nh vẫn nắm tay trái của Dung Nhược, lòng bàn tay cô có một chút hơi lạnh. Anh biết cô đang khẩn trương ngay từ giây phút cô lên giường. Nhưng giờ đây xem ra, bản thân cũng không xa lạ đến mức bị cô bài xích.
Phát hiện này, cuối cùng đã khiến lòng anh có chút an ủi.
Có lẽ sau này, cô sẽ càng ngày càng quen thôi.
————-
Dung Nhược rửa mặt xong, có chút thất thần tựa vào trước bổn rửa.
Sáng sớm tỉnh lại, cô phát hiện mình lại nằm trong lòng Vân Trạm mà trải qua một đêm an ổn. Sau khi chúc câu tốt lành, cô nhanh chóng mặc quần áo bước xuống giường, dùng mái tóc rối tung ở hai bên má che lấp sự bối rối của mình.
Tại sao phải xấu hổ?
Trước kia, cô đã từng ngủ với Vân Trạm không biết bao nhiêu ngày đêm, thường xuyên đem cả hai tay hai chân quấn lên người anh, yên ổn vượt qua một đêm dài. Nhưng nay, cô phát hiện mình có chút sợ hãi sự thân mật với Vân Trạm, sợ rằng bản thân sẽ dần dần hình thành thói quen như quá khứ, lúc nào cũng nghĩ rằng, cuộc hôn nhân này là một phần của cuộc đời cô, cô sẽ cùng Vân Trạm gắn bó với nhau cho đến khi sinh mệnh kết thúc ——- giống như lời nói của người chủ trì ngày hôm qua: hôn nhân của bọn họ sẽ kéo dài mãi mãi.
Thế nhưng, chỉ có cô mới biết, sẽ không có cái gọi là thiên trường địa cửu, vì vậy, cô sợ bản thân sẽ trầm luân vào giấc mộng hư không nhất thời này.
Đến lúc cô xoay người mở cửa, thấy Vân Trạm đang định vén chăn lên, vẫn không nhịn được hỏi một câu: “Cần em giúp không?”
Vân Trạm đặt tay trên đùi, chỉ hơi trầm mặc một lát, lập tức gật đầu,”Giúp anh lấy một chiếc quần dài được không, ở trong tủ ấy”
Biết anh hôm nay không đi làm, tìm một chiếc quần vải bông thoải mái, Dung Nhược ngồi vào bên giường, do dự một chút, hỏi thử,”Em giúp anh nhé?”
“Ừm”. Nếu đã là vợ chồng, có một số việc không nên che giấu, mà anh cũng không muốn lảng tránh.
Vân Trạm để mặc Dung Nhược nâng hông anh lên, tự tay cởi quần ra, hai chân bại lộ trong không khí, làn da có chút tái nhợt vì đã lâu không được tiếp xúc ánh mặt trời.
Lực ở phần eo không đủ, muốn di chuyển hai chân vào ống quần là một chuyện hết sức khó khăn. Đồng thời, Vân Trạm cũng không muốn để mình phải chật vật trước mắt Dung Nhược, hơn nữa, anh cũng không xác định được trái tim mình có thể chịu đựng nổi những động tác liên tiếp này hay không, cho nên anh im lặng nửa nằm trên giường, để Dung Nhược tùy ý giúp đỡ anh. Chỉ là, trước khi mọi thứ xong xuôi, anh vẫn không nhìn về phía cô.
Cho dù đã suy nghĩ rõ ràng, nhưng cảm giác xấu hổ, vẫn không thể tránh được.
“Có muốn đi chơi chỗ nào không?” Trên bàn cơm, Vân Trạm uống chén cháo trắng, đột nhiên hỏi một câu.
Dung Nhược vẫn còn lâm vào suy nghĩ riêng, nghe tiếng ngẩng đầu,”….ừ?”
“Hưởng tuần trăng mật, em muốn đi đâu?”
“Không cần, không cần đi đâu hết”. Cô không chút nghĩ ngợi trả lời.
