ng anh , điểm ấy em nhất định phải tin tưởng anh.” Thư Duy kiên định mà nói ra tình cảm của mình.
“Em tin, em đương nhiên tin,em từ nhỏ đã tin anh rồi. Gần đây,em thường suy nghĩ, tại sao em từ nhỏ đã gọi anh là Thư Duy mà không gọi là anh trai? Nhớ không? Vì chuyện này, em còn bị mẹ đánh mấy cây roi nữa. ” Nhớ tới chuyện cũ,cô phá nước mắt mỉm cười.
“Đương nhiên nhớ, lần đó nếu không phải anh đi tìm ba trở về, còn không biết em sẽ bị đánh thành cái dạng gì nữa? Em đó! Từ nhỏ đã cứng đầu rồi. ” Thư Duy sủng nịch nói.
“Mới không phải như vậy,em luôn luôn rất ngoan ngoãn, em chỉ không muốn gọi anh là anh trai thôi, ngoài chuyện này thì cái gì em cũng chịu nhượng bộ. Trước kia em vẫn không rõ, vì vậy em giận dỗi học những cô gái khác gọi anh là Thư Duy, tưởng rằng như vậy liền có thể gần anh hơn. Nhưng mà, gần đây rốt cục em đã suy nghĩ cẩn thận rồi… Có thể từ lúc đó em đã yêu anh rồi! Yêu anh, đương nhiên em sẽ không muốn coi anh là anh trai! “
“Nhu Nhu!” Anh nghe cô nói mà lòng chấn động, máu toàn thân rất nhanh mà di chuyển, tâm tình kích động anh đem cô ôm gắt gao, cơ hồ làm cô không cách nào thở dốc.
Trên núi đặc biệt có gió mát từ cửa sổ thổi vào, cái loại cảm giác này cực lãnh đạm và yên lặng, nhẹ nhàng phất qua khuôn mặt, một loại nhu tình trần trụi theo gió nhẹ nhẹ nhàng nhộn nhạo, chậm rãi dâng lên.
Hai người lẳng lặng nhìn nhau, cả hai đều cảm thụ được phần nào tình cảm không thể giải thích được, sau thời gian dài nhìn chăm chú, bọn họ đều cảm thấy vui sướng cùng thỏa mãn.
Nhìn lên anh, cô có cảm giác thỏa mãn có được một điều gì đó, mặc dù loại cảm giác này không giống như một mảnh lá rụng, mà giống như một dòng sông chảy xiếc, nhưng cô tuyệt không hối hận.
Cuộc sống lo âu trung ngày ngày trôi qua, Diệp Uyển Nhu càng lúc càng bất an, cô cơ hồ có thể khẳng định trận này mình trốn không thoát rồi!
Sau khi thật vất vả mua về que thử thai, cô lại hối hận.
Trừng mắt nhìn que thử thai, cô hoảng sợ mà nhìn chăm chú, phảng phất nó như một con rắn độc mãnh thú,làm cho cô sợ hãi, dũng khí của cô ngay lúc do dự không quyết mà từng giọt từng giọt trôi đi.
Cuối cùng cô nhắm một mắt đem nó vứt ra phía xa, nhưng lập tức cô lại đem nó nhặt trở về, cô rõ ràng tầng nghi ngờ trong lòng mình vẫn cần nó để chứng minh, mặc dù cô phi thường sợ hãi, phi thường sợ hãi, nhưng…
Cô rất nhanh mà đi về phía phòng tắm, không hề do dự.
Không có thời gian rồi, nếu như này hết thảy đều là thật sự… Không có thời gian rồi
Chỉ chốc lát, trên que thử liền xuất hiện một dấu gạch màu đỏ.
A! Diệp Uyển Nhu thoáng la toáng lên ——
Quả nhiên vậy!
Toàn thân cô run rẩy, chỉ cảm thấy trước mắt một màn màu đen, đầu gối mềm nhũn, cả người liền ngã quỳ xuống.
Cô giơ tay lên que thử lại nhìn một lần cẩn thận nữa, nhưng tay cô lại mềm yếu không cách nào cầm lấy được.
