a của LÔI KÌNH cô đã hiểu ra ngay lập tức anh đang nói “làm” chứ không phải “ngồi”
(trong tiếng trung, động từ “làm” và “ngồi” có cách phát âm giống nhau)
Cô ngượng ngùng tột độ, xoay người chuẩn bị đi xuống nhà rửa hoa quả. Cánh tay của không thò ra túm lấy ngực Nại Nại, cô kiên quyết không chịu, cũng không dám quay người lại, chỉ có thể khắc chế bản thân giả vờ không có phản ứng gì.
LÔI KÌNH hôn lên chiếc cổ trắng ngần đang lộ ra của Nại Nại, nhẹ nhàng nói: “Sao thế?”
“Em…”
KHÔNG đợi Nại Nại nói hết, hai tay anh nhấc bổng cô lên, quăng lên giường, anh đè người lên, dùng nụ hôn mãnh liệt nhất hòng đánh thức tri giác đà điểu của Nại Nại.
Nại Nại không thể phản kháng lại được, thỉnh thoảng rên lên khi anh chạm vào, anh ôm lấy cô thật chặt, đối với đôi môi hơi hé mở của cô lại càng không thể kháng cự.
Anh thì thầm: “Tôi phải trừng phạt em”
Trên người Nại Nại không biết từ lúc nào đã lại thiếu đi một chiếc áo, vứt chỏng chơ ở đó, làm lộ ra những đường cong nhô lên ở trứơc ngực, ánh đèn chiếu vào làn da mịn màng của cô, có một chút mùi vị ngọt ngào đầy quyến rũ.
Cánh tay anh trượt theo đường cong ở eo của Nại Nại xuống phía dưới, mạnh bạo chiếm lấy đôi môi cô, Nại Nại bất lực hít một hơi thật sâu, “Nhưng mà…em không có cái đó”
“Cái gì?” LÔI KÌNH đang vùi đầu vào ngực cô, giọng nói khản đặc.
Nại Nại hạ thấp giọng, vừa né tránh vừa giữ thái độ đoan trang: “Bao cao su. Chúng ta phải dùng nó”
LÔI KÌNH nhổm hẳn người dậy, nhìn chằm chằm Nại Nại, sắc mặt đột nhiên sầm lại: “Ý em là gì?”
“Em muốn tránh thai” Ánh mắt của Nại Nại rất kiên định.
“Đổi cách khác đi” LÔI KÌNH cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, không muốn làm hoảng sợ Nại Nại đang ở bên dưới.
Cũng không thể nói rốt cuộc là tại sao, nhưng khi Nại Nại không muốn sinh con cho anh, trong lòng anh vô cùng không thoải mái. Anh không thèm quan tâm có phải tránh thai hay không, điều mà anh quan tâm đó là Nại Nại chủ động không muốn, việc này đã đả kích nghiêm trọng sự tôn nghiêm của người đàn ông trong anh.
“Cái đó tốt nhất, không có chất kích thích” Nại Nại vẫn kiên trì.
LÔI KÌNH thụi mạnh vào chiếc gối bên tai cô nói: “Vậy thì mua loại thuốc đắt tiền” “Đắt cũng có chất kích thích” không sợ quyền thế, không sợ ác bá là châm ngôn của Nại Nại
“Thế thì để lần sau” LÔI KÌNH kiềm chế ngọn lửa tức giận trong lòng, tiếp tục nỗ lực.
“Được!” Nại Nại vừa nói xong một chữ, LÔI KÌNH bắt đầu táo bạo tiếp tục, Nại Nại lại bổ xung thêm một câu: “Lần này không làm nữa!”
Bà nó chứ, kiếp trứơc người đàn bà này làm bằng gỗ sao? Sao đến đi đường vòng mà cũng không biết? Anh tức đến nỗi bật cười, “Vậy em định thế nào?”
“Hoặc là anh đi mua, hoặc là chẳng làm gì hết” Nại Nại mím môi, ngoảnh mặt đi.
Nói câu này chủ yếu để kích tướng LÔI KÌNH, cô biết anh sẽ không đi, người đàn ông sĩ diện hơn tất cả đàn ông trên đời này sao có thể chỉ vì một câu khích tướng vớ vẩn của bản thân mà cắp đít đi mua “đồ dùng cấp thiết” được chứ? Tin rằng anh có thể bỏ qua sĩ diện đi mua thứ đó thì thà tin lợn cái có thể trèo cây còn hơn.
LÔI KÌNH đương nhiên không phải người chỉ mới bị khiêu khích đã làm ngay, anh cũng không thể vì một lần vận động giường chiếu mà chạy ra ngoài mua thứ đồ phòng tránh thai đó.
Nại Nại thấy biểu cảm phiền não của anh rất thú vị, khẽ ve vuốt cổ anh rồi cười tít mắt nói: “Vậy để lần sau đi!”
Ngón tay cô vẫn cứ mân mê qua lại trên cổ anh, nụ cười tươi tăn trên môi cô và cặp đùi trần trụi của cô khiến người ta muốn phát cuồng.
Chết tiệt! Đúng là gặp quỷ! người phụ nữ này không biết trên người có ma lực quỷ quái gì mà khiến anh nhất định phải từ bỏ thứ gf đó mới đổi lại sự thoải mái trong lòng. Anh thề, nếu còn tiếp tục ve qua vuốt lại thì nói không chừng anh sẽ thật sự lao đi mua.
Thế là anh kéo tay cô ra, nói: “Vậy thì lần sau, em mua!”
Nại Nại sao có thể từ bỏ chiến lời phẩm sắp đến tay, thế là cô nhấc người lên, ôm lấy vai LÔI KÌNH, cắn vào xương quai xanh của anh.
Haha, dù sao thì cũng sẽ không làm, vậy thì cứ quyến rũ anh chơi.
Nại Nại kiên trì: “KHÔNG buông!” Nói xong vẫn tiếp tục cắn thêm một phát, ai bảo lúc bình thường anh đều thích cắn cô, lần này hạc đầu đỏ cuối cùng đợi được cơ hội phục thù rồi.
Phần thân dưới của LÔI KÌNH lại nóng rực như bị thiêu đốt, anh cúi đầu nghĩ ngợi, sau đó đột ngột vớ lấy chiếc chăn bên cạnh trùm kín người Nại Nại, ngồi dậy mặc quần đeo thắt lưng da.
Nại Nại lén lút kéo góc chăn khỏi mặt, chỉ lộ ra hai con mắt quan sát động tĩnh, thì nhìn thấy anh đang túm lấy chìa khóa xe đi ra ngoài cửa: “Anh làm gì thế?”
LÔI KÌNH không thèm quay đầu lại, “Hỏi nhiều! Đi mua đồ”
Nại Nại lấy chăn trùm kín đầu, cười phá lên sung sướng. Lần đầu giao chiến giữa đồ ngốc Nại Nại và Lôi Công, đồ ngốc Nại Nại win!