Ngạc Nhi cảm nhận được tay hắn ôm eo nhỏ tinh tế của nàng dùng lực nhiều hơn, tựa như phải vĩnh viễn trói chặt nàng.
Nàng trộm thở dốc một tiếng, không dấu vết muốn đẩy hắn ra.
Diêm Quá Đào không có buông tay, ngược lại nhanh tay ôm chặt nàng. Hắn cúi đầu, tựa vào bên tai nàng, hơi thở nóng rực phả đến.
“