ục thu hồi ánh mắt khẽ hướng bên cạnh bạn cùng phòng nhỏ giọng nói:
“Tại sao phải bởi vì một lần đả kích liền buông tha cơ hội cùng trai đẹp tiếp xúc gần gũi?”
Cái này…Giống như rất có đạo lý… Ngồi cạnh Mạc Lục Trần Lệ gật gật đầu, rồi lại nghe được Mạc Lục nói:
“Cách làm cho một người nhìn thẳng vào sự tồn tại của bạn tốt nhất chính là làm cho hắn ngày ngày nhìn thấy bạn.”
“Tiểu Lục, em quá độc ác. Cái này Hướng sư huynh muốn không nhớ rõ em cũng không được.”
“Tất nhiên, lão nương là dễ dàng bị đánh bại như vậy sao? Cổ nhân không phải là đều nói chân thành đến kiên định…” Mạc Lục nói nói rốt cục dừng lại hồ nghi nhìn xem bạn liên tục đụng tay chính mình.
“Làm cái gì?”
Trần Lệ nghe câu hỏi của nàng vẻ mặt hắc tuyến, rốt cục bất đắc dĩ nhỏ giọng trả lời:
“Hướng ba giờ…”
Mạc Lục vừa nghiêng đầu, quả nhiên trông thấy sắc mặt âm trầm của Hướng Mãn đang nhìn mình. Cuộc sống quả là bi thống khi bạn đang nói chuyện trong già học bị lão sư bắt ngay tại trận. Mà càng bi thống hơn chính là…. hắn đúng là đối tượng mà các nàng thảo luận…
Hướng Mãn mặt không chút thay đổi nữ sinh ngồi ở hàng thứ nhất công khai nói chuyện, giọng nói không mang theo một tia nhiệt độ nào
“Tôi lặp lại một lần, trong giờ học không được nói chuyện! Nếu như có người thực không muốn nghe, lần sau đừng đến !”
Hắn nói xong ánh mắt từ người Mạc Lục dời đi, mặt không gợn sóng bắt đầu tiếp tục nói nọi dung vừa rồi.
… Giờ khắc này coi như là nàng từ trước đến nay không thèm để ý ánh mắt người khác cũng cảm thấy có chút lúng túng xấu hổ… Lại là lần đầu tiên… trong đời của nàng bi thống 2 cái đầu tiên… đều là cùng người trước mắt này có quan hệ a a a a…
T .T
Mặc dù Hướng Mãn lúc trước đến dạy thay tiết thứ nhất liền công khai đối với sinh viên chọn này nói khi hắn trên lớp học không cho phép có người nào được phép nói chuyện, hắn hi vọng mọi người có thể tôn trọng lẫn nhau. Khi đó, nàng còn đang suy nghĩ Hướng Mãn sư huynh đi lên khóa ai sẽ vụng về đến mức ở trên lớp học nói chuyện? Đương nhiên sẽ là biểu hiện tốt một chút, tranh thủ cho đối phương lưu lại ấn tượng tốt. Nhưng là sự thật chứng minh kiếp sống hoàn mỹ đại học của nàng rốt cục bị năm thứ 4 sắp kết thúc phá hủy…
Hướng Mãn giờ học thói quen là sau hai tiết thì sẽ nghỉ ngơi hai mươi phút, kế tiếp tiếp tục 2 tiết ba bốn. Thật vất vả đợi đến thời gian nghỉ ngơi Mạc Lục lại cảm thấy hai mươi phút giống như còn chưa kịp nghĩ gì nháy mắt đã trôi qua rồi. Thời gian còn lại trôi qua cực kỳ dài dằng dặc, lần đầu tiên Mạc Lục cảm giác được đi học đối với mình mà nói như đứng đống lửa ngồi đống than.
Cho nên sau khi tiếng chuông kết thúc giờ học vang lên nàng thật thoải mái.
Một bên Thu Vân ngó qua vốn muốn mượn lap của Mạc Lục xem những chỗ vừa rồi không có nhớ rõ ràng. Ai ngờ không nhìn không biết… vừa nhìn bị dọa kêu to một tiếng… Sinh viên xuất sắc từ trước đến nay đi học luôn nghiêm túc cũng không thất thần bạn Mạc Lục mà bản viết trên laptop ngoại trừ vài dòng khi vừa vào lớp… rõ ràng tất cả đều là trống không! ! ! ! ! ! !
Oh my Lady Gaga! Thế giới này quá ảo…
2 kẻ khác đã thu thập xong đồ của mình trông thấy bạ mình một bộ gặp quỷ nhìn thoáng qua hơi có chút không hiểu.
“Ngây ngốc gì thế? Còn không đi?” Trần Lệ đưa tay tại trước mắt bạn quơ quơ, rốt cục trông thấy bạn lấy lại tinh thần sau đó cầm lên lap của người nào đó không thể tin nói:
“Tiểu Lục rõ ràng đi học không có ghi chép…”
Trần Lệ vừa nhìn vừa khoa trương nói: “Ôi mẹ nó! Thiệt hay giả? Xác suất này quả thực so với người sao Hỏa tấn công Địa Cầu còn thấp hơn…”
Vương Đan cũng nghi ngờ nói: “Tiểu Lục, em thật sự không ghi chép? Em đi học nghĩ đồ ăn gì sao?”
“… Đúng lúc không có văn chương…” Mạc Lục một phát đoạt lại lap, nhanh chóng đem nhét vào trong bao.
“Ai nha, lão nương chết đói rồi! Chúng ta mau đi căn tin giành chỗ đi! Bằng không thịt đều bị mua hết !” Nói xong nàng thẳng hướng cửa phòng chạy, lại không để ý tới sau lưng 3 bạn líu ríu cùng với thân ảnh cao nhất của người nào đó trên bục giảng.
… Trong phòng học Hướng Mãn vẫn còn ở lại thu dọn đồ đạc lời vài người kia nói chuyện nghe không thiếu 1 chữ vào trong lỗ tai, giương mắt nhìn nhìn hướng bốn người rời đi, khóe miệng không thể xem xét khẽ giơ lên.
Không có ghi chép? Có lẽ giờ tiếp theo đã chọn được người cần hỏi rồi…