Cuối cùng lại bổ sung một câu: “…Em nhất thời vẫn chưa nghĩ ra, sau này bàn tiếp cũng không muộn”
“Ừm, theo ý em đi”
“Ừm, vậy sau này hãy nói”
Dung Nhược cúi đầu, gắp một miếng rong biển xanh vào miệng, giòn dai, mang theo chút cay cay, cô lại không có cảm giác gì, không thấy có vị gì, chỉ máy móc nhai nuốt, tâm tư vẫn đặt vào chuyện vừa rồi giúp Vân Trạm mặc quần.
Không thể đi, không thể đứng, thậm chí không thể kiểm soát hai chân của mình, đó là loại cảm giác gì?
Khi cô nâng đầu gối anh lên, giúp anh cong chân lại, cô chắc chắn bản thân đã thật sự cảm nhận được nỗi đau đớn cùng bất lực của anh, vì vậy, cô không hề suy nghĩ mà từ chối ngay ý định đi hưởng tuần trăng mật.
Sau bữa sáng, Dung Nhược chỉ ngồi co chân trên sô pha, nhìn bầu trời bao la ngoài cửa sổ, cô đứng dậy đi đến bậc thang cạnh khu vườn
Đắm chìm trong suy nghĩ, Dung Nhược híp mắt ngửa đầu, vẻ mặt hưởng thụ sung sướng. Trong ngày mùa đông, rất hiếm khi có được thời tiết đẹp như vậy, thích hợp cho việc an nhàn mà không phải làm việc.
Không hề quay đầu, cô phóng đại âm thanh một chút, hỏi người đang ngồi trong phòng khách phía sau: “Anh nghỉ mấy ngày?”
“Anh là ông chủ, nên nghỉ vài ngày cũng không sao”. Phòng khách truyền đến câu trả lời tự nhiên.
Thật hiếm! Dung Nhược cúi đầu cười khẽ, xoay người,”Hà Dĩ Thuần nói anh là một người cuồng công việc, hiếm có khi được nghe anh nói câu này”. Có lẽ là do thời tiết đẹp, tâm tình của cô cũng tốt theo.
“Em cứ nghĩ rằng, anh chỉ cho phép mình nghỉ một ngày thôi”
Vân Trạm chuyển động xe lăn, đi đến bên cạnh Dung Nhược, ánh sáng lúc này đã có chút chói chang, anh nhìn về khoảng xa trước mắt,”Đã lâu rồi anh không thả lỏng nghỉ ngơi”. Lần này đúng lúc có cơ hội, anh cũng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.
“Vậy ở nhà thêm vài ngày đi”.
Sau khi nghe anh đáp lại, Dung Nhược nhẹ nhàng bước chân, đi đến hướng khu vườn.
Dung Nhược khom người, thật sự kiên nhẫn và chăm chú quan sát người làm vườn đang ngồi xổm ở góc tường cắt tỉa cành hoa, thỉnh thoảng lại tán gẫu hai ba câu.
Đỏ ngọc, hồng tía, thuần trắng, ba loại hoa hồng với ba màu sắc khác nhau mở ra trước mắt, từng bông lay động bên bức tường gạch.
Nhặt lên chiếc kéo cắt tỉa hoa, dùng sức một chút trên cây hoa hồng màu trắng phía trước, cành lá dư thừa đã lạch xạch rơi xuống, Dung Nhược mỉm cười: “Trồng hoa làm vườn, thật là một công việc thú vị, đôi khi cũng khiến con người ta cảm thấy hạnh phúc”
“Cô vẫn rất yêu hoa cỏ, ngày xưa cũng vậy”. Người làm vườn ngẩng đầu.
Lòng nao nao,”Vậy ạ?” Dung Nhược đứng thẳng người, lui về sau hai bước, nhẹ nhàng lảng tránh đề tài gọi là”ngày xưa” này, nghiêng đầu thưởng thức thành quả mình mới làm được.
