Trước kia Nại Nại đã cùng người khá đi xem mặt rất nhiều lần. Cái giá phải trả rất thảm hại, hậu quả rất nghiêm trọng.
Lấn đáng nhớ nhất chính là cùng chị họ đi xem mặt, năm đó chi họ 24 tuổi, còn cô 20 tuổi. Bởi vì nói là chỉ đến coi mặt qua rồi về luôn, cho nên khi tới địa điểm bà mối hẹn, chị họ ngồi quay lưng với người kia, Nại Nại vì tỏ rõ mình trên 1 chiến tuyến với chị họ, nên cũng ngồi quay lưng lại. Vậy là, trò đùa tinh nghịch ủa họ đã thành công, sau khi trốn thoát, đã có 1 đoạn đối thoại như sau:
Bà mối hỏi chị họ: Thế nào?
Chị họ nói: Cháu không nhìn thấy.
Anh ta nói: Tôi thik cô gái cao hơn
Bà mối tức tốc đến nhà chị họ, lôi hai chị em ra đo. Ồ! Nại Nại thắng!
Từ đó trở đi, Nại Nại bách chiến bách thắng, bách thắng bách chiến. Chỉ cần có chị em nào không muốn đi xem mặt, hoặc có ý kiến với sự sắp xếp của bố mẹ, muốn bỏ chạy ngay trong lần đầu tiên gặp mặt, liền liên hệ với Nại Nại đầu tiên. Có cô hợp sức chiến đấu, chuyện xem mặt nhất định thành công rực rỡ, thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ làm đối phương tức giận bỏ đi, hoặc ôm ấp 1 mục tiêu khác.
Biệt danh của Nại Nại là, “ đi xem mặt đến quỷ cũng phải sầu. ”
*********
6h tối, tại quán trà Phúc Điền, Nại Nại bắt đầu chương đầu tiên trong nhật kí đi xem mặt của mình.
Để bày tỏ thành ý của mình, Nại Nại đã nghiến răng mua 1 bộ quần áo mới. Chỉ có điều bộ quần áo đó mua theo gu của Tiểu Trần, khiến Nại Nại cảm thấy vô cùng bất an. Một chiếc váy trắng dài đến đầu gối, lại thêm một cái áo khoác lửng, tất nhiên phần xương quai xanh xinh đẹp và chiếc cổ thon dài của cô được lộ ra, nhưng cũng lộ ra phần rãnh ngực không nên lộ. Nại Nại ấm ức hỏi: “Có nhất định phải ăn mặc giống những cô gái trong tiểu thuyết của bà nội Quỳnh Dao thì mới có thể đi xem mặt thành công không ?”
Tiểu Trần trả lời: “Xem mặt nhất định phải kê đơn đúng bệnh, đối phương là người thế nào thì sẽ ăn mặc theo kiểu ấy. Thà rằng chúng ta không chấp nhận họ, chứ không để họ chê mình được”
Quá sâu sắc! Nại Nại tự động viên bản thân. Nhưng kiểu ăn mặc theo thời đại của bà nội Quỳnh Dao vẫn khiến cô không thoải mái, đến nụ cười cũng có phần gượng gạo. Còn chẳng kịp phản ứng gì cô đã bị Tiểu Trần kéo đến điểm hẹn xem mặt.
Lúc xuất hiện ở quán trà Phúc Điền với trang phục ấy, rất nhiều khách thưởng thức trà đều không hẹn mà cùng hướng ánh nhìn về phía cô. Nại Nại cảm thấy lúc đó trên mặt cô chỉ còn thiếu không ghi lên mấy chữ “Đi xem mặt” nữa thôi. Chắc chẳng có ai không biết mục đích cô đến đây là gì. Cô sẽ ghi nhớ ngày hôm nay. Hôm nay sẽ là ngày mất mặt nhất, cũng là lần ăn mặc trang điểm tệ hại nhất trong cuộc đời cô, vì vậy tâm trạng cô càng thêm bất ổn, đến cả nên bước vào quán bằng chân trái hay chân phải trc cô cũng quên mất.
