Toàn thể bộ máy chính trị của thành phố Danh Tĩnh đều rung động, thành phố đột nhiên nhận được tin tức nói buổi chiều sẽ có một chuyên cơ đưa một tổ điều tra kỷ luật của ủy ban trung ương hạ cánh đến nơi này. Điều này làm sao có thể được chữ? Nơi nhỏ như chỗ họ, dù nói thế nào cũng không thể có người của ủy ban kiểm tra trung ương đến chứ?
Nhưng tin tức ủy ban thành phố nhận được cũng là 100% đáng tin, sau tin này, từ phường xã đến thành phố đều khẩn cấp tổ chức họp, thậm chí còn mời các vị cán bộ lãnh đạo cũ đã từng được tiếp xúc với những người của ủy ban trung ương đến để chỉ đạo kinh nghiệm, nhất thời lòng người hoảng sợ vô cùng, không biết là đã xảy ra vấn đề ở đâu nữa.
“Xin chào mọi người, trước hết tôi giới thiệu một chút, tôi tên Phùng Thư Dân, là phó tổ trưởng của tổ điều tra lần này, bây giờ xin mời tổ trưởng là đồng chí Mạc Duy Khiêm nói về nhiệm vụ và mục đích lần này của chúng ta.”
Giữa tiếng vỗ tay của mọi người, Mạc Duy Khiêm cười gật gật đầu.
“Mọi người không cần lo lắng, lần này những đồng chí tham gia hội nghị đều là lãnh đạo ủy ban thanh tra các cấp của tỉnh và thành phố, thật ra tôi đã đến Danh Tĩnh một thời gian, cũng đã có đồng chí từng hợp tác với tôi rồi. Vốn chỉ là một lần đi kiểm tra có lệ, không ngờ sẽ gặp nhiều chuyện như vậy, hơn nữa theo những điều đã thấy thì sự việc cũng không phải là nhỏ, cho nên sau khi suy nghĩ cẩn thận, tôi quyết định báo cáo lại với lãnh đạo cấp trên. Đối với khối u ác tính này ở Danh Tĩnh, chúng ta nhất định phải đào ra được, nếu không tiếng kêu than sẽ vang lên tận trời mất.”
Mạc Duy Khiêm nói xong, những người phụ trách ủy ban kỷ luật các cấp đều tỏ thái độ quyết tâm và tuyệt đối nghe theo sự sắp đặt của lãnh đạo cấp trên. Mạc Duy Khiêm thấy vậy, thái độ cũng rất ấm áp: “Công việc cụ thể thì không cần đến tôi nói, nhưng có một điều kiện hàng đầu, đó chính là hoàn toàn giữ bí mật, tôi không cần nhiều lời nữa đúng không?”
Không đợi mọi người tỏ thái độ gì thêm, Phùng Thư Dân lại nói: “Tôi nói thêm một câu nữa, đơn giản chỉ là muốn mọi người phải cực kỳ coi trọng lần điều tra này, theo quần chúng báo lại thì Danh Tĩnh có một bộ phận cán bộ lợi dụng quyền hành trong tay đã tạo nên một thế lực của riêng mình, liên tục làm những chuyện xằng bậy, thậm chí có vài lần trực tiếp uy hiếp tổ trưởng Mạc và người nhà, quả thực là đã vi phạm nghiêm trọng đến kỷ luật và pháp luật, cho nên chúng ta nhất định phải điều tra thật kỹ, cần làm triệt để, không bắt được con sâu làm rầu nồi canh thì quyết không dừng tay!”
Mọi người ngồi đó trong lòng đều vô cùng buồn bực: Ai mà ngu ngốc thế chứ? Lại đi quăng mình vào họng đại bác, nhìn cái kiểu này thì không biết còn kéo ngã thêm bao nhiêu người nữa.
Sau hội nghị, dựa theo lời Mạc Duy Khiêm thì vẫn do người của tỉnh và thành phố cử ra hỗ trợ điều tra, đến khi nhìn thấy Lý Minh Hân đứng trong đám người đó cười cười nhìn mình, Mạc Duy Khiêm cũng thân thiết chào hỏi: “Không ngờ còn có thể làm việc cùng nhau.”
