, đảm bảo thức ăn sẽ không phải là đồ nóng (nóng ở đây là thuật ngữ y học, không phải là vật lý đâu ạ ); nguyên liệu nấu ăn sạch được nuôi trồng trong nhà kính, bên trên lá rau cải còn đọng lại những giọt sương sớm, vô cùng mới lạ.
Trịnh Đinh Đinh uống một hớp canh, thấy thơm ngon, ngon miệng hơn trong tưởng tượng của cô rất nhiều, cô uống liền hai chén.
Ăn uống hết gần nửa tiếng, Trịnh Đinh Đinh hoàn toàn bị chinh phục bởi mỹ vị nơi này, cảm khái: “Không nghĩ tới lẩu chay lại ngon như vậy, nước canh rất thơm, rau cải rất giòn, nấm to và ngon, cái nào ăn cũng rất ngon.”
“Ăn hợp khẩu vị chứ?” Ninh Vi Cẩn hỏi.
Hơi trong nồi bốc lên làm cho khuôn mặt trắng nõn của Trịnh Đinh Đinh chuyển sang màu hồng, cả người cô thoải mái, tâm tình cũng vô cùng vui vẻ, gật đầu một cái.
“Vậy tiếp theo, chúng ta nói một chút chuyện chính.”
“Chuyện chính?”
“Quan hệ của anh và em.”
“Hả?”
Ninh Vi Cẩn ngửa người ra sau, tựa vào ghế, con ngươi đen nhánh từ hai trong mắt từ từ quan sát biểu cảm trên khuôn mặt Trịnh Đinh Đinh bên kia, đưa tay bông tháo mấy cúc trên cổ áo sơ mi ra một chút, ung dung nói: “Tôi nghĩ kế hoạch ban đầu là như thế này, chúng ta lấy hình thức yêu thương chung sống
ba tháng, nếu như chung sống hòa hợp, hài hòa, nếu vui vẻ, thì liền lấy việc kết hôn là mục đích chung sống tiếp theo, nếu như không còn hòa hợp, hài hòa, vui vẻ, thì chia tay trong vui vẻ, dĩ nhiên, tôi sẽ bồi thường một khoản xứng đáng cới khoảng thời gian em đã bỏ ra, phí tổn thất tinh thần, cũng có thể thỏa mãn em một số nhu cầu khác, em cảm thấy thế nào?” (An: tự dưng thất vọng ghê gớm về nam9, hình như An đào nhầm hố rồi @_@)
“…” Trịnh Đinh Đinh đột nhiên hiểu được nguyên nhân vì sao những cuộc xem mắt của Ninh Vi Cẩn luôn thất bại, yêu cầu của anh đúng là quá cao, cao đến mức người ta phải ngưỡng mộ.
“Bất kể như thế nào.” Giọng nói của Ninh Vi Cẩn vô cùng lý trí và tỉnh táo, “Chuyện này đối với em mà nói thì chưa tính là cuộc giao dịch thua lỗ.”
“Từ từ.” Trịnh Đinh Đinh hô ngừng, “Tôi không thể không xen ngang anh một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Trước kia anh cũng nói như thế với các đối tượng hẹn hò? Trực tiếp thế này, không nể mặt?”
Ninh Vi Cẩn trầm ngâm một hồi: “Không phải, em là người đầu tiên, trước kia vẫn chưa tìm hiểu các cô ấy.”
Trịnh Đinh Đinh gật đầu một cái, nghiêm mặt nói: “Có lẽ anh bận rộn nhiều việc, thời gian rảnh rỗi quá ít, nhưng tôi nhất định phải nói cho anh biết, chuyện yêu đương không giống công việc, không có những điều lệ mạo hiểm và bồi thường, anh như vậy khiến tôi cảm thấy rất khó chịu. Hơn nữa, mặc dù anh là chuyên gia trong lĩnh vực của anh, thậm chí là nhân tài trăm năm mới có, thói quen chỉ bảo, ra lệnh, muốn bệnh nhân nghe theo thậm chí là quỳ lạy, nhưng bây giờ tôi không phải là bệnh nhân của anh, nếu như anh muốn cùng tôi nói chuyện tình cảm, chúng ta phải ngang bằng giữa hai bên.”
Tay trái của Ninh Vi Cẩn nhẹ nhàng mát xa một ngón tay phải: “Ngang bằng giữa hai bên?”
