Ngôi nhà lớn đứng sừng sững, lặng lẽ. Tuy là chưa đến nỗi tiêu điều, màu đỏ sậm bị thời gian phôi pha đã chuyển thành loang lổ. Bên trong đã được tu sửa, vừa mới mẻ lại không mất vẻ ấm áp. Nhà ăn có một chiếc lò sưởi, tao nhã và cổ kính.
“A, ở nơi này, hai ngày nay thật là náo nhiệt. Hôm qua kiểm tra, quản lý nhà đất, bảo vệ môi trường… các ban ngành đều đến đây, hôm nay lại thêm ai nữa không biết? Chủ tịch hội đồng quản trị và các cổ đông lớn nhỏ đều có mặt. Xem chừng còn có phần tấp nập hơn hôm trước.”. Ở quầy bar của tầng 3 có hai người nhâm nhi rượu đỏ, trong đó có một lão chừng 60 tuổi bụng phệ.
“Sau hai ngày, không khéo lại có một “tân vương””. Người trung niên mặc đồ đên nhẹ nhàng nâng ly rượu, thong thả nói.
“Đó là thần thánh phương nào vậy?”- Lão bụng phệ hỏi, trên mặt lộ rõ vẻ nghi hoặc.
“Tịch thiếu.”- Người mặc đồ đen thở dài, cũng khó trách công ty của mình chiếm ưu thế hơn người ta mà lại thất bại. Cứ nhìn người đỡ đầu cho họ thì biết.
“Thiếu gia nào mà có thể cản đường ngươi nổi? ”. Lão bụng phệ nhíu mày, nghiêm mặt hỏi.
“Nhị gia nhà họ Lý. Ngoài ra đâu còn ai có thể công nhiên phá đám chúng ta. Cũng chẳng trách được, về sau còn phải nhờ cậy người ta chỉ bảo đường đi nước bước nữa.”
“A, hắn không phải làm đầu tư sao? Sao lại nhảy vào bất động sản thế này?”
“Haha, cha hắn là ai, anh hắn là ai, thế lực nhà mẹ đẻ của hắn bên kia nhưu thế nào. Muốn lên mặt nói mấy chuyện to tát dễ như trở bàn tay, huống gì cái hạng mục nhỏ bé này.”
“Hắn ở lại Bắc Kinh cũng được mà, sao lại về thành phố S này?”
“Đó không phải là tiền hô hậu ủng sao? Hắn cùng anh trai, người nam kẻ bắc nhưng thật ra hòa hợp như cá gặp nước.” Người đàn ông trung niên ánh mắt hướng về phía căn phòng sát dãy ghế VIP, cười đầy hàm ý.
Nhà hàng này có 1 phòng dành riêng cho VIP, bồi bàn cười tươi bưng lên bàn các món ăn: Này là sa lát rau xanh, trên mặt phủ pho mát Hi Lạp trắng như tuyết, điểm mứt táo màu hổ phách, chiếc đĩa vuông đựng cam mật và nho tươi, sáng màu vàng chanh pha hồng phấn, bàn bên để lọ dấm màu sẫm Italia, màu sắc hài hòa tươi sáng.
“Tịch thiếu gia, lần này chúng ta hợp tác thật là đáng mừng.” Giám đốc điều hành Trung Thái cười cười nâng chiếc ly chân dài, cúi người cung kính hướng về phía người đang ngồi trên ghế sô-pha đối diện anh mời rượu. Những vị quản lý khác ngồi bên cạnh cùng đồng loạt nâng cốc.
Người ngồi trên chiếc ghế sô-pha đó mặc bộ quần áo màu lam, cổ áo để mở, vẫn ngồi yên tựa lưng vào ghế, chân trái hơi co, chân phải thon dài duỗi nhẹ, dường như không để ý đến xung quanh nhưng vẫn toát lên khí chất bất phàm. Nhìn qua người đang kính rượu mình, anh tuỳ ý cầm lấy chén rượu trên bàn nhẹ nhàng chạm vào ly của người kia, nhẹ như không, lại giống như có phần ngạo mạn.
