/> “Duyệt Kỳ mềm lòng, có lẽ sẽ bị Kim Đào nói vài câu thuyết phục mất, có tôi thì cô ấy còn kiêng kỵ một chút.”
Anh lớn à, anh đó là trực tiếp trông coi đấy, ai mà không kiêng kị được chứ? Anh đang lấy chuyện lên giường với người ta ra để uy hiếp đấy. Đổng Nguyên liếc mắt xem thường ở trong lòng, hắn giờ mới biết thì ra Mạc Duy Khiêm không có phong độ như thế đấy.
Lúc tan tầm, La Duyệt Kỳ thấy Mạc Duy Khiêm chờ mình thì cũng không ngạc nhiên, bên cô có nhiều tai mắt của hắn như vậy mà hắn không biết cô đi gặp Kim Đào mới là lạ đấy.
“Anh không phải muốn đi theo em đấy chứ?” La Duyệt Kỳ vào thẳng vấn đề.
“Đúng thế, chúng ta cùng đi, em không thể bỏ anh được, mà anh cũng sẽ không nói sự thật với Kim Đào.”
Ai con mẹ nó cùng anh chứ? La Duyệt Kỳ nhìn nụ cười trong sáng của Mạc Duy Khiêm thì suýt nữa chửi thề luôn, rõ ràng là cô chịu thiệt mà bây giờ cứ như cô kiếm lời từ hắn vậy?
“Tùy anh đi, nhưng em không muốn các anh cãi cọ ở nơi công cộng đâu đấy.” Cô chỉ có một yêu cầu này thôi.
“Không phải lần nào anh cũng nói chuyện rất tử tế sao? Con người anh luôn không thích làm khó người khác.” Mạc Duy Khiêm thật sự vô tội.
La Duyệt Kỳ cũng chẳng muốn quan tâm đến Mạc Duy Khiêm, xoay người ngồi vào trong xe, Mạc Duy Khiêm cũng lập tức ngồi vào.
Kim Đào cũng đã quen việc Mạc Duy Khiêm luôn theo đuôi La Duyệt Kỳ, nhưng vẫn khó chịu châm chọc: “Mạc Duy Khiêm, anh cứ thế cả ngày có ý nghĩa gì chứ? Duyệt Kỳ nguyện ý ở bên tôi, anh cứ mặt dày như thế đúng là quá dọa người mà!”
Mạc Duy Khiêm kéo ghế cho La Duyệt Kỳ ngồi xuống rồi mới ngồi bên cạnh cô, cười rất có phong độ: “Yểu điện thục nữ, quân tử hảo cầu! Chỉ cần Duyệt Kỳ còn chưa kết hôn thì bất kỳ ai cũng có tư cách theo đuổi em ấy.”
Đây đúng là quan minh chính đại tuyên chuyến với hắn mà! Kim Đào muốn tức giận, nhưng vừa nghĩ đến chuyện bây giờ mình đã là ông chủ của khách sạn nổi tiếng lâu đời của Danh Tĩnh, dù sao cũng phải chú trọng phong thái một chút thì lại nhịn xuống.
“Kim Đào, mấy ngày nay anh bận gì vậy? Em đã nói là không đồng ý anh dùng nhà ở để cầm cố đâu, không phải anh lại vụng trộm làm đấy chứ?” La Duyệt Kỳ không muốn nghe hai người đàn ông này đấu võ mồm, lập tức hỏi chuyện mình lo lắng nhất.
Kim Đào lập tức xua xua tay: “Không đâu, tuyệt đối là không, lại nói ba mẹ anh cũng không đồng ý, sao anh có thể đem nhà đi cầm được?”
“Sao thế? Cậu cần dùng tiền sao? Cần bao nhiêu? Tôi có thể cho cậu mượn, mượn bao lâu cũng được.” Mạc Duy Khiêm cũng nhập vào đề tài.
“Không cần! Tôi đã không cần nữa rồi, anh cứ giữ lại tiền của anh đi, trên đời cũng chẳng phải chỉ Mạc Duy Khiêm anh có tiền, tôi có thể dựa vào cố gắng của bản thân để kiếm tiền, hơn nữa cũng chẳng kém hơn anh đâu!”
Mạc Duy Khiêm vẫn cười nói: “Tôi thật sự chờ mong cố gắng của cậu, thật ra có người vừa sinh ra đã có rất nhiều tiền tài, có người cho dù cố gắng cả đời cũng chẳng có ích gì, đó là hơn thua ở điểm xuất phát, chẳng có cách nào.”
Kim Đào không đồng tình hừ một tiếng: “Duyệt Kỳ không phải người có lòng tham, tôi chỉ cần có thể làm cô ấy không lo ăn mặc là được rồi, nhưng mà thứ cần có thì cũng không kém ai đâu!”
Nói xong lập tức lấy hộp trang sức được đóng gói cực kỳ tinh xảo từ trong túi ra đưa cho La Duyệt Kỳ: “Duyệt Kỳ, đây là dây chuyền kim cương anh mua cho em, tuy không đắt như của hắn, nhưng cũng là hãng nổi tiếng quốc tế, em mang chơi trước, đợi sau này có tiền anh sẽ mua cái tốt hơn cho em.” Lúc đưa đi còn liếc mắt nhìn Mạc Duy Khiêm một cái, chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu.
Mạc Duy Khiêm nhìn đánh dấu trên hộp nói: “Nhãn hiệu khá tốt đấy!”
Kim Đào lập tức đắc ý: “Dĩ nhiên, toàn thành phố chỉ có một cửa hàng độc quyền này thôi, không phải người bình thường có thể mua nổi đâu.”
“Đúng vậy, nhưng mà tôi đề nghị thế này, thật ra còn có mấy nhãn hiệu lớn chất lượng ngang hàng khác cũng rất tốt, cậu chọn cái này chẳng qua là lượng tiêu thụ có vẻ tốt hơn thôi.”
Lời này nói xong, Hàn Giang vẫn đi theo đột nhiên khẽ ho khan vài cái.
“Mạc Duy Khiêm, anh muốn bới móc phải không? Mua thứ này chính là mua nhãn hiệu, tôi mua thì phải mua cái tốt nhất! Anh chẳng qua là có một cái giấy chứng nhận thì sẽ xem thường toàn bộ kim cương khác trên thế giới sao?” Cuối cùng Kim Đào cũng không nhịn nổi cơn tức.
La Duyệt Kỳ thấy thế định giảng hòa, cô còn chưa hỏi xong chuyện chính, sao lại muốn cãi nhau rồi? Nhưng mà cô còn chưa kịp lên tiếng thì Hàn Giang đã mở miệng trước: “Kim tiên sinh, Mạc tiên sinh nhà tôi cũng chỉ có ý tốt thôi, hơn nữa ở mặt này Mạc tiên sinh đúng là có quyền lên tiếng, vì nhãn hiệu ngài vừa mua được bán trong cửa hàng của Mạc tiên sinh mở ra, Mạc tiên sinh chẳng qua là có ý tốt muốn ngài giảm được chút tiền thôi.”