Mà que thử giống như hiểu rõ tâm ý của cô tự mình rơi xuống, cô lần nữa nhìn chằm chằm vào cái vạch nho nhỏ, nhưng làm như thế nào cũng thấy không rõ lắm, bởi vì nước mắt cô một giọt hai giọt rơi vào trên que thử làm mờ đi kết quả thí nghiệm.
Cô bối rối cầm lấy que thử thai chạy ra trước cửa, ở một cái cây không xa cô vùi nó xuống đất chôn sâu.
Cô không thể để Thư Duy phát hiện bí mật này, cô không nên làm cho anh lại lo lắng nhiều thêm nữa.
“Nhu Nhu.”
Thanh âm rất nhỏ lại quen tai kêu gọi làm cho Uyển Nhu thoáng cái giật mình, cô vội vã quay đầu lại, sau đó không dám tin mà trừng mắt nhìn.
“Chị Giai Hân?”
Vẻ mặt Giai Hân trêu chọc, mỉm cười mà hướng đến gần cô.
“Đúng vậy, là tôi, hù dọa cô giật mình sao, không nghĩ tới tôi sẽ tìm đến các người đúng không?” Thần thái cô ta rất tự nhiên, vẻ mặt rất ôn hòa, như một người bạn cũ đã lâu không gặp mà tươi cười.” Không chào đón tôi sao? Không mời tôi vào bên trong ngồi à?” Cô ta cười chỉ chỉ tay ra căn nhà phía sau.
“Nga, nga, mời vào, mời vào.”
Nhu Nhu bối rối đứng lên, lau bùn đất dính đầy tay, vừa xấu hổ vừa ngại ngùng mà theo Giai Hân vào nhà, mà bộ dáng của Giai Hân giống như cô ta mới là chủ nhân căn nhà.
Giai Hân vừa vào cửa đã đi khắp nơi ngắm ngía, sờ sờ, cô ta cứ coi như mỗi căn phòng đều có cảm tình thật lâu vậy.
Mà cử chỉ này thu vào mắt Uyển Nhu phá lệ có vẻ không phải tư vị, điều này làm cho cô nhớ tới lúc trước mình đuổi theo Thư Duy hối hả ngược xuôi đều là do Giai Hân, có lẽ quá khứ của hai người nhiều hơn cô và anh rất nhiều.
Nghĩ tới người này, cô lại cảm giác một trận khó chịu kéo tới, nhưng cô cố nén lại.
“Nơi này không có gì thay đổi, năm trước tôi cùng với Thư Duy tới đây làm việc cũng là như thế này, tôi còn nhớ rõ bên trong giường ngủ cứng đến làm cho người ta cả người đầu khớp xương! Nga, xin lỗi, các ngươi hẳn là đã đổi lại giường mới rồi ha. ” Giai Hân cố ý nói, sau đó cô ta lại giả vờ áy náy mà cười cười.
Lời này nghe vào trong tai Uyển Nhu đương nhiên là cực kỳ không thoải mái, nhưng Uyển Nhu cũng không có biểu hiện ra ngoài, cô cố ý như không để ý đều Giai Hân vừa nói.
“Chị Giai Hân, mời ngồi. Uống tách cà phê được không?” Nhu Nhu vội vã muốn né tránh Giai Hân, mỗi một câu nói của cô ta đều làm cô có cảm giác quẫn bách.
“Không cần đâu, đến, chúng ta ngồi xuống tâm sự, lúc này chắc Thư Duy đi dạy rồi hả?” Cô ta làm như tùy ý hỏi.
“Chị… Làm sao biết được?”
Giai Hân nhếch môi cười.”Tôi mặc dù không có danh phận gì với Thư Duy, nhưng theo anh ấy nhiều năm, anh ấy có bao nhiêu nơi ở, nhận thức bao nhiêu người, tôi muốn tra ra thì điểm này là việc nhỏ không khó khăn, huống hồ trong giới tôi cũng nhân tiện có quen vài người, lúc này Thư Duy gây ra chuyện náo loạn lớn như vậy… Nga, xin lỗi, tôi đã quên!” Giai Hân nhìn Uyển Nhu sắc mặt trắng bệch giả ý mà che miệng mình lại, giống như cô ta chỉ vô tình nói lỡ lời.