Chiếc bàn dịch chuyển, “Kính các vị”, anh tế nhị uống một ngụm rượu đỏ, khiêm tốn và nhã nhặn. Cho dù là ngồi yên cũng toả ra khí thế khác người, không ai phát hiện ra chân anh có vấn đề gì, đến lúc anh muốn đứng dậy mới duỗi thẳng chân phải, một tay vịn vào ghế, một tay nắm lấy cái gậy bên cạnh chống xuống, dùng lực chống để đứng lên, hơn nữa đùi phải thoạt nhìn cứng ngắc, không có độ linh hoạt, toàn bộ lực phải dựa vào chân trái. Động tác thuần thục, không có gì là vất vả, làm cho mọi người đứng lên đưa tiễn, những kẻ bụng phệ kia tự dưng thấy đổ mồ hôi.
Tất Kiến Danh nháy mắt ra dấu cho cô gái mặc bộ tiểu lễ phục kiểu cách, trang điểm xinh đẹp ngồi bên cạnh Lý Tịch, nàng hiểu ý, nhẹ nhàng đỡ một bên anh, cử chỉ vô cùng quến rũ. Không ngờ khi Lý Tịch chạm nhẹ vào nàng thân thể chợt cứng đờ, lông mày nhíu lại một chút, đứng lên, nhẹ nhàng bỏ tay nàng ra, ngữ khí thản nhiên nhẹ giọng nói câu: “Cảm ơn”. Động tác tiếp theo của anh lại khiến người ta không sao trút được gánh nặng, anh rút ra một cái khăn tay, tỉ mỉ lau từng chút từng chút một chỗ vừa rồi cô gái kia chạm vào, sau đó bỏ lại trên bàn rồi bỏ ra ngoài, không để ý đến ánh mắt mọi người trong phòng đang chăm chú nhìn mình.
Tất Kiến Danh cũng lập tức đi theo ra ngoài, hai người đứng ở lô ghế VIP gần cửa, vẫn là họ Tất cất tiếng, “Tịch thiếu, vừa rồi là…”
“Tôi sẽ bỏ qua, lần sau đừng tìm loại đó đến đây.” Lý Tịch một tay nhẹ nhàng chỉnh cà-vạt, thanh âm bình tĩnh mà lạnh nhạt, lại giống như một câu nói đùa.
Trên hàng lang gió lạnh nhè nhẹ thổi tới là cho không khí oi bức giữa hè trong nhà hàng biến mất, nhưng đứng nhìn Lý Tịch chống gậy rời đi, trên trán Tất Kiến Danh không khỏi lấm tấm mồ hôi lạnh. Xem ra Lý Tịch này không phải người dễ ứng phó.
“Cái gì? Cậu thật sự nhận lời cầu hôn của anh ta? Không thể nào!!! Chúng đồng bệnh tương liên, Cổ Duyệt cậu rốt cục cũng muốn chui vào nấm mộ hôn nhân?” Trên hành lang tầng hai của nhà ăn, Dung Ý mặc bộ đồng phục công sở nghe Cổ Duyệt nói nàng đã nhận lời cầu hôn của bạn trai học cùng từ hồi đại học, kinh ngạc há hốc mồm…
“Cậu đừng có làm ầm lên như vậy, không phải cậu vừa nhận lời sẽ giữ kín chuyện này sao?” Cổ Duyệt có phần không thoải mái nhìn quanh, sợ người ta coi các nàng như quái vật.
“Cậu làm sao có thể nhận lời cầu hôn của anh ta đơn giản như vậy được? Mau nói cho mình biết, có đầy đủ nhẫn kim cương lớn như cái clip gì gì đó mà người con trai nhảy dù cầu hôn a, thật là lãng mạn…” Dung Ý cười như thể nàng chính là nhân vật chính trong clip đó, đắm chìm trong mơ màng.
“Cái clip đó là “All about loving you”…” Cổ Duyệt tức giận nhắc nhở nàng.