“Vì sao cả khu vườn đều trồng hoa cỏ, chỉ có mảnh đất kia lại để trống?” Nhìn về phía mảnh đất đã từng thuộc về mình trước kia, Dung Nhược do dự một chút, cuối cùng nhịn không nổi tò mò hỏi.
Vào mùa đông, mảnh đất trống trải kia so với sắc thái rực rỡ của khu vườn quanh nó, càng lộ ra vẻ hoang vu.
Người làm vườn cởi bao tay ra, đứng lên, nhìn theo ánh mắt Dung Nhược,”Đó là hai năm trước cậu chủ đã dặn dò”.
“Dặn dò cái gì ạ?”
“Ngài ấy nói tôi không cần phải trồng bất cứ thứ cây gì ở đó”
“Vì sao?”
“Cậu chủ chưa nói nguyên nhân”
Dung Nhược ngẩn người, lại nhìn mảnh đất hoang vắng bị bỏ trống kia, trong lòng mơ hồ đã có đáp án, chỉ là cô không muốn nghĩ tiếp.
————–
Lúc vào nhà, người giúp việc tiến lên chào hỏi.
“Vân Trạm đâu?”
“Cậu chủ ở trong phòng”
“Làm việc sao?”
“Thưa vâng”
Dung Nhược không nhịn được hừ nhẹ một tiếng. Hôm nay là ngày thứ tư anh cho phép mình nghỉ, vậy mà đã bắt đầu khôi phục bản tính ngứa ngáy lúc rảnh rỗi rồi.
“Cô chủ có việc gì không ạ?”
Dung Nhược sửng sốt, bất đắc dĩ xua tay,”Xưng hô thế này tôi không quen. Sau này cô cứ gọi tên tôi đi, hoặc là, xưng hô giống như lần trước ấy”
“…Dung tiểu thư?” Trên mặt người giúp việc rõ ràng lộ ra biểu tình”không ổn”.
“Đúng”. Dù sao một ngày nào đó, cô cũng sẽ khôi phục thân phận”tiểu thư” độc thân.
Mới bước hai bước đến thư phòng, Dung Nhược đột nhiên đổi ý, xoay người lấy chiếc áo gió treo trên giá áo.
“Tối nay không cần làm cơm cho tôi, tôi không về ăn đâu”. Nhắn lại một câu, cô bước ra cửa.
“Cậu vừa mới cưới, sao lại rảnh rỗi chạy tới chỗ này?”
“Mình vẫn rảnh rỗi như thường mà”. Dung Nhược tựa vào chiếc ghế trúc tròn, trả lời lơ đãng.
“Nhưng…”
“Khách tới, cậu nhanh đi tiếp đi, không cần để ý đến mình”. Cắt ngang lời nói của Hà Dĩ Thuần…, Dung Nhược nhẹ nhàng đẩy cô một phen, cứ thế ngồi uống nước chanh.
Hà Dĩ Thuần đứng lên, biểu tình dở khóc dở cười,”Hình như cậu lại quên rằng chính mình cũng là một thành viên ở chỗ này”
Dung Nhược cười nhún vai, cho đến khi Hà Dĩ Thuần rời đi, mới cúi xuống nhìn ly thủy tinh trong tay, lâm vào suy nghĩ.
Là ai đã từng nói, thói quen chính là Thượng đế thứ hai. Cô thật không ngờ, đối với bản thân mình, vị Thượng đế này lại nhanh chóng giáng trần như vậy —— mới chỉ có bốn ngày, cô dường như đã ăn sâu thói quen với sự tồn tại thân mật cùng hơi thở của Vân Trạm. Sáng nay, cô lại một lần nữa ôm cánh tay anh mà tỉnh dậy, cũng đã không còn mang theo lo sợ xấu hổ rời khỏi anh ngay. Ngược lại, cô còn kỳ lạ hơn, tỉnh dậy rồi vẫn im lặng nằm trong lòng Vân Trạm gần mười phút, sau đó, giống như sinh hoạt của một đôi vợ chồng thực sự, xuống giường, rửa mặt, thay quần áo.