Thế là buổi triển lãm mùa thu mặt hàng tồn đọng đã bước vào giai đoạn cao trào trong lúc cô còn đang vùng vẫy 1 cách tuyệt vọng, khi bị Tiểu Trần đẩy vào căn phòng được bao riêng, cuối cùng cô cũng nhìn thấy “đối tượng giao dịch” đó.
Tiểu Trần vốn cởi mở, qua đó ngồi hàn huyên, Nại Nại thì vẫn giữ nguyên nụ cười bồn chồn như lấy cắp ví tiền của ai đó, cô ngồi ở vị trí sát cửa nhất, tiện cho việc lát nữa có xảy ra chuyện gì thì co giò chạy luôn.
“Đây là đồng nghiệp của em Tần Nại Nại, còn đây là cháu họ của dì Lý, Lâm Trị”
Nại Nại nghe xong giới thiệu vội cúi người hành lễ, liền bị Tiểu Trần lườm cho 1 cái, cô cúi đầu ngậm ngùi. Xem ra hôm nay có thể bỏ qua kiểu hành lễ này, đúng là tự làm mình thiệt thòi.
Cái gọi “tình yêu chị em”, tất nhiên là phải có một chị một em rồi. Vị Lâm Trị ngồi trc mặt khí chất tuấn tú, cường tráng khỏe mạnh, lại là tiến sĩ, Nại Nại tất nhiên không hiểu nổi sao cậu ta lại đồng ý đi gặp cô. Vốn tính bộ trực thẳng thắn, nên câu đầu tiên cô nói là: “Tôi đã ly hôn rồi”
Chân cô đau điếng, đó là do Tiểu Trần dùng gót giày giẫm mạnh vào châm cô dưới gầm bàn.
Nại Nại ngẩng đầu lên thấy Tiểu Trần đang lườm mình, đột nhiên phát hiện ra mình lỡ lời, đành cầm cốc lên uống trà.
Đối phương nở một nụ cười, nói: “Tôi biết, ng giới thiệu đã nói rất rõ trước đó rồi”
Nại Nại tự nhủ, vậy càng tồi tệ! Cậu ta đã biết rõ tình hình vậy mà còn đồng ý đến gặp, chắc chắn có vấn đề gì đó.
người đàn ông đó bước qua, lịch sự rót trà thêm vào cốc của Nại Nại, sau đó cười nói tiếp: “Bởi vì tôi nhận thấy việc ly hôn hay không thể đem ra làm tiêu chuẩn để đánh giá phẩm cách của một con người. Cho nên tôi cảm thấy mình nên đến”
Woa ! Câu trả lời rất hay, cộng 10 điểm. Đôi mắt Nại Nại lập tức cong cong như mảnh trăng khuyết, có thể thấy câu lấy lòng đó của anh rất có tác dụng.
Tiểu Trần vốn sợ câu nói đó của Nại Nại sẽ khiến người ta không thoải mái, tình hình này có thể thấy cô gỡ bỏ được cả nghìn cân gánh nặng, thế nên vội vàng nói: “Thực ra chị Nại Nại rất lương thiện! Chị ấy còn biết nấu cơm, đan áo len. Phụ nữ ngày nay mấy ai còn biết đan áo nữa đâu? Chị ấy chính là mẫu dâu thảo vợ hiền đó”
Phụt! Nại Nại phun hết ngụm trà vừa uống. Tiểu Trần, em không thể như thế được, sao em có thể nói lời phỉ báng người khác thế chứ? Câu dâu thảo vợ hiền chính là dùng để chửi người khác em có biết không ? Ai dám nói thêm một câu nào nữa, Nại Nại nhất định sẽ mắng người đấy, các người mới là dâu thảo vợ hiền, cả nhà các người toàn dâu thảo vợ hiền….
Ngước mắt lên lén nhìn, cô thấy Lâm Trị vẫn cứ mỉm cười. Nại Nại lẩm bẩm một mình, xem ra người này với Lôi Công có cùng kiểu phản ứng. Chỉ có điều mép Lôi Công kéo xuống dưới, còn mép người này thì hướng lên trên mà thôi.