“A, đúng rồi đó, chính là bài hát đó. Không được, đêm nay cậu phải tới nhà mình, để cho mình thẩm vấn kỹ càng một chút, quá trình cầu hôn rốt cuộc là thế nào…” Dung Ý hết lầm bầm lầu bầu lại cười ngây ngô làm cho người ta hoàn toàn không nói được gì.
“Mình không tới nhà cậu. Cậu ở tận tầng bảy, phòng thì bị nắng chiều chiếu thẳng vào, hơn nữa lại không có thang máy, mỗi ngày đi lên đi xuống mệt chết đi được.” Vừa nhắc đến phòng ở của Dung Ý, Cổ Duyệt lại thấy tức chết đi được. Nhớ hôm đó vừa tốt nghiệp đã nói tiền thuê nhà không nghĩ đến nữa, thế mà đến giờ vẫn không chịu chuyển đi, còn lớn giọng nói là phong thuỷ tốt, mỗi ngày đến công ty đều thở không ra hơi.
“Tầng bảy thì sao, lucky seven (số 7 may mắn) cậu không hiểu sao? Không có thang máy thì vừa vặn để rèn luyện thân thể, mình còn tiết kiệm được tiền đến trung tâm tập thể dục thẩm mĩ.” Nàng làm ra vẻ mặt không phục trả lời Cổ Duyệt. Cái phòng đó tuy rằng hơi nhỏ, hướng hơi kém một chút, nhưng chủ nhà lại rất tốt. Lúc thuê phòng, nàng ở liên tục bốn tháng không trả tiền thuê nhà, người ta cũng vẫn không đuổi nàng đi. Trong lúc nàng khó khăn nhất, một chút tình cảm như vậy cũng làm lòng nàng ấm áp, giúp nàng tiếp tục phấn đấu.
“A woman never shows her fear, a woman never shows her tears, in order to survive…” đã bao năm qua, ngoài chuyện Dung Ý không chịu chuyển phòng ở khiến Cổ Duyệt không chịu nổi còn có tiếng chuông kiên trì đó, mỗi lần Cổ Duyệt nghe được đều muốn trợn tròn hai mắt, mà Dung Ý lại giải thích là ca từ của khúc nhạc đó thật hay, trực tiếp nói lên tiếng lòng của đa số thiếu nữ, quả thực là xúc động. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Dung Ý nhìn nhìn màn hình, giơ điện thoại lên ý bảo Cổ Duyệt vào trong ngồi trước, nàng theo cầu thang đi xuống tầng một vào trung đình. Trung đình này vốn làm từ thân trúc, xung quanh là một cái ao kè đá cẩm thạch xung quanh, trong ao không có cá, chỉ có vài chiếc lá sen, thực sự làm người ta cảm thấy nhà ăn kiểu Pháp này thật tươi mát, khác biệc với các nhà hàng Trung Quốc khác. Nàng 1 tay cầm di động tiến đến bờ ao ngồi xuống, một tay khua khua nước trong ao, khuấy động ánh đèn treo trên cây trúc phản chiếu trong ao, ánh sáng lung linh xao động, lúc sáng lúc tối chiếu vào mặt nàng. Nơi này ít người lui tới, thật sự yên tĩnh giống như hình ảnh trong một bộ phim.
Lý Tịch vừa bước xuồng lầu, đứng trên tầng hai đối diện với trung đình, phóng tầm mắt nhìn xuống đất, chợt chú mục vào dáng người bên trung đình. Vốn là lúc trên lầu anh cảm thấy không thoải mái lắm.…. Vừa rồi nàng và bạn ở hành lang lầu 2 lớn tiếng nói chuyện anh đã nhận ra nàng, vẫn nói cười ầm ĩ cùng sắc rượu trên mặt, quan trọng nhất vẫn là tiếng chuông đó. Tối hôm đó đi cùng cha đến dự tiệc anh uống thực không ít, lúc nàng đến ban công chỗ anh đứng, anh cũng chỉ nghĩ nàng giống đám con gái vây quanh mình nên cười mà cho qua, không ngờ là do nàng uống say nên nhận lầm người, cuối cùng trước khi đi còn gọi anh là “lão tiên sinh” khiến anh chút nữa nghẹn chết. Hôm nay lại chạm trán với nàng ở trong này, vốn tưởng này cũng chỉ là khách qua đường, nhưng nhìn thấy một bức “trúc hạ liêu thuỷ đồ” trước mắt, anh nghĩ thầm nữ nhân này cũng thú vị đây.