Lý Minh Hân cười càng ngọt ngào hơn: “Có thể làm việc với tổ trưởng Mạc là vinh hạnh rất lớn của tôi, khiến tôi học thêm được rất nhiều điều.”
Sau đó nâng cao giọng nói với những người xung quanh: “Tôi tin là các vị đứng đây đều là tinh anh của các đơn vị, không cần dông dài thêm về kỷ luật và các hạng mục công việc nữa, nhưng cần phải nhớ rằng trong việc điều tra đừng bỏ thêm cảm xúc cá nhân vào, một khi xuất hiện tình trạng đó, tôi lập tức sẽ đưa các vị về đơn vị cũ! Đến lúc đó ai cũng không đẹp mặt, đã hiểu cả chưa?”
Mọi người cùng lên tiếng đồng ý, ai rảnh rỗi mà làm mấy chuyện mất mặt đó chứ? Dù sao bất cứ ai được cử đến đây đều là người không có liên lụy nhiều, căn bản không đáng phải làm chuyện mật báo gì đó.
Lý Minh Hân lại cảm thấy lời nói của Mạc Duy Khiêm thực chất là đang ám chỉ bản thân cô ta, trên phương diện công tác cô ta luôn tận tâm tận sức, không phải ngay cả đời sống tư nhân ngoài công việc cũng bị quản chế đúng không? Cô ta càng muốn để cho Mạc Duy Khiêm nhìn thấy năng lực làm việc của mình, càng muốn hắn chứng kiến cô ta là người phụ nữ vĩ đại thế nào!
Cùng lúc đó, bên phía chính phủ Danh Tĩnh cũng đang toàn lực tìm hiểu xem cuối cùng thì loại người nào đã đắc tội với người nhà Mạc Duy Khiêm.
“Tôi nghe nói là cha vợ bị người ta dạy dỗ.” Một vị trưởng phòng nói.
Lập tức có người cười ra tiếng: “Mạc Duy Khiêm còn chưa kết hôn mà, đào đâu ra cha vợ?”
“Đó có thể là cha vợ tương lai!”
Lúc này thị trưởng Trần Đông Thành gõ gõ cái bàn: “Bây giờ có truy cứu chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì, nếu muốn điều tra thì lí do cũng chỉ là cái cớ, bảo các ngành chú ý một chút, trước khi tổ điều tra rời đi thì đừng có gây ra chuyện gì, tan họp!”
Sau khi Mạc Duy Khiêm chấm dứt hội nghị liền hỏi vệ sĩ về La Duyệt Kỳ, biết được chuyện La Duyệt Kỳ sau khi tan tầm thì đến bệnh viện thăm Kim Đào, hắn cũng lập tức bảo người chuẩn bị xe đến bệnh viện.
Khi chiếc xe đứng ở cửa ủy ban thành phố, lại gây ra một trận xôn xao, tất cả mọi người ở đây chưa bao giờ thấy chiếc xe này cả, là hiệu Cadillac đấy!
Nhưng mà cũng có vài người hay xem tin tức biết được, nói khẽ truyền tai nhau: “Chiếc xe này đã được giới thiệu trên tivi đấy, là loại Cadillac chống đạn, không phải người có tiền là có thể dùng đâu, đây là biểu thị thân phận, hiểu không?”
Mạc Duy Khiêm ngồi trong xe nhìn Đổng Nguyên tức giận nói: “Anh đang sợ kẻ thù không tìm thấy tôi nên mới cho tôi dùng chiếc xe này phải không?”
Đổng Nguyên lập tức phủ nhận: “Đừng có nói thế chứ, tôi cố ý vận chuyển chiếc xe phong cách này đến chuyên để cậu theo đuổi phụ nữ đấy, phí chuyên chở đắt lắm có biết không hả? Không phải là chiếc này có vẻ khiêm tốn rồi sao? Cậu vẫn không muốn dùng à?”