“Chẳng lẽ không đúng?”
“Tôi chưa bao giờ coi thường em.”
“Nhưng anh lại khiến tôi cảm thấy như vậy, anh vẫn coi thường tôi.” Trịnh Đinh Đinh nói thẳng.
“Là như thế này.” Ninh Vi Cẩn nhàn nhạt nói, “Đối với lần này tôi rất xin lỗi.”
Mặc dù là nói xin lỗi, nhưng lại không có chút nào tỏ ra áy náy.
Không khí lại trở nên bế tắc, Trịnh Đinh Đinh không biết nên nói chuyện với Ninh Vi Cẩn thế nào, cô bỗng nghĩ, mình và Ninh Vi Cẩn thật sự là con người của hai thế giới khác nhau, hay là quên đi, sau khi bữa cơm này kết thúc thì không cần tiếp tục nữa.
Yên lặng ngồi hai mươi phút, Ninh Vi Cẩn tính tiền, sau đó đưa Trịnh Đinh Đinh về nhà.
Trên đường, vẫn không nói chuyện như cũ.
Đến tầng dưới nhà trọ, Ninh Vi Cẩn dừng xe.
“Chuyện đó, giáo sư Ninh, tôi cảm thấy giữa chúng ta tồn tại không ít vấn đề, miễn cưỡng chung sống với nhau sẽ không vui vẻ gì, hay là quên đi, chúng ta vẫn nên duy trì mối quan hệ thầy thuốc bệnh nhân đơn thuần, không phải lén lút qua lại. Hơn nữa, chúc anh sớm tìm được người yêu.” Trịnh Đinh Đinh một hơi nói xong, xoay người kéo cửa xe.
Lạch cạch một tiếng, Ninh Vi Cẩn khóa cửa xe.
Trịnh Đinh Đinh hoài nghi quay đầu lại, ban đêm, chung quanh toàn một màu đen, chỉ có đôi mắt Ninh Vi Cẩn sáng lên, bên trong trừ vẻ chín chắn ngày thường, bình tĩnh, ung dung, cơ trí ở ngoài, còn có một ngọn lửa, thân thể anh dò tới đây, đưa tay đặt nhẹ vào một bên Trịnh Đinh Đinh, cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói hết sức đè nén: “Em sao lại không nói đạo lý như vậy?”
Trịnh Đinh Đinh muốn phản bác, nhưng khoảng cách quá gần, tròng mắt đen của Ninh Vi Cẩn như dòng nước xoáy khiến cô y mê, hương vị nam tính mát lạnh trên người anh xâm nhập, nhiệt độ của anh cũng rất cao, giống như nếu tiến thêm một bước, cô cũng sẽ bị nóng vậy.
“Tự nhiên thế này, anh được phép sao?” Anh ghé sát vào cô, để một cánh tay ở bên người cô, vuốt mái tóc mềm mại của cô, dọc theo đầu vai của cô, xương bả vai đến cột sống của cô, xuống một chút nữa, cho đến thắt lưng cô chợt thu tay, dùng lực đem cô ôm vào trong ngực kề sát vào mình, “Trịnh Đinh Đinh, nếu như anh nói nhất định phải cùng em yêu đương một lần, làm sao bây giờ, em xác định là bản thân có cách tránh né anh?”
Trịnh Đinh Đinh bất ngờ không kịp đề phòng ngẩng đầu lên, bất ngờ môi đụng phải môi anh, con ngươi bỗng phóng đại, chỉ mấy giây thôi, đầu óc cô nổ oanh một tiếng, mấy giây sau, cô lập tức ngửa đầu ra sau, tránh khỏi mặt Ninh Vi Cẩn.
Ninh Vi Cẩn nâng lên một cái tay khác, ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa lên môi vừa bị Trịnh Đinh Đinh “cường hôn”, trên môi còn đọng lại hương vị ngọt ngào của cô, cảm giác tiếp xúc mềm mại làm cho nhiệt độ trên người anh giảm đi một chút. Anh rũ mắt, nhìn vào mắt cô: “Xem ra cơ thể và trái tim em không đồng nhất với nhau, ngoài miệng thì nói cự tuyệt, nhưng trong lòng cũng rất thích anh.”
Vậy mà vội vàng hiến tặng môi thơi, Ninh Vi Cẩn đầu tiên chắc chắn một điều là trái tim và lời nói của con gái đúng là trái ngược nhau.