vương Nam gặp một cô gái như vậy, cũng sẽ thích. Vật họp theo loài, tình huống này lại lần nữa chứng minh cho câu trên.
Từ Đan Lôi bước vào, mỉm cười chào Vương Nam, sau đó lại tìm một chỗ ngồi xuống cạnh Lí Trọng, nói: “Sao chỉ có 2 người thế này a?”. Lí Trọng nói: “Vậy theo em thì nên mời thêm 1 cô gái vào hầu khách?”.
– “Anh dám?”. Từ Đan Lôi vừa nói vừa đấm Lí Trọng một quyền. Lí Trọng cười nói với Vương Nam: “Cậu nói xem, thế này thì ai dám lấy vợ a? Được rồi, người đẹp trai này là Vương Nam, kiến trúc sư cho công ty. Hôm nay cậu ta vừa ra ngoại ô tìm được 1 loạt cành cây khô, chuẩn bị trang trí, chắc chắn khi hoàn công sẽ rất đẹp”. Lí Trọng thao thao bất tuyệt.
– “Không, không phải, Lí tổng quá khách khí, mọi chuyện không tốt như anh ta nói đâu”. Vương Nam thanh minh với Từ Đan Lôi. Không hiểu vì sao, khi Từ Đan Lôi vừa đến, Vương Nam liền bắt đầu khách sáo, khiến người ngoài cảm giác cậu và Lí Trọng chỉ đơn thuần là quan hệ khách hàng. Loại cảm giác này rất kì diệu.
– “Đẹp trai lại còn làm kiến trúc sư, thật khó tin”. Từ Đan Lôi vui đùa.
– “Vì thế, em xem phẩm vị của người ta thế nào”. Lí Trọng phụ họa, rồi lại vờ nghiêm mặt: “Thế nào, yêu người đẹp rồi?”.
– “Lí Trọng, anh nói cái gì a”, nói rồi lại đấm Lí Trọng. Mọi người đều cười. Vương Nam cũng nhếch môi. Bầu không khí bắt đầu hòa hợp. “Tôi thì có gì a, một kẻ nghèo khổ trong thế giới này, Lí tổng mới có sức hấp dẫn phụ nữ a”. Vương Nam vốn nghĩ khen ngợi Lí Trọng một chút, nên thành thục đem lời nói ra.
– “Lí Trọng, anh xem, anh xem xem. Ánh mắt mọi người quả thực rất tinh đi, em nói anh phong lưu anh còn không phục, thế nào mà đến Vương Nam cũng nhìn thấy?”. Từ Đan Lôi nghiễm nhiên tìm được tri kỷ.
– “Vương Nam, tiểu tử cậu hại tôi, tôi câu dẫn người khác khi nào”. Ngữ khí Lí Trọng có chút khoa trương.
– “Không phải, không phải, ý tôi nói những người như anh mới hấp dẫn phụ nữ”. Vương Nam cười giải thích.
– “Vậy cũng không khác gì lắm, đêm nay nếu cố ấy không vui, tiểu tử cậu liền thay tôi mà hầu hạ đi” nói xong mọi người đều cười.
Trong bầu không khí nhẹ nhõm, bữa ăn cũng kết thúc. Những lúc tính tiền, Vương Nam bị sốc, bữa ăn 2 người lại tiêu tốn hơn 2 nghìn đô. Phải biết rằng, lương tháng của Vương Nam cũng chỉ mới 1 nghìn. Bữa ăn này tương đương với 2 tháng lương của cậu. Ra khỏi quán, Lí Trọng muốn đưa Vương Nam đi uống rượu, Vương Nam cố ý từ chối, nói ăn là được rồi. Lí Trọng cũng không ép buộc, chỉ nói cảm ơn Vương Nam cậu a, Vương Nam cũng lễ phép nói đừng khách khí, hôm nay tiêu tốn của anh nhiều rồi. Hai người lại kiêu căng như cũ.
Trên xe Lí Trọng, Từ Đan Lôi nhìn phía trước nói: “Cậu nhóc Vương Nam này cũng không tệ, nhưng nhìn vẫn có gì đó khác thường, thật giống như mang theo tâm sự gì đó”.
– “Ai, Lí Trọng, em nói cho anh biết, anh nếu ở bên ngoài dám câu dẫn cô gái khác mà bị em phát hiện, em sẽ thiến ngay, anh có nghe không?”. Từ Đan Lôi lại nhớ đến những lời vừa rồi của Vương Nam bên bàn cơm.
– “Anh đang lái xe, đừng nháo”. Lí Trọng la hét, chiếc Toyota xiêu xiêu vẹo vẹo tiêu thất trong bóng đêm.
Trên taxi, Vương Nam nhìn con đường cuối thu. Người qua đường rất ít, ánh đèn đường thực mờ ảo làm cậu cảm thấy hôm nay có chút chuếnh choáng. Rượu bắt đầu phát tác, vang chính là như vậy. Lúc uống không thấy gì, nhưng sau 1 thời gian sẽ bắt đầu phát huy hiệu lực. Cậu ngửa đầu ra sau, hé mắt, phát hiện đó là đêm trăng tròn.
Tối đó Vương Nam trở về phòng trọ, đến nửa đêm vẫn trằn trọc không ngủ được, cậu không rõ tình cảm mình đối với Lí Trọng thuộc loại nào, nhưng mỗi lần bên cạnh anh tâm trạng đều rất tốt. Ngoài cửa sổ, trăng sáng như nước, Vương Nam cảm thấy một trận khô nóng,
loáng thoáng nghe tiếng rên rỉ nam nữ, có lẽ là của cặp đôi trên lầu. Bên dưới Vương Nam liền cứng rắn, khoa học nói vào đêm trăng, nhu cầu tình dục của con người tăng cao, xem ra không sai. Vương Nam tự an ủi liền mơ màng đi ngủ.
Sáng hôm sau đi làm, Liễu Dược Dược liền dây dưa hỏi: “Tối qua xem mắt thế nào a?”.
– “Cũng bình thường, không có cảm giác gì đặc biệt”. Vương Nam mập mờ đáp lại.
– “Cậu cũng đừng quá cao ngạo, lo mà tìm bạn gái đi thôi, bằng không sẽ là biến thái”. Liễu Dược Dược thuận miệng nói. Vương Nam thế nhưng lại giật mình, thật giống như người khác nhìn thấy bí mật mình cố ý che giấu.
– “Biến thái thì biến thái”. Vương Nam đành phải đáp lại như thế.
– “Đẹp trai như thế mà biến thái cũng tiếc a”. Liễu Dược Dược nhại cách nói trên truyền hình, bẹo má Vương Nam. Cậu la to “Quấy rối tình dục a”. Mọi người đều vui vẻ.
Sáng đó, Vương Nam vẫn hồi tưởng màn gặp gỡ đêm qua, không ngờ, bữa ăn đó lại kéo giãn khoảng cách giữa cậu và Lí Trọng. Lại nghĩ đến câu “lo mà tìm bạn gái đi thôi, bằng không sẽ là biến thái” của Liễu Dược Dược, mình chẳng lẽ là tên biến thái? Không phải! Nhưng vì sao vừa nghe người khác nói vậy, tâm Vương Nam l