Chiều dài xe hơn 6m mà còn gọi là khiêm tốn? Mạc Duy Khiêm cho rằng hắn thật sự chẳng có nhiều lựa chọn có thể đạt tới mục đích giản dị mà.
Trong bệnh viện lúc này, La Duyệt Kỳ đang tận tình khuyên bảo Kim Đào đừng đi lại với Phạm Thanh Lợi nữa, còn bảo Kim Đào cũng đừng nhờ Loan Ninh thêm việc gì, cô vẫn cảm thấy Loan Ninh đáng ra phải đối đầu với Kim Đào mới đúng. Kim Đào chẳng những thay thế vị trí của hắn, mà quan trọng hơn là danh tiếng của Loan Ninh cũng mất, dựa vào cái gì mà hắn còn muốn giúp Kim Đào chứ? Cô càng nghĩ càng thấy không thích hợp, không muốn để Kim Đào lại bị thương nên khuyên hắn cách xa Loan Ninh một chút.
“Duyệt Kỳ, em đừng có lo lắng vô cớ nữa, lần này anh bị đánh hoàn toàn là vì đã đắc tội với người bao dưỡng Ngô Nguyệt, chuyện Phạm Thanh Lợi anh chưa nói nhưng còn Loan Ninh, em có biết cậu ấy đã giúp anh làm gì không? Người ta chẳng những mỗi ngày đều gọi điện quan tâm vết thương của anh, còn chủ động giúp anh giải quyết chuyện với Ngô Nguyệt, chỉ dùng có 10 vạn đã dàn xếp xong chuyện này rồi. Bây giờ còn chưa cảm ơn người ta thì thôi, em còn nói lời tổn thương như vậy, nếu Loan Ninh mà biết thì anh còn mặt mũi nào mà gặp cậu ấy nữa?” Kim Đào căn bản không nghe vào tai lời La Duyệt Kỳ nói, nghĩ rằng Loan Ninh thật sự suy nghĩ vì hắn.
La Duyệt Kỳ vừa sốt ruột lại vừa tức giận: “Sao anh luôn không nghe lời người khác khuyên vậy? Nếu thật sự có chuyện gì thì hối cũng không kịp đâu!”
Kim Đào thở dài nói: “Duyệt Kỳ, anh có thể không biết phải trái sao? Em nghĩ lại mà xem, dù anh bây giờ có phong độ tốt nhưng có thể duy trì trạng thái đỉnh cao được bao nhiêu năm chứ? Trong thời gian này đã xảy ra nhiều chuyện như thế, cũng có điều có thể coi là việc tốt, đó là khiến anh hiểu được sự quan trọng của tiền bạc và các mối quan hệ, mà những thứ này anh hoàn toàn không có. Sau ba bốn năm nữa, khi anh rời khỏi đội, lúc đó muốn buôn bán gì cũng phải có lối đi mới được. Loan Ninh là người anh cần, bây giờ anh dùng chút tiền lôi kéo tình cảm của cậu ta, về sau có thể có được bao nhiêu hồi đáp em có biết không? Đây là chuyện đàn ông, em không hiểu đâu, anh đã nhờ Loan Ninh hỏi thăm giá cả thị trường rồi, em có biết vì sao Loan Ninh không hận anh không? Vì người ta có mấy tài sản cửa hàng mặt tiền rồi, trước kia anh là một thằng ngốc, em thấy đó, người ta như thế mới là tinh mắt đấy!”
La Duyệt Kỳ còn muốn khuyên thêm nữa nhưng đã bị Kim Đào ngăn cản: “Em không cần khuyên anh nữa, anh đã suy nghĩ kỹ rồi, Mạc Duy Khiêm có thể bắt nạt anh tới tận đầu đơn giản là vì anh không nhiều tiền hơn hắn, quyền lực cũng không lớn hơn hắn, nếu anh cứ như lúc trước mãi thì sớm muộn gì hắn cũng cướp được em đi!”
