chuyện không may nhưng chỉ cần không liên quan đến sự an nguy của người thân thì em sẽ không làm tăng gánh nặng tâm lý cho anh, em thật sự sẽ không đi gặp anh ta trừ khi anh cảm thấy cần thiết.” La Duyệt Kỳ đau lòng khi thấy sự bất lực của Mạc Duy Khiêm.
“Được rồi Duyệt Kỳ, anh sẽ cố hết sức thay đổi suy nghĩ của mình, cũng cảm ơn em có thể an ủi anh như vậy.”
Sau đó Mạc Duy Khiêm lại đầy hứng thú nói: “Vì cảm ơn bạn gái của anh đã săn sóc anh như thế, anh chỉ có thể tặng quà để biểu đạt tâm ý, em nói xem em còn muốn gì nữa không? Em không có bằng nên không dùng xe được, hay là ăn cơm xong đi mua một chiếc đồng hồ nhé?”
La Duyệt Kỳ lại bắt đầu bận rộn ăn đồ ăn trên bàn: “Không cần, em cảm thấy trang sức ở cửa hàng của anh rất đẹp, nhãn hiệu cũng rất nổi tiếng, thứ khác thì không cần thiết.”
Yêu cầu như thế, La Duyệt Kỳ cũng có ý riêng của mình, cô chỉ cần đồ trong cửa hàng Mạc Duy Khiêm, cũng coi như là phù sa không chảy ruộng người ngoài, đến lúc chia tay cũng như ban nãy Mạc Duy Khiêm nói, cũng gần như là không tốn tiền vậy.
Mạc Duy Khiêm cảm thấy hơi khó hiểu: nói La Duyệt kỳ coi trọng tiền bạc và gia thế của hắn, nhưng cô ngoài việc thích trang sức châu báu thì những cái khác chưa bao giờ yêu cầu hắn, cũng không giống dáng vẻ tham lam tiền bạc. Nhưng nếu nói không tham thì sao mặc kệ trang sức đắt cỡ nào cô ấy cũng đều nhận? Nói cô tạm thời nhân nhượng hắn vì lợi ích toàn cục, giả vờ tình cảm vậy nhưng xét biểu hiện bình thường của cô cũng không giống, hắn vẫn biết phân biệt một người đối với hắn tốt hay không tốt! Hôm nay hắn nói đến chuyện khách sạn của Kim Đào, cô bé kia biểu hiện cũng coi như hợp lý, vừa không quá lạnh lùng nói không để ý đến Kim Đào, cũng không quá quan tâm.
Mạc Duy Khiêm nghĩ thế thì càng hồ đồ, hay là hắn làm việc mấy năm nay đã quen thói làm phức tạp suy nghĩ của người khác rồi cho nên mới không nhìn rõ người thật sự có bản chất đơn giản như La Duyệt Kỳ?
“Anh nghĩ cái gì mà cơm cũng không ăn thế? Mau ăn đi, mùi vị rất ngon.” La Duyệt Kỳ nói xonggắp cho Mạc Duy Khiêm chút đồ ăn.
Mạc Duy Khiêm cúi đầu nhìn chiếc bát đã bị La Duyệt Kỳ gắp đầy đồ ăn từ lúc nào của mình thì lòng cảm thấy rất ấm áp, thôi không nên nghĩ nhiều, chỉ cần cô quan tâm đến hắn, để ý đến hắn là được, lạnh hay nóng, ngọt hay chua đều không phải ảo giác, trong lòng La Duyệt Kỳ vẫn có hắn.
Sau khi Mạc Duy Khiêm nhận được tin tức chưa đầy nửa tháng, các hộ kinh doanh trên phố buôn bán cũng đều nhận được phong thư nói về tin tức cải tạo.
Trên thư viết xuất phát từ yêu cầu quy hoạch của thành phố cho nên toàn bộ khu phố buôn bán đều phải cải tạo thành mặt cỏ để khiến thành phố xanh hóa, cho nên sắp tới thành phố sẽ mở hội nghị công khai, mời toàn bộ các hộ kinh doanh đều phải tích cực tham gia và ủng hộ công trình cải tạo.
Thư này vừa phát đi lập tức gây ra một trận xôn xao, đồ ngu mới tin được nội dung viết trên đó.
Cha mẹ Kim Đào không rõ âm mưu lắt léo phía sau, phải đi hỏi thăm các hộ xung quanh.
Một quản lý cửa hàng thuốc lâu đời cực kỳ nổi tiếng nói với họ: “Vậy mà còn không hiểu ư? Đây là dùng cái lý do vì lợi ích cộng đồng để đuổi chúng ta đi, nơi này có thể xanh hóa? Nếu mà thật sự mà được thì cứ chặt đầu tôi đi!”
Trần Thục Phương vội vàng hỏi tiếp: “Trên thư nói vậy mà, nếu không làm xanh hóa thì có thể làm gì nữa?”
Quản lý kia cười lạnh: “Dĩ nhiên là vẫn làm phố buôn bán, chẳng qua là làm đầy túi một người thôi, trên thư viết như thế là để bồi thường giải tỏa cho chúng ta ít đi, giải tỏa để kinh doanh sao có thể giống giải tỏa để làm công ích được? Cái này gọi là thu mua giá rẻ, người ta có lý!”
A! Chiêu này quá thâm, nhà họ bỏ hết của cải mới mua được khách sạn này, càng không nói việc con trai suýt nữa vì nó mà vào tù, sao vừa phất lên một chút đã xảy ra chuyện này chứ?
Trần Thục Phương và bạn già Kim Tăng Chí hai mặt nhìn nhau, miệng đã bắt đầu đắng ngắt!