Đổng Nguyên nghe thế thì cười ha hả vỗ vỗ bả vai Phùng Thư Dân nói: “Hoàng hậu nương nương đích thân đưa bữa tối đến, anh còn không mau ra quỳ ở cửa nghênh giá à? Đúng là vô cùng bất kính mà!”
“Đổng Nguyên, anh còn nói lời vô ích nữa thì tôi thật sự sẽ bắt anh quỳ ở cửa đấy. Duyệt Kỳ vất vả như thế, anh không biết ơn sao?” Mạc Duy Khiêm nhanh chóng mở cửa đi ra ngoài.
“Haz, thật sự là chạm một chút cũng không được, đùa có một câu mà cũng không cho. Duy Khiêm đúng là muốn học theo thời phong kiến sao? Chúng ta cũng nhanh xuống dưới thôi!” Đổng Nguyên oán than.
Phùng Thư Dân rất để tâm đến chuyện này: “Vậy anh bảo cuối cùng thì tôi có nên gọi về báo cáo một chút không?”
Đổng Nguyên không đồng ý: “Lúc trước tôi đã nói với anh rồi, vấn đề này anh không cần nghĩ tới. Dù sao Duy Khiêm chắc chắn chẳng thể ở đây lâu được, đến lúc đó xem lại tình huống rồi hãy nói.”
Phùng Thư Dân cũng cảm thấy đúng nên không phản đối, hai người cùng đứng ở cửa với Mạc Duy Khiêm chờ xe đưa La Duyệt Kỳ đến nơi.
Xe vừa đến gần, Mạc Duy Khiêm đã nhanh chóng bước đến, đón lấy đồ trong tay La Duyệt Kỳ, lại nắm lấy bàn tay cô than thở: “Không phải anh đã gọi điện bảo em là anh về muộn sao? Làm sao mà em còn tới đây nữa, chuẩn bị nhiều đồ ăn thế này chắc mệt lắm đúng không?”
Đổng Nguyên rất thức thời đón lấy đồ ăn trong tay Mạc Duy Khiêm rồi lại đứng sang một bên.
La Duyệt Kỳ tốt bụng nói: “Dù sao em cũng chẳng có gì làm, các anh tăng ca vất vả như thế, em sợ anh ăn uống bên ngoài không hợp vệ sinh, sau này nếu về muộn em sẽ làm đồ ăn cho anh.”
Lòng Mạc Duy Khiêm lập tức nóng lên: “Sau này chỉ làm cho mình anh là được, không cần làm nhiều như thế.”
Đổng Nguyên và Phùng Thư Dân đảo mắt coi như không nghe thấy.
“Đồ ăn cho một người cũng khó làm, còn không bằng làm nhiều một chút để các anh cùng ăn, chúng ta đi lên thôi, xem xem em có giúp được gì không. Không cho phép nói không, đưa cơm chỉ là phụ, chủ yếu là em muốn giúp các anh thôi.” La Duyệt Kỳ chặn trước, không cho Mạc Duy Khiêm tìm lí do từ chối cô.
Mạc Duy Khiêm căn bản không đồng ý, nhưng La Duyệt Kỳ lại nói: “Em ở lại giúp đỡ, sau đó chúng ta cùng về nhà không phải rất tốt sao? Nếu không mình em ở nhà sẽ rất buồn!”
Mạc Duy Khiêm vừa nghe thế lập tức không nói thêm gì, để Đổng Nguyên sắp xếp chút việc đơn giản cho La Duyệt Kỳ làm.
Đổng Nguyên đem tư liệu thu thập được gần đây giao hết cho La Duyệt Kỳ, để cô sắp xếp lại, cũng chỉ cách để cô tra cứu những thứ cần thiết.
Có thể nói là La Duyệt Kỳ vô cùng nhiệt tình, nhận được đồ rồi lập tức tiến vào trạng thái làm việc chuyên nghiệp.
“Duyệt Kỳ, em có đói bụng không, đồ ăn nhiều lắm, em cũng ăn một chút đi?”
“Em đã ăn rồi, các anh cứ ăn đi, mặc kệ em.” La Duyệt Kỳ nói luôn, cả đầu cũng không ngẩng lên.
