Cái thứ nực cười trong giới của anh được gọi là tình yêu đã tóm chặt lấy trái tim anh.
Tràn ngập trái tim và trí óc đều là Nại Nại.
Cũng chính vì vậy mà anh không muốn để Nại Nại tiếp tục bên cạnh, anh không muốn cô ở bên anh trong những ngày đen tối trc khi rửa tay gác kiếm. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh tử bỏ cô từ đây, cô chỉ cần đợi anh vài tháng thôi là được, thời gian để lột bỏ thân phận trc kia sẽ không quá lâu, anh muốn tất cả đều xảy đến thật nhanh. Ngay khi tất cả mọi quy trình kết thúc, việc đầu tiên anh làm sẽ là chạy đến trc mặt cô và nói, nói cái câu mà tất cả mọi phụ nữ đều thích nghe.
LÔI KÌNH rút thuốc ra châm, hít 1 hơi thật dài, rồi tiếp tục vẽ nốt chiếc cằm xinh xắn của cô. Sau đó lấy chiếc di động trên bàn, đặt bên tai: “Alo, Hứa Thụy Dương? Đến số 21 ngay, bọn người ở Boston 2 tiếng nữa sẽ tới”
“Lần này đại ca thực sự chuẩn bị kĩ rồi” Vẫn đang ngồi làm việc bên căn số 22, HTD cảm thấy LÔI KÌNH không phải đang đùa, hai hàng lông mày gần như nổi thành 1 đường thẳng
“Khổng Khê vừa gọi điện bảo lần này hắn cũng tới” LÔI KÌNH mỉm cười với bức họa trong tay, hình vẽ thật đẹp, rất giống, không biết liệu còn cơ hội nhìn thấy con người bằng xương bằng thịt nữa không.
“Thằng đó…Kình ca, anh mau đi đi, anh yên tâm, bọn em chắc chắn sẽ chống chọi được. Khổng Khê lần này muốn lấy mạng anh bằng được” Trái tim của HTD vọt thẳng lên tận cổ họng, trên mặt anh hiện lên sự lo lắng hoang mang.
Cho dù là lúc 1 mình anh đi Boston đàm phán cũng chưa từng căng thẳng như vậy bao giờ. Lần này đúng là không như mọi lần. Ai ngờ kẻ thù nợ máu vì anh em nhà họ La cũng nhân cơ hội này đến trả thù. Xem ra lần này quay đầu không nổi rồi!
Tuy biết rằng là nợ máu năm xưa mọi người gây ra, đương nhiên sẽ có chủ nợ đến đòi nợ, nhưng anh không muốn LÔI KÌNH đụng độ với bọn chúng. HTD cầm đt trong tay vô cùng căng thẳng: “Kình ca, tốt nhất là anh đi đi, anh còn chị dâu nữa, anh cũng không muốn thấy chị dâu đau khổ đúng không ? Cho anh có thể may mắn qua được kiếp nạn này, nhưng chí ít cũng đứt đoạn gân cốt nằm liệt trên giường, ai sẽ là người chăm sóc chị dâu?”
Thời khắc quan trọng, anh hy vọng Tần Nại Nại có thể kích thích ý nghĩ trốn thoát cầu sinh trong LÔI KÌNH.
Sự thận trọng chưa từng thấy của HTD khiến LÔI KÌNH bật cười, anh nhìn bức họa trong tay nói: “Yên tâm đi! Anh sẽ cố vượt qua kiếp nạn này. Nếu lúc này anh hèn nhát trốn đi, sợ rằng cả đời này không còn mặt mũi gặp lại chú nữa”
HTD thở dài: “Được rồi, em hiểu rồi, Kình ca, em với Hồng tử sẽ qua ngay”
LÔI KÌNH đang định nói tiếp thì có người ngoài cửa bấm chuông.
Anh cười khẩy: “Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới. Bọn chúng tới rồi”
“Kình ca, đừng mở cửa” HTD hét lớn, lập tức cong lưng rút súng ra, vịn vào tay vịn cầu thang nhảy xuống dưới.
LÔI KÌNH cầm di động đi xuống lầu, mỉm cười mở cửa.
Smith đeo kính râm, chiếc áo măng tô dài màu đen bay bay trong gió, mái tóc vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời vô cùng bắt mắt. Nhìn thấy chiếc đt trong tay LÔI KÌNH liền cười mỉa mai: “Lôi, bây giờ gọi điện thì đã quá muộn rồi”
LÔI KÌNH nhìn hắn đầy mỉa mai, không thèm trả lời.
Đằng sau lưng Smith là 1 người đàn ông cao to lực lưỡng, rõ ràng là người Châu Á, lại có làn da trắng nõn nà như con lai, vẻ mặt toát lên khí chất quý tộc cao sang. Thấy LÔI KÌNH nhìn mình cười, hắn cũng nở nụ cười đáp lễ: “Lâu rồi không gặp, Lôi đại ca”
LÔI KÌNH cũng lịch lãm tiếp chuyện: “Khổng Khê, lâu ngày không gặp, vết thương ở vai mày lành rồi?”
“Khỏi rồi, cho nên lần này tao đến trả lại cho mày đây” Khổng Khê vẫn mỉm cười nhìn LÔI KÌNH, lặng lẽ đặt 1 thứ lạnh lẽo lên huyệt thái dương anh, khẩu “Spot Viper” màu đen bóng loáng dưới ánh mặt trời đến nhức mắt.
--Bạn đang đọc truyện tại media.thichtruyen.vn--
Nại Nại đang ăn cơm trưa, bỗng thấy tim đau nhói, nuốt mãi không trôi, từng đợt ợ chua dâng trào. Mẹ Nại Nại lặng nhìn rồi mặt không biểu cảm hỏi: “KHÔNG phải là có thai rồi chứ?”
Nại Nại lườm mẹ 1 cái: “Con của mẹ ngoan thê, có thai ở đâu ra?Chả nhẽ con là loài sinh sản vô tính?”
“Thế con sao thế?” Mẹ cô bình tĩnh hỏi tiếp.
Ừ nhỉ, rốt cuộc thì tại sao? Sao tự nhiên lại cảm thấy đau đớn như bị người khác móc tim ra thế?