Một Nại Nại đang lẩm bẩm một mình, một Lâm Trị thì không tìm ra chủ đề nói chuyện. Cả hai đều im lặng khiến Tiểu Trần thấy khó xử vô cùng.
“Nhà của công ty hai người có dễ bán không ?” Lâm Trị cảm thấy không khó hơi ngại ngùng, đành tìm một chủ đề bất kì nào đó. Thực ra thì ấn tượng đầu tiên của anh với Nại Nại rất tốt. Nói thế nào nhỉ, cô là kiểu người chưa từng thấy bụi trần nhânh thế. Tất nhiên cũng có cá tính riêng, nhưng thuộc loại lương thiện. Hơn nữa vui buồn giận dỗi đều thể hiện rõ trên mặt, rất đáng yêu, Nại Nại dáng người nhỏ, nên cái gì trông cũng nhỏ nhắn xinh xắn, thêm nữa là bộ váy trắng, mang lại cảm giác như đang gặp hoa khôi thời còn ở trường đại học.
“Căn hộ của chúng tôi hình dạng đúng tiêu chuẩn, ánh sáng đẹp, thêm vào đó giá cả đang trong thời kì khuyến mại, sau này sẽ còn có đường xe điện ngầm đi thẳng vào trung tâm thành phố, cho nên rất dễ bán” Nói đến vấn đề nghề nghiệp, Nại Nại vô cùng nghiêm túc, rất có phong thái của một người bán hàng.
Lâm Trị khẽ nhoẻn miệng cười, chiếc lúm đồng tiền nhỏ khiến Tiểu Trần chết mê mệt. Cô lặng lẽ véo vào lưng Nại Nại. Khi Nại Nại quay người lại nhìn thấy Tiểu Trần lẩm bẩm: “Còn đợi gì nữa, xông lên mau!”
Nại Nại cúi đầu xuống uống trà giả vờ không hiểu gì, thầm nghĩ “Xông cái gì mà xông, ng ta còn chưa nói gì mà!” Tiểu Trần thấy bà chị lại tiếp tục giả ngốc, nên dẫm một cái lên chân. Lần này Nại Nại chịu không nổi, đột ngột đứng phắt dậy nói: “Lâm tiên sinh, chúng ta ra ngoài đi dạo đi”
Hở? Cằm Tiểu Trần suýt nữa rơi xuống bàn, vô cùng kinh ngạc. Tốc độ như vậy thì quá nhanh, đúng là cô muốn Nại Nại xông lên, nhưng đâu thể cầm sào mà nhảy được!
Lâm Trị lại không có phản ứng gì quá lớn, chỉ cúi đầu cười, sau đó đứng dậy nói: “Được! Vậy chúng ta ra ngoài đi dạo thôi”
không phải bản thân cô xảo quyệt, chỉ là do cuộc đời xô đẩy mà thôi!
Nại Nại sau khi lập chiến công hoàng tráng, không quên quay lại nhắc Tiểu Trần: “Tủ lạnh trong nhà còn thức ăn, em nhớ hâm nóng lại rồi mới ăn nhé”
Tiểu Trần chết lặng! Thản nhiên vứt bỏ người giới thiệu như vậy? Còn kêu bà mối về nhà ăn cơm thừa, các người thật quá tuyệt tình….
*****
Trời đã xế chiều, trang phục của Nại Nại vô cùng thu hút, mới bước khỏi quán có mấy bước mà không biết ba người ngước theo. Bộ trang phục của Nại Nại đang mặc kết hợp với chiếc áo sơ mi và quần bò của Lâm Trị đúng là tươi trẻ, vô cùng hợp.
Không thể tập trung vào một điểm nhưng cô vẫn nhìn được rõ khuôn mặt của anh, các nét sáng rõ, khuôn mặt tươi trẻ. Anh có nét giống với Lữ Nghị trc khi kết hôn, lịch sự, hòa nhã, lại có chút trẻ con.