Lại thêm một lát: “Duyệt Kỳ, em xem máy tính một lát rồi nghỉ đi, nếu không mắt sẽ mệt mỏi.”
Lúc này La Duyệt Kỳ không thèm để ý đến Mạc Duy Khiêm nữa.
“Duyệt Kỳ, chiếc ví em đưa anh anh đã đổi rồi, em nghỉ ngơi chút đi, trà này rất khá, em nếm thử đi.”
Cuối cùng La Duyệt Kỳ cũng ngẩng đầu, liếc nhìn Mạc Duy Khiêm một cái rồi lại nói với Đổng Nguyên: “Có thể đổi phòng cho em không, nếu không em không thể yên tĩnh làm việc được.”
Mạc Duy Khiêm lập tức nói: “Nơi này không tốt ư? Dĩ nhiên là có phòng rồi, anh đưa em đi.”
Đổng Nguyên vô cùng bình tĩnh nhìn Phùng Thư Dân vừa phì cơm ra bàn, thầm nghĩ: Đúng là thiếu kinh nghiệm mà, liếc mắt đã biết anh chưa từng thấy thời điểm chỉ số thông minh của Duy Khiêm biến về 0 rồi!
La Duyệt Kỳ khó xử nhìn Mạc Duy Khiêm, đúng là cô không nghĩ ra cách nói nào để tự tôn của hắn không tổn thương mà vẫn bày tỏ được ý của mình!
“Duy Khiêm, có thể Duyệt Kỳ thấy phòng này quá ồn ào khiến cô ấy không thể yên tâm làm việc được, thật ra khi người ta chăm chú làm việc thì sợ nhất người khác ở bên cạnh nói chuyện đấy.” Đổng Nguyên cảm thấy hắn như đang dạy lớp vỡ lòng vậy.
Mạc Duy Khiêm hung hăng liếc ngang Đổng Nguyên một cái rồi cười nói với La Duyệt Kỳ: “Anh không nói nữa, em cứ ở đây làm việc đi! Các anh ăn xong chưa? Ăn xong rồi thì mau thu dọn bát đũa rồi ra ngoài làm việc đi.”
Phùng Thư Dân vội vàng đem đồ ăn còn lại nhét vào miệng, cùng Đổng Nguyên bê một đống cà mèn ra khỏi văn phòng của Mạc Duy Khiêm.
“Bình thường Duy Khiêm đều như thế sao?” Phùng Thư Dân tò mò hỏi Đổng Nguyên.
“Cái này có tính là gì chứ? Biểu hiện hôm nay đã coi là khá rồi đó, chỉ số thông minh ít nhiều gì cũng là 0, bình thường đều âm hết! Anh không chú ý đến việc cậu ta đổi ví tiền sao?
Phùng Thư Dân suy nghĩ: “Hình như có thấy, nhưng mà tôi không có hỏi, dù hỏi được tôi cũng chẳng mua nổi.”
“Tôi tặng anh.” Đổng Nguyên vô cùng hào phóng, cũng không nói đến xuất xứ của ví tiền.
“Thật sao? Nói thì phải giữ lời nhé, thứ đó chắc đắt lắm, tôi đây lại nợ lớn rồi! Hay là tôi mời anh ăn vài bữa cơm nhé.”
Giọng Đổng Nguyên xa dần: “Anh biết là tốt rồi, nói cho anh nè, ví tiền kia chính là nhãn hiệu mà Mạc lão đại ưa thích trăm phần trăm luôn đó, là sản phẩm nổi tiếp quốc tế, anh có mời tôi vài bữa cũng ko thiệt đâu….”
La Duyệt Kỳ thở dài hỏi Mạc Duy Khiêm: “Anh nhanh đi làm việc đi được không, nhìn em thì có thể giải quyết được vụ án sao?
Mạc Duy Khiêm hào phóng cười nói: “Có em ở bên cạnh làm sao anh yên tâm làm việc được chứ?”
“Thế mà em bảo đổi chỗ anh lại không cho.” La Duyệt Kỳ trợn trắng mắt nhìn Mạc Duy Khiêm.
“Cách tường thì càng nhớ, còn không bằng thế này!” Mạc Duy Khiêm nói xong thì trưng ra dáng vẻ thở dài.