Dung Ý vẫn thản nhiên nghe xong điện thoại, đột nhiên muốn ngắm hình bóng mình trong nước, song chẳng thấy được gì, đành trở lại chỗ dãy ghế, bỗng thấy chút hứng thú, he hé khoé miệng, thầm đếm “1, 2, 3…”. Nàng vốn là như thế, vô luận gặp phải chuyện gì đều có thể khôi phục tâm trạng trong nháy mắt, không phải là không biết vui buồn, không phải là đeo mặt nạ giả tạo, mà theo cách nói của nàng, khả năng tự lành của nàng cao hơn người khác, nên rất nhanh có thể khôi phục lại tinh thần. Kỳ thật trên đời này, năng lực phục hồi của mọi người đều mạnh mẽ, chỉ có điều người ta không biết cách mà thôi.
Lúc lên lầu, ở ngay gần cửa sổ sát đất kế bên có người cầm di động nói nhỏ nhẹ, ánh đèn thiên hoa trên hành lang rơi trên người đó, từ cầu thang nhìn sang chỉ thấy khuôn mặt nhìn nghiêng, cho dù chỉ thấy hình dáng mơ hồ của người đó, nàng vẫn có thể cảm giác được cảm xúc mãnh liệt của anh. Hình dáng thâm trầm nhưng cả người toát lên vẻ thâm thuý mà trầm ổn, tay nắm gậy chống trông như quý tộc thời trung cổ, nhìn anh vậy thật nhìn không ra là có tật. Dung Ý quay đầu nghĩ, không phải đến giờ vẫn có tầng lớp quý tộc như thế chứ?
Lúc nàng đi qua bên người anh, anh vẫn như cũ nhìn ra ngoài cửa sổ, cúi đầu nói chuyện điện thoại, giọng nói nhẹ nhàng, nhìn lơ đãng, cũng chẳng liếc nhìn nàng. Tuy không quen biết anh nhưng trong nháy mắt, Dung Ý thấy mùi hương như từng gặp qua, tự hỏi mình liệu có phải khứu giác tốt quá hay không, dù sao cũng có ấn tượng sâu sắc với hương vị bạc hà mới mẻ này, đánh thức từng tế bào trong cơ thể nàng. Ra ngoài lăn lộn nhiều năm, nàng cũng đã quen với các loại hương nước hoa khác nhau dành cho nam giới, nhưng mùi hương này chắc chắn không phải mùi nước hoa. Đây chỉ đơn giản là hương bạc hà thuần tuý tinh khiết, quyến rũ khác biệt hoàn toàn các loại nước hoa bình thường.
Nàng lục tìm trong trí nhớ xem rốt cuộc đã từng ngửi thấy hương thơm này từ đâu, cuối cùng vẫn không thể nhớ ra, vẻ mặt mờ mịt quay lại ghế ngồi thừ ra, bị Cổ Duyệt lay gọi mới tỉnh lại, chính mình hôm nay còn có “nhiệm vụ” phải làm. Khi đứng lên cũng đã quên mất mùi hương nọ.
Dung Ý cả người đầy hơi rượu, mở cửa thoát hiểm ra, tay chạm vào cánh cửa rỉ sắt, bật đèn lên nhìn thấy chỗ khuỷu tay một mảng xước, sửng sốt hồi lâu. Kỳ thật nàng không có say, nhưng không hiểu tại sao trong lòng trống rỗng, đứng thất thần.
Sau khi tắm giặt xong xuôi, nàng bưng một cốc lớn trà xanh lên uống. Ở công ty, Cổ Duyệt thường cười nhạo nàng, cho dù không biết gì về trà đạo cũng không đến nỗi dùng cốc thuỷ tinh to đùng như thế để uống trà, một chút