Là cái gì đã khiến con người ta thay đổi? Nại Nại thực tình không biết.
Lúc đó, anh rất yêu cô, luôn tranh giành việc quét nhà rửa bát, còn nằm ngoan ngoãn trên sofa để cô ngoáy tai cho. Chiếc bông ngoáy tai mềm mại, nụ cười ngọt ngào của Nại Nại, chính là một đoạn kí ức sáng chói trong cô.
Sau đó, anh bắt đầu bận rộn, bắt đầu không kịp ăn bữa sáng, bắt đầu giữa đêm về nhà mùi rượu nồng nặc rồi nôn mửa, bắt đầu dần dần không còn hôn cô nữa.
Cuối cùng cũng đến một ngày kết thúc cuộc sống như thế, cô mới dám quay đầu nhìn lại. Lặng lẽ đếm kĩ từng dấu chân in lại từ trước đến nay, cô không thể nhận ra được rốt cuộc mình đã bước thiếu ở chỗ nào, chỗ nào đã khiến cô mất đi gia đình, khiến anh có lí do tìm kiếm đến vòng tay của người phụ nữ khác để giải tỏa những mệt mỏi căng thẳng trong công việc?
Lâm Trị nhận thấy Nại Nại đang ngây người nhìn mình, liền lấy tay xoa cằm rồi trêu Nại Nại: “Tôi nhớ trước khi đến đây đã cạo râu rồi mà”
Những lời nói đùa đầy thiện chí của Lâm Trị khiến Nại Nại bật cười, nụ cười tỏa nắng của cô làm trái tim Lâm Trị khẽ rung động, anh nói: “Thực ra chị nên cười nhiều, vì khi chị cười đôi mắt chị rất đẹp”
Nại Nại lặng đi trước câu nói của Lâm Trị, cô ngước mặt lên suy nghĩ, con người nghiêm túc như Lâm Trị chính là đại diện cho cuộc sống tương lai ổn định, chỉ cần cô dũng cảm bước lên trước một bước, tiếp theo chính là kết thúc viên mãn như trong mơ.
Thế nhưng, bước này, cô không thể bước lên được.
Trên thế giới này có rất nhiều đàn ông tốt, nhưng thật sự phù hợp với một người phụ nữ nào đó thì không nhiều. Lâm Trị rất tốt, nhưng cũng chính vì vậy mà Nại Nại càng tự biết lượng sức mình, cô luôn biết tùy sức mà làm. Đối với chàng trai trẻ trước mặt, cô có một cảm giác không thích hợp khó diễn tả bằng lời, luôn cảm thấy thiếu một cái gì đó.
Cô vốn dĩ cho rằng tuổi tác chính là thứ không thích hợp nhất, nhưng đến giờ phút này, nó cũng chẳng nói lên điều gì, chỉ có điều cô nhận thấy giữa hai người thiếu đi cái loại hormone đó. Cái loại hormone khiến cho người ta sẽ nhớ đến nhau cả trong giấc mơ.
Nại Nại đang lẩm bẩm suy tính tiếp sau đây nên nói gì, sau khi nghĩ ra mới nói một cách cẩn thận: “Thực ra ấn tượng của tôi với Lâm tiên sinh rất tốt, nhưng sự cách biệt tuổi tác là một vấn đề giữa chúng ta. Đặc biệt là sau khi thấy được vẻ tuấn tú của Lâm tiên sinh, cảm giá tự ti trong tôi càng mạnh hơn. Vì thế tôi thấy chúng ta cứ nên làm bạn thì vẫn hay hơn. ”
“Cái này được gọi là vừa đấm vừa xoa đúng không ?” Lâm Trị cười, để lộ ra hàm răng trắng sáng làm Nại Nại lóa mắt.
Đối với thiện chí của anh, Nại Nại vô cùng cảm kích, cho nên không nỡ mở miệng nói câu tạm biệt, hai người cúi đầu tiếp tục bước đi. Nại Nại thấy ngại ngùng, đang định tìm chủ đề nào đó đ