La Duyệt Kỳ hỏi: “Anh sao thế? Hay là thân thể có chỗ nào không thoải mái.”
Mạc Duy Khiêm bối rối chỉ chỉ xuống dưới.
“Hay là đã ăn cái gì không tốt? Em đã chế biến rất cẩn thận mà, anh không thoải mái ở đâu để em đi mua thuốc, hay là chúng ta đến bệnh việc?” La Duyệt Kỳ sốt ruột.
Mạc Duy Khiêm chỉ thở dài, nửa ngày sau mới nói một câu: “Ăn no nghĩ chuyện dâm dục.”
La Duyệt Kỳ lập tức bị chọc giận: “Mạc Duy Khiêm, anh dám đùa giỡn em?”
Thấy La Duyệt Kỳ lập tức đứng dậy muốn ra ngoài, Mạc Duy Khiêm bước nhanh đến đè chặt cửa ngăn cản cô: “Anh chỉ đùa thôi mà, em giận thật đấy ư?”
“Em tới để làm đồ chơi cho anh chắc? Người ta thật sự chăm chỉ làm việc mà anh còn ở bên làm chuyện không đứng đắn, chẳng những không nhận lỗi còn cười nhạo em? Anh coi thường em hay thế nào? Nghĩ em không thể làm tốt việc Đổng Nguyên đã giao?”
“Ôi bà cô bé nhỏ của anh, anh thật sự không có ý đó mà, anh chỉ thấy em quá dễ thương nên mới muốn trêu chọc em, tuyệt đối là không thể kiềm lòng! Anh sai rồi, từ giờ nhất định anh sẽ không quấy rầy em nữa, hay là anh thề nhé?” Mạc Duy Khiêm không ngờ bản thân vừa nói một câu đã chọc tức La Duyệt Kỳ rồi, hắn vô cùng bối rối và sốt ruột.
La Duyệt Kỳ nhìn Mạc Duy Khiêm một hồi lâu rồi đột nhiên vui vẻ cười ha hả, khiến Mạc Duy Khiêm không sao hiểu nổi: “Bảo bối, em cười gì vậy?”
Khó khăn lắm La Duyệt Kỳ mới dừng cười được, khụ khụ hai tiếng mới nói: “Em chỉ muốn cho anh biết cảm giác bị người ta đùa cợt có mùi vị gì thôi, anh đúng là quá dễ lừa mà!”
Bây giờ La Duyệt Kỳ thật sự nghĩ Mạc Duy Khiêm vừa dễ dỗ vừa dễ lừa mà, bản thân cô chỉ dùng một hai câu đã khiến hắn phải chạy vòng vòng rồi, cảm giác này vô cùng thú vị.
“Tốt, đây rõ ràng là em học xấu mà, hôm nay không dạy dỗ em một chút thì em không thể ngoan ngoãn được mà.” Lúc này Mạc Duy Khiêm mới phản ứng được là La Duyệt Kỳ đang lừa hắn, hơi dùng sức một chút ép cô lên cánh cửa, cúi đầu xuống cho cô một nụ hôn nghẹt thở.
Hai người không ngừng trao đổi hơi thở nóng bỏng, nụ hôn thật dài…
La Duyệt Kỳ nắm chặt bàn tay vẫn còn đặt trên ngực cô xoa bóp, nắn vuốt của Mạc Duy Khiêm, khẽ thở gấp nói: “Anh đừng quậy nữa, còn có việc phải làm mà, nếu không tăng ca còn có ý nghĩa gì chứ? Cũng khó mà ăn nói với mấy người Đổng Nguyên nữa.”
Mạc Duy Khiếm mút liếm môi lưỡi La Duyệt Kỳ, giọng nói mơ hồ không rõ: “Một chút nữa thôi, anh thật sự muốn đến phát điên rồi, chúng ta đánh nhanh thắng nhanh, sẽ không mất nhiều thời gian.”
Nói xong lập tức xoay người La Duyệt Kỳ áp cô lên tường, bản thân hắn khẽ cười: “Đè vào cửa chút nữa họ sẽ nghe thấy động tĩnh.”
“Anh không làm thì sẽ chết sao?” La Duyệt Kỳ buồn bực khẽ kêu lên.
