tới nhặt lên, nhìn thấy nó, vừa dính vài hạt sương sớm, vừa lấm tấm bùn, đau lòng cả buổi trời. Cẩn thận lau chùi nó sạch sẽ, nghĩ rằng, vẫn là nên bỏ nó vào trong một cái túi thì tốt hơn, bằng không nếu hai người kia đi mà không nhìn, nhỡ mà dẫm lên, nghĩ đến đó tôi liền run cả người lên vì xót. Vì thế, tôi liền biến ra một cái hà bao, màu đỏ tươi rực rỡ, rồi bỏ viên trân châu vào trong, sau đó đem cái túi ấy để giữa đường, đứng ở ngoài nhìn vào, trên suốt dọc đường một màu xanh um cây cỏ, vật tròn đỏ tươi nổi bật vô cùng, muốn không thấy thì chỉ có bịt mắt mà bước thôi.
Tôi đắc ý tàng hình trốn sau cây, chỉ còn chờ Từ Thần tới nhặt, sau đó đại công cáo thành, quay về ngủ một giấc, lo nghĩ bao lâu rồi giờ phải nghỉ ngơi cho khỏe mới được.
Tử Thần cũng quản gia đi tới, tôi cười tít mắt nhìn. Quả nhiên màu đỏ thật bắt mắt mà, Tử Thần cúi người nhặt lên, sau đó nhìn quanh một chút, chẳng lẽ là sợ người ta bắt gặp à? Không có ai đâu, mau mau mở ra xem rồi giắt vào eo luôn đi, đây là Thụ tinh mà cậu cứu báo ơn đó, tôi nhắc thầm trong lòng. Tử Thần mở hà bao ra, tôi cười hì hì chờ xem mắt cậu ta trừng còn lớn viên ngọc kia, kì lạ là, đôi mắt cậu ta lại chẳng hề chớp lấy một cái, chẳng lẽ không biết nhìn hàng sao? Tôi hận không thể nhảy bổ ra mà nói cho cậu ta biết đây là trân châu Đông Hải, có thể mua được mười cái Trà viên lớn lận đấy, cậu chủ ạ!
Tiếc là tôi không thể thôi.
Con mắt người quản gia kia trừng lớn như mắt trâu, giọng nói cũng có chút thay đổi: “Thiếu gia, viên ngọc trai này lớn quá đi mất.”
“Ừ, không biết ai lại làm rớt ở đây?”
Con mắt quản gia như bị dán vào, nuốt nước bọt vội nói: “Thiếu gia, cậu thật có phúc khí, quay về đưa nó cho lão phu nhân, chắc hẳn bà ấy sẽ rất vui.”
Tử thần nhìn thoáng qua gã quản gia, tiếp: “Vật quý như thế này, người làm rơi nhất định sẽ quay lại tìm. Chúng ta chờ ở đây, xem có người tới tìm thì trả lại.” Tôi kinh hãi đến độ cả buổi trời không khép mồm lại được, tên ngốc này, rõ ràng là nhặt được mà.
Quản gia muốn nói gì đó lại thôi, tôi nghĩ có lẽ trong lòng ông ta cũng rất khó chịu, mà tôi cũng bực bội hết sức. Chao ôi, tôi thở dài, đứng chờ một bên, hi vọng tên ngốc này thay đổi ý kiến. Đáng tiếc là đã quá trưa, bản Thụ tinh đứng đến tê chân đói rã rời vậy mà cậu ta vẫn một mực đứng chờ.
Xem ra tôi đã đánh giá thấp nhân phẩm của đứa ngốc này, còn tưởng cậu ta sẽ giống như những người khác, nhặt được thì sẽ giữ làm của riêng. Lẽ nào cậu ta định đứng chờ suốt một ngày một đêm hay sao? Đành vậy, tôi vẫn là nên đến đó rồi tìm cách khác thôi.
Tôi hiện thân ở đằng xa, giả vờ bày ra bộ dạng lo lắng, đúng thật là làm khó nhau mà, tôi chưa bao giờ phải hấp tấp như vậy hết. Đi tới gần Tử Thần, tôi nhẹ nhàng thi lễ, hỏi: “Xin hỏi vị công tử này, có thấy qua cái hà bao nào không?”
Tử Thần liếc mặt nhìn tôi, bỗng dưng đỏ mặt, trả lời: “Xin hỏi cô nương hà bao ấy trông thế nào?”
Tôi vội đáp: “Đó là một hà bao màu đỏ, bên trong là một viên ngọc trai.”
Tử Thần thở phào nhẹ nhõm, đem cái túi từ trong tay áo đưa cho tôi, tôi cũng thở phào, báo ơn kì này không thành thì đành thôi vậy, tôi liền ra vẻ mừng rỡ, liên tục cảm ơn. Vẻ mặt phong phú thế này là lần đầu tiên của tôi suốt cả ngàn năm qua đấy.
Vội vàng nói lời từ biệt, quay về kiểm điểm bản thân, phát hiện ra chủ ý này thật sai lầm, tôi trút giận lên gió núi một trận, quyết định nghĩ cách khác. Viên ngọc này cậu ta đã nhìn qua rồi, chắc chắn là không thể dùng được nữa, tặng cái gì thì tốt đây, nhức đầu quá đi mất. Tặng quà khó như vậy, tôi bắt đầu thấu hiểu nỗi khổ của Long Thất. Sờ mảnh vảy rồng bên thắt lưng, như thế nào lại bắt đầu nghĩ về Long Thất chứ, chắc là do Tử Thần lớn lên trông hơi giống anh ta một chút mà thôi.
Tôi buồn khổ mấy ngày liền, đột nhiên nhớ tới kì thi hương theo lời người quản gia, trong đầu linh quang chợt lóe, có sáng kiến mới rồi, chỉ cần kiên nhẫn đợi kì thi hương bắt đầu, đến lúc đó, rồi tôi sẽ tặng cậu ta một món quà thật lớn.
—–
(1) Hai câu thơ được trích trong bài thơ Khuyến học thiên của Tống Nhân Tông – hai câu trên tạm dịch: ‘trong sách sẵn có lầu vàng, trong sách tự có mỹ nhân như ngọc.’ Ý bài thơ muốn nói nếu chăm chỉ dùi mài kinh sử, đi thi đỗ đạt làm quan thì tự sẽ giàu sang phú quý, vợ đẹp như ngọc, kẻ hầu người hạ, xe đưa ngựa đón.
(2) Bản gốc là翩翩少年 – phiên phiên thiếu niên – Phiên trong nhẹ nhàng, nhanh nhẹn. Nghĩ mãi mà không có từ nào phù hợp với hình ảnh của Tử Thần.