>“Thế thì chúng mình không cần kiếm tiền nữa, cứ bình dị sống qua ngày thôi” Nại Nại ra sức thể hiện bộ dạng rất vui vẻ hoạt bát cho Lữ Nghị xem, nhưng đáng tiếc Lữ Nghị đã quá mệt mỏi chỉ hận không thể vùi đầu vào giường ngủ một giấc ba ngày ba đêm, căn bản không có thời gian nhìn nụ cười gượng gạo của cô.
Nại Nại vẫn chưa chịu buông xuôi, Lữ Nghị đành miễn cưỡng mở đôi mắt sắp dính thành một đường rồi nói: “Ngoan nào, có nhiều chuyện không phải em nói không làm là có thể không làm nữa, chúng ta còn phải nuôi tiểu bảo bối, còn phải mua một căn hộ lớn hơn, còn có thể đón mẹ em lên”
Anh nói “tiểu bảo bối” Nại Nại bật cười thành tiếng, tương lai tươi đẹp đầy ảo giác đối với người cô đơn như Nại Nại mà nói là thứ vô cùng quan trọng, bởi vì, bây giờ cô chỉ có thể dựa vào đó mà sống.
Cô không còn thích đi siêu thị nữa, cái nơi không còn cảm giác mới mẻ gần như biến thành pháp trường, mỗi ngày cô đều đưa tiền cho thím giúp việc, bản thân mình thì lười nhác nằm trên sofa xem vô tuyến, mỗi lần coi là mất cả một ngày.
Lữ Nghị không trở về, buổi tối chỉ có mình cô ăn cơm, thím gíup việc về nhà ngủ, cô không thích bât đèn, thế nên sau năm giờ nhà cô gần như chìm tring một màu đen.
Nếu như co một tiểu bảo bối, cô sẽ bận rộn hơn một chút, cô nghĩ, ít nhất mỗi ngày cũng có rất nhiều việc phải làm, thậm chí cô có thể đan cho nó đủ các loại áo len nhỏ xíu, quần len nhỏ xíu, sau đó ăn diện cho nó thật điệu đà rồi đem đến công viên trò chơi, giống như một con búp bê.
Giống hệt như cô, giống như một con búp bê.
Thật là hạnh phúc biết bao! Ha. . ha
Lữ Nghị đã chìm vào giấc ngủ bên cạnh Nại Nại vãn còn đang mơ mộng, tất cả những gì cô nghĩ trong lòng vẫn là vấn đề không còn có thể thực hiện hơn được nữa.
Ngày mai, bản hợp đồng đó cuối cùng cũng có thể kí rồi.
Câu chuyện năm 2006
Lúc Nại Nại ly hôn, cô gặp rất nhìu khó khăn trong việc dọn nhà. Rời khỏi xã hội tròn 7 năm, cô ngốc nghếch tới nỗi không tìm được cả công ty chuyển nhà, thực tình khiến một người có tấm bằng đại học như cô trông quá khó coi.
Khó khăn lắm mớ xin được số đt của Tiểu Xương Hà từ chỗ dì, lại đóng thùng những bộ quần áo phù hợp với thời tiết, thành công rồi khỏi cái nơi ngày ngày khiến cô mơ ác mộng trên chiếc xe chở hàng cũ nát.
Tuy bức tường của căn hộ mới thuê có chút hoen ố, nhưng rất sạch sẽ, chí ít, sạch sẽ hơn cái lồng giam tráng lệ kia.
Đó là nấm mồ chôn sống người, suýt chút nữa đến cả Nại Nại và một0 năm tình cảm của cô cũng bị chôn vùi theo.
Nhưng Nại Nại may mắn nhận ra rằng, tuy rằng đã lãng phí 3650 ngày, nhưng may mắn thay vẫn còn những tháng ngày tươi đẹp của năm mươi năm trong tương lai đang đợi chờ cô. Dĩ vãng như mây trôi, đã là quá khứ, đã đớn đau rồi, thì cho nó qua hết đi. Nếu đã thấy cuộc sống mình còn nhiều đáng tiếc, thì phải biết cách kịp thời sửa chữa, điều chỉnh. Chỉ cần trân trọng bản thân không sợ nụ cười trên môi vụt tắt.
Thế là, vào ngày dọn nhà, Nại Nại đã tự thưởng cho mình một chiếc bánh sinh nhật. Đó là một ngày sinh nhật khác của cô, một ngày hồi sinh sau chuỗi ngày cô đơn không lối thoát.
Ngày một0 thánh một0 năm 2006.
Ngày cát tường.
Câu chuyện năm 2008
Ngày mùng một tết, mẹ Nại Nại dẫn cô đến Cung Ung Hòa làm lễ, ăn xong một bữa cơm chay cũng khiến lòng bình tâm lại nhiều, sau đó còn được đeo thêm một chuỗi vòng hạt lên người để cầu bình an. Chuỗi hạt mà Nại Nại chọn là đã mão não vàng, đặt bên cạnh nó là một chuỗi làm bằng ngọc mặc nhiễm màu đen, những chiếc hạt to và thô kệch khiến những người tiếp cận nó đều bất giác cảm thấy luồng khí nặng nề.
Nại Nại thì cảm thấy chuỗi ngọc đò hình như rất có duyên với cô, vừa cầm lên đã thấy thích thú một cách kì lạ.
Mẹ cô nói: “Thích thì xin về đi”
Nại Nại lắc đầu: “Khí của nó nặng quá, phải người nào có mệnh thật vững mới xin về được”
“Cũng chưa chắc, có lúc thiết kim cương cũng có thể hóa thành sợi chỉ, con thử xin xem sao?” Mẹ Nại Nại nói với cô đầy tự tin.
Vì thực sự thích chuỗi ngọc đó, nên Nại Nại đành đắc tội, xin cả 2 chuỗi về nhà.
Có đôi lúc cô thường nghĩ, có lẽ, ng tiếp theo có thể đeo nó chính vì mệnh quá nặng mới có thể hợp thành một đôi với chuỗi hạt mã não vàng nhu mì mà cô đeo trên tay.
Đương nhiên, có lẽ sẽ có ngoại lệ.
Có lẽ, cũng không có.
Ai mà biết được, dù sao thì cô cũng để dành cho người đó.