như phát điên đòi xông đến trước linh đường của Tây Lăng Xuyên, để phanh thây Tây Lăng Xuyên thành trăm ngàn mảnh nhỏ. Nếu không phải Cảnh Trung đánh ngất ngài đi, thì có lẽ ngài thực sự đã chạy tới đó làm loạn mất rồi.
Buổi tối hôm đó, sau khi tỉnh lại, Tư Hành Phong không còn đòi gây chuyện nữa, nhưng chẳng hề để tâm đến lễ tiết, bê ‘thi thể’ của nàng về phủ Bình Viễn hầu. Không ai dám ngăn cản ngài, ánh mắt ngài đã truyền đi mọi lời cảnh báo, kẻ nào chống lại ta ắt phải chết. Sau khi quay về phủ, ngài liền nhốt bản thân cùng nàng trong phòng không ăn uống gì hết.
Ngày hôm sau, Kì Chính gửi ngài một bức thư, nói rằng Tây Lăng Xuyên trước khi chết muốn ông giao lại cho ngài. Sau khi đọc xong bực thư ấy, ngọn lửa căm phẫn trong lòng ngài lại càng dữ dội, suýt chút nữa thì chém chết Kì Chính luôn. Nếu không phải Cảnh Trung ngăn cản, có lẽ ngài đã làm thế thật.
Thì ra hai ly rượu mà Kì Chính bê tới, một ly là rượu thường, còn một ly không hoàn toàn là rượu độc, chỉ là ly rượu khiến cho nàng giả chết mà thôi.
Đại ý bức thư đó nói rằng, Tây Lăng Xuyên cảm thấy không cam tâm, một mặt thì mâu thuẫn, không muốn nhìn thấy nàng và Tư Hành Phong dễ dàng vui vẻ, hạnh phúc bên nhau còn ngài lại một mình nhắm mắt xuôi tay, mặt khác lại không nỡ bắt nàng phải tuẫn táng theo mình, càng không nỡ nhìn Tư Hành Phong khó khăn lắm mới từ bỏ thù hận lại phải cô độc sống trên thế gian này, cho nên mới nghĩ ra trò này để giày vò hai người đôi chút. Die nd da nl e q uu ydo n Để nàng chết giả, để xem nàng có thực sự bằng lòng tuẫn táng theo ngài hay không, để cho Tư Hành Phong phải đau khổ, bởi vì đau khổ thì mới căm hận, bởi vì căm hận thì mới khắc ghi ngài mãi mãi.
Không trải qua mùa đông lạnh thấu xương thì hoa mai đâu thể nở rộ, toả hương thơm ngát?
Nàng thành tâm thành ý tạ ơn Tây Lăng Xuyên đã cho hai người được toại nguyện. Có điều Tư Hành Phong vẫn ghi hận chuyện này mãi trong lòng, mỗi lần nhắc đến Tây Lăng Xuyên là ngài lại nghiến răng ken két. Mỗi lần đến dịp cúng tế, ngài thường viện đủ mọi lí do để vắng mặt, như kiểu lâm bệnh nặng, cho dù bị người ta khiêng tới thì ngài cũng quyết không hành lễ ba quỳ chín lạy.
Chỉ là nụ hôn tương tư đơn giản, lại khiến toàn thân nàng nóng lên, sắp sửa không thở nổi. Nàng đưa hai tay ra tóm chặt lấy vạt áo Tư Hành Phong, khuôn mặt đỏ ửng lên.
Hơi thở của Tư Hành Phong cũng trở nên gấp gáp, cảm giác được nàng đang khó chịu đành phải dừng chiếc hôn tình tứ đó lại.
Ngài nhẹ nhàng đặt môi lên môi Hạ Phẩm Dư không nỡ rời xa “Phải làm sao đây?”
Nàng biết ngài đang nghĩ những gì, liền thẹn thùng chối từ “Không được”. Ở đây là y quán.
Ngài lại hôn nhẹ lên bờ môi của nàng, buông nàng ra, bước ra bên ngoài, nói với con gái đang đứng phạt và Tây Lăng Mật đang phân loại thuốc “Hai đứa hôm nay chịu phạt tới đây thôi, mau quay về đi.” Sau đó, ngài lại bước ra chỗ Ngụy công công nói “Làm phiền Ngụy công công đưa tiểu nữ về phủ trước.”
Ngụy công công mỉm cười nói “Hầu gia khách khí quá.” Sau đó, Ngụy công công liền dắt hai đứa trẻ rời khỏi.
Mọi thứ dần yên tĩnh, Tư Hành Phong bước ra phòng tiếp khách bên ngoài, nói với tất cả mọi người trong y quán “Hôm nay, Hạ đại phu cảm thấy mệt mỏi, muốn đóng cửa sớm. Tất cả mọi người hãy quay về nhà đi.”
Chỉ trong thời gian một tuần hương, ngài đã khéo léo đuổi hết tất cả mọi người trong y quán về.
Hạ Phẩm Dư cảm thấy vô cùng phiền não, để mặc ngài bế bổng nàng vào trong căn buồng nhỏ ở hậu viện y quán, rồi nhẹ nhàng đặt nàng lên chiếc giường nằm nghỉ mọi khi, sau đó áp người lên trên.
Nàng vừa tức giận lại vừa thẹn thùng “Sao ngài lại có thể làm như vậy được…” Lúc nãy nghe ngài nói ta lại tưởng ngài đã bỏ cuộc, ai ngờ lại đuổi hết bọn trẻ với người trong y quán về hết.
Ngài không chút bận tâm “Nếu ôm nàng về phủ thì ít nhất cũng phải mất thời gian vài tuần trà, thật là lâu quá.”
Vừa dứt lời, ngài liền đặt một nụ hôn lên môi nàng, lần này, quyết không để cho nàng có cơ hội lên tiếng nữa.