“Sống không bằng chết!” Mạc Duy Khiêm đáp rất rõ ràng.
Mạc Duy Khiêm nhanh chóng cởi quần của mình ra, rồi lại nhanh nhẹn lột sạch quần của La Duyệt Kỳ, đưa tay sờ vào nơi đó: “Rất lo lắng ư?”
Làm sao có thể không lo chứ? Bên ngoài còn có người đấy!
“Mạc Duy Khiêm, đừng ở đây được không? Em sợ…” Tình cảnh bị Đổng Nguyên bắt gặp lần trước vẫn còn hiện lên rất rõ nét trong đầu cô.
Tình trạng của Mạc Duy Khiêm như tên đã lên dây, sao có thể nhịn được nữa, hắn ngồi xuống đưa mặt tiếp cận sát vào nơi quyến rũ mê hồn kia của La Duyệt Kỳ.
“Không được, không được! Mạc Duy Khiêm, anh mau đứng lên.” La Duyệt Kỳ hoảng sợ, tính ngăn Mạc Duy Khiêm lại, nhưng không sao chống lại được sức lực của hắn. Cô biết hắn muốn làm gì, có lẽ việc kia đối với người khác mà nói, căn bản không phải là loại chuyện quá kinh hãi, nhưng mà cô thật sự không thể chịu nổi, thật sự……
“Ừm…” đôi môi của hắn trùm lên nụ hoa xấu hổ của cô, sau mấy tiếng hôn vang dội, đầu lưỡi hắn chậm rãi liếm hạt châu xinh đẹp, liên tục di chuyển, dùng sức mút thật mạnh rồi lại lưu luyến liếm láp đưa tới tiếng rên yêu kiều của cô.
Đầu lưỡi ram ráp lần theo nếp uốn tự nhiên, quét qua hai cánh hoa tinh tế, môi hơi dùng sức để hai cánh hoa hơi tách ra, đầu lưỡi lập tức xông thẳng vào nơi thần bí nóng rực.
Vừa vào, đầu lưỡi đã bị vách tường nóng bỏng kẹp chặt, một dòng xuân thủy thơm nồng đi theo đầu lưỡi chảy vào miệng hắn, tiếng nuốt xuống của hắn vang lên khiến La Duyệt Kỳ càng thêm xấu hổ.
Ngón tay hắn lần tìm đến, tách rộng hai cánh hoangừng muốn khép kín lại, để hắn dễ dàng mút liếm cho thỏa thích.
Mạc Duy Khiêm không ngừng say mê hôn mút nơi thần bí của cô, nơi đó đang không ngừng tràn ra nước mật ngọt ngào khiến hắn càng uống càng thèm khát hơn, hắn cảm thấy vách tường bên trong cô đang gấp gáp co rút, biết cô sắp cao trào, ngón tay lại đưa lên vân vê hạt châu sưng đỏ, dùng sức nắn kéo trêu chọc, răng nanh khẽ cắn lên hai cánh hoa mềm.
“Đừng mà…” La Duyệt Kỳ liều mạng vặn vẹo mông nhỏ, sợ hãi muốn tránh né miệng hắn, khoái cảm mãnh liệt đang nổi lên từ sâu trong thân thể khiến cô biết mình sắp bùng nổ, nhưng không còn kịp nữa rồi, một nhát đâm mạnh từ đầu lưỡi giảo hoạt khiến toàn thân cô căng cứng, từ trong thân thể có một dòng nước nóng bỏng mạnh mẽ trào ra.
“Bé cưng, em đúng là nhiều nước ngọt ngào…” Mạc Duy Khiêm ngẩng đầu, cười tà ác, chiếc cằm cương nghị dính đầy hoa dịch trong suốt, đó là… của cô.
Mạc Duy Khiêm lại đứng lên, ôm La Duyệt Kỳ, thẳng người đi vào một cách đột ngột.
“A… chậm… chậm một chút…” La Duyệt Kỳ ôm lấy vai hắn rên rỉ, thân thể mềm mại hoàn toàn dựa vào hắn, cặp chân thon dài quắp lấy phần hông eo rắn chắc, bị động đón nhận từng đợt tấn công của hắn.