La Duyệt Kỳ không nói nổi gì nữa, bản thân cô làm sao có thể nói ra miệng rằng cô đã lên giường với Mạc Duy Khiêm rồi chứ?
Đúng lúc này di động vang lên, thấy là Mạc Duy Khiêm gọi tới thì ấn từ chối không nghe.
“Sao em không nghe điện? Là ai gọi tới vậy?”
“Là Mạc Duy Khiêm.” La Duyệt Kỳ khai báo chi tiết.
“Đồ trứng thối này đúng là không biết xấu hổ mà, em gọi cho hắn hỏi xem hắn ở đâu, anh đi tìm hắn ta!” Kim Đào nói xong định nhảy xuống giường bệnh, La Duyệt Kỳ nhanh chóng ngăn lại.
“Tôi ở ngay đây, cậu không cần sốt ruột như thế!” Mạc Duy Khiêm chậm rãi từ bên ngoài đi vào.
Sau khi vào cũng không để ý đến Kim Đào, chỉ cười nói với La Duyệt Kỳ: “Vừa tan tầm em đã đến đây, chưa ăn cơm chiều đúng không? Anh bảo người làm bữa ăn nhẹ cho Kim Đào, em về trước đi, mai còn phải đi làm nữa.”
Không đợi La Duyệt Kỳ nói gì, Kim Đào đã phát hỏa: “Họ Mạc, anh ra ngoài cho tôi, anh thôi xen vào chuyện của tôi và Duyệt Kỳ đi, anh nghĩ anh là cái gì vậy?”
Giọng điệu Mạc Duy Khiêm rất bình tĩnh, cũng không giận dữ: “Cậu dưỡng thương cho tốt đi, sau này ít qua lại với Phạm Thanh Lợi và Loan Ninh thôi, cố gắng một chút còn có thể được bình an!”
Kim Đào tức đến nghẹn họng, quay đầu nhìn La Duyệt Kỳ, trong lòng cảm thấy nghi ngờ có phải cô đã bị Mạc Duy Khiêm tẩy não rồi nên mới nói những lời kia hay không? Duyệt Kỳ sao không ngẫm lại chuyện gì tốt cho hắn nhất, sao lại hùa theo Mạc Duy Khiêm chứ?
“Duyệt Kỳ, về sau em không cần nghe lời hắn, hắn chẳng có ý tốt đâu!”
La Duyệt Kỳ lớn tiếng nói: “Em không có!”
“Không có thì sao lời em và hắn nói lại giống nhau?” Kim Đào cũng tức giận.
Mạc Duy Khiêm mặc kệ Kim Đào tức giận thành cái dạng gì, lôi kéo cánh tay đang chống lên hông của La Duyệt Kỳ dỗ dành: “Duyệt Kỳ, đừng quấy rầy Kim Đào nữa, bây giờ hai người không thích hợp nói chuyện tiếp đâu, sau này còn nhiều thời gian, không cần nóng vội mà, đi thôi em.”
Kim Đào vô cùng bực tức, lại nhìn đến bữa tối Mạc Duy Khiêm đem đến, lập tức ném thẳng vào sọt rác.
La Duyệt Kỳ gần như là bị Mạc Duy Khiêm nửa kéo nửa ôm ra khỏi bệnh viện, khiến cô ngồi lên xe mình, chiếc A8 kia thì chạy theo phía sau, hai chiếc xe một trước một sau như thể rêu rao khắp nơi.
“Sao anh lại nói giống em chứ? Em muốn khuyên nhủ Kim Đào, kết quả là bị anh phá mất rồi!” La Duyệt Kỳ hơi oán giận.
Mạc Duy Khiêm cũng rất oan uổng: “Anh cũng không ngờ chúng ta lại có chung suy nghĩ như vậy, lời nói lại giống nhau đến thế. Hôm nay tổ điều tra đã chính thức đến Danh Tĩnh, anh mở hội nghị cả ngày, thật sự muốn gặp em, Kim Đào cũng có bị thương nặng đâu mà em phải chạy tới thường xuyên như vậy.”