Lúc ăn điểm tâm, cô phát hiện trên bàn có hoa Hải Đường, cắm trong chiếc lọ thủy tinh, mang theo cả giọt sương trong suốt.
——-Đó là loài hoa cô thích.
Nghiêng đầu bắt gặp ánh mắt Vân Trạm, cảm thấy hiểu ra rất nhiều, niềm vui sướng cũng bắt đầu dấy lên trong lòng.
Còn có hai ngày nay bữa ăn cũng đã thêm những món đặc sắc, thay vì thức ăn khẩu vị nhẹ như trước kia ——- cô đương nhiên biết rõ dầu mỡ rất ảnh hưởng đối với người mắc bệnh tim.
Lát chanh màu vàng nhạt hòa với nước xoay tròn chầm chậm, cuối cùng chìm vào đáy ly.
Có lẽ, không chỉ là thói quen, có lẽ, cô đã bắt đầu tham luyến một chút yêu thương trong sinh hoạt hằng ngày, mà tương lai không xa, cô có thể sẽ càng thêm sa vào sự nuông chiều và quan tâm vô ý kia… Bất an khuấy nhẹ ly nước, Dung Nhược trong lòng nghĩ như vậy, mang theo một chút bối rối, hốt hoảng, và hoang mang.
“Ngày mai mình phải về quê thăm bố già một chuyến”. Lúc ăn tối, Hà Dĩ Thuần nói.
“Khi nào thì trở về?”
“Chắc khoảng tuần sau”
“Cửa tiệm định thế nào”
“Nếu như cậu chịu chông chừng giùm thì đường nhiên tiếp tục buôn bán, còn không, đành phải tạm ngừng một thời gian”
Dung Nhược chậm rãi ăn bít tết, nuốt xuống, uống một ngụm nước, mới nói: “Giao cho mình đi”
Hà Dĩ Thuần lập tức tiếp lời: “Buổi sáng chín giờ đến mười một giờ tối, không được lười biếng”
“Tất nhiên”. Dao nĩa trên đĩa lại vận động trở lại, Dung Nhược mỉm cười biểu lộ ý”còn phải nói”.
“Cậu hôm nay rất lạ”. Hà Dĩ Thuần nhếch hàng lông mày, mắt liếc liếc hoài nghi.
“Có sao?”
“Cậu bắt đầu từ khi nào để ý quan tâm tới ‘Lam dạ’ vậy?”
“Từ hôm nay trở đi, không được sao?”
Buông đồ ăn, Dung Nhược không chút để tâm nâng ly chân dài đung đưa theo giai điệu âm nhạc.
Đi sớm về trễ, có thể ngăn cản sự sa sút của mình chút nào không?
“Từ mai trở đi, em sẽ về nhà rất trễ”. Dung Nhược ngồi trước bàn trang điểm lau tóc, nhìn Vân Trạm trong gương, thấy anh đang ngồi trên giường, động tác khập khiễng nằm xuống.
“Sao vậy? Bận việc sao?” Vân Trạm kéo chăn ổn định, đối diện với cô qua gương.
“Hà Dĩ Thuần về nhà, em phụ trách trông tiệm”
“Buổi tối mấy giờ đóng cửa?”
“Mười một giờ”
Dung Nhược đi đến trước giường ngồi xuống, nhìn Vân Trạm.
“Sao thế?”
“Anh không nói cho em biết”. Cô bỗng không đầu không đuôi nói.
“Nói cho em biết cái gì?”
“……….Cái này”. Đưa tay cầm chiếc đệm bên ghế giơ lên, cô lại nhìn chân anh dưới tấm chăn.
Nếu không phải vừa rồi lúc Vân Trạm đi tắm, người giúp việc tiến vào, cô cũng sẽ không biết thì ra lúc anh ngủ cần phải có một miếng đệm để gác chân. Mà mấy buổi hôm nay, anh chưa từng làm như vậy.