“Không sao. ” Uyển Nhu gian nan nói.
“Ôi! Cô đương nhiên là không sao rồi, nhiều lắm là không học đại học, nhưng Thư Duy không giống với cô. ” Cô ta thở dài một hơi rồi nói: ” Tiền đồ tương sai coi như đã hết, anh ấy không nên sống như thế này, cô biết không? Anh thậm chí vốn là một nhân tài trong nghệ thuật. ..”
“Tôi không biết…” Uyển Nhu bối rối mà trả lời.
“Cô đương nhiên không biết, cô rốt cuộc hiểu rõ anh ấy bao nhiêu?” Giai Hân vẻ mặt biến đổi, tức giận mà tới gần cô, “Cô biết anh ấy chán ghét chuyện gì sao? Anh ấy chán ghét số học, chán ghét bản chương trình học cứng ngắc, càng chán ghét sự kỷ luật, chán ghét mỗi ngày phải đối mặt với đám người không biết nghệ thuật kia! ” Giai Hân tiến một bước đem Uyển Nhu đẩy vào góc tường.
“Cô thì biết cái gì? Quy luật cuộc sống cứng nhắc như vậy sẽ giết chết tài hoa của anh ấy, anh ấy sẽ từng giọt từng giọt mà mất đi chính mình cuối cùng anh ấy sẽ không bao giờ còn là nhân vật tài hoa trong giới nữa, mà chỉ là một người đàn ông chán chường vô dụng thôi; mà cô làm như thế nào biết? Cô đang bắt buộc anh ấy mỗi ngày làm việc anh ấy chán ghét nhất, về đến nhà nhưng lại phải giả vờ mạnh mẽ giả bộ cười vui. Tôi hỏi cô, việc này với tự sát thì có gì khác nhau đâu?” Giai Hân trách hỏi, thổ lộ bất bình trong lòng cô ta.
“A!” Uyển Nhu hai mắt sợ hãi mà nhìn chăm chú vào Giai Hân, khuôn mặt trắng bệch đến dọa người, cô ngã ngồi xuống dưới đất, ngăn không được nước mắt.
“Khóc? Cô khóc có ích lợi gì! Hết thảy đều do cô ban tặng, do tình yêu của cô, ích kĩ không để ý tới,cô đã hoàn toàn phá hủy người đàn ông cô luôn miệng yêu kia! Tình yêu của cô đã từng giọt từng giọt mà ăn mòn anh ấy, từng giọt từng giọt mà tiêu diệt anh ấy, vậy sao cô không dứt khoát cầm đao chém chét anh ấy đi cho rồi! ” Nói xong lời cuối cùng Giai Hân kích động mà rống to.
“Không! Không không không…” Liên tiếp vài tiếng không, Uyển Nhu hô hấp dồn dập, thanh âm phát run, cả người cô cũng run rẩy, ngực kịch liệt mà phập phồng.
Cảm giác tội lỗi lần nữa kéo tới, lúc này cô cũng không nhịn được mà nhằm phía phòng tắm nôn ra.
Phòng tắm truyền đến liên tục tiếng nôn mửa khiến cho Giai Hân nghi hoặc, cô ta nhíu mày đi tới, nhìn Uyển Nhu cả người ghé vào trên bồn cầu không cách nào đứng dậy, cô ta lấy ngón trỏ chỉ vào cô rồi cuống quít lắc đầu ——
“Cô… Cô mang thai rồi?”
Uyển Nhu nghe vậy quay đầu lại, trong ánh mắt tràn ngập gánh nặng thống khổ.
“A…” Lần nữa chịu đả kích Giai Hân rốt cục đập vào cánh cửa đi ra, cô ta như người như bị thua mà thoát khỏi căn phòng nhỏ.
Sau một lúc lâu, Uyển Nhu đứng dậy đi ra phòng tắm, trong đầu cô tất cả đều là lời chỉ trích của Giai Hân cùng với nỗi lo đứa bé trong bụng mình.
Cô nên làm cái gì bây giờ?
Có phải cô thật sự sai lầm rồi không?
Cô thất thần mà trở lại phòng khách, rồi đột nhiên cô thoáng thấy một tia sáng bạc lướt qua, nhìn kỹ thì ra là một con dao gọt trái cây ở trên bàn.
Con dao nhỏ loang loáng, đột nhiên ở trong mắt cô chợt lóe, ý niệm tự tử mơ hồ nổi lên trong lòng.
Cô chồm người tới gần, cầm lấy con dao nhỏ rồi đưa qua lại ở trước mắt——
Hình ảnh hôm qua cô cùng Diệp Thư Duy ngồi ở ghế sa lon cùng gọt táo ngọt ngào hiện lên trước mắt, hốc mắt cô lại bịt kín một tầng hơi nước, cô chán nản mà ngã trên mặt đất, trong lúc nhất thời giống như rơi vào trong sương mù, không biết nên đi về đâu. ..
Sắc trời chậm rãi tối xuống, ngoài cửa sổ vài con quạ đen ở trong đám mây u ám bay xẹt qua, âm thanh nghe hết sức thê lương.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, phảng phất như cô mới từ trong giấc ngủ mơ mà tỉnh dậy.
Con dao nhỏ vẫn ở trong tay cô, lòng cô mơ hồ đau đớn.
Cô vốn không có sự quyết định, cô vốn không đủ dũng cảm, trái tim thật bi ai, khổ đau cùng với bất lực khiến cô như mang một gánh nặng.
Nhẹ nhàng, cô đem dao buông ra.
Tự sát chỉ bất quá là trong nháy mắt, song, cô còn có thật nhiều thật nhiều điều chưa nói.
Còn nữa, cô cũng không muốn để cho Thư Duy thêm gánh nặng, anh đã vì cô hy sinh nhiều lắm, lần này nên đổi lại là cô vì anh mà suy nghĩ đi. ..
“Di! Thơm quá nga, Nhu Nhu em mua món gì đó?” Diệp Thư Duy đi vào cửa, đã nghe thấy một thơm xông vào mũi.
Diệp Uyển Nhu cười duyên mà bưng ra một tô món ăn, gọi anh:
“Nhanh tới đây thử xem, em mất thật nhiều công phu đấy!”
“Em?” Diệp Thư Duy không tin mà nhìn chằm chằm hai gò má đỏ bừng của cô, sau đó đi nhanh về hướng phòng bếp.
Diệp Uyển Nhu vui vẻ hứng thú mà nhìn cử chỉ bối rối của anh,cô bật cười nói: “Thư Duy, anh rất không cho em mặt mũi nha! “
Diệp Thư Duy ngại ngùng mà cười cười.
“Là do em làm cho anh rất giật mình đó chứ! “
Anh một nữa ngửi cái bát trước mặt, “Thật sự là thơm quá A! Khi nào thì em học được làm món này vậy?”
Vừa nói, anh liền ăn thử một miếng.
“Ăn ngon không?”
Cô tràn ngập chờ mong hỏi, khẩn trương mà quan sát vẻ mặt của anh.
“Ăn ngon, ăn ngon, thật sự là quá tuyệt vời!” Vừa nói, anh vừa tấm tắc khen lần nữa.
Cô cao hứng mà rưng rưng cười, “Từ từ ăn, đừng nghẹn! “
Sau đó, cô đẩy anh ngồi xuống bên cạnh, lời nói hàm ý:
“Thật hy vọng cuộc sống như vậy có thể duy trì mãi mãi, em muốn học làm nhiều món ngon, mỗi ngày em sẽ điều chuẩn bị một bữa cơm tối thịnh soạn cho anh. “
Anh lặng đi một chút, ngẩng đầu lên nhìn cô, sau đó cười nói: “Anh lại không hy vọng em mệt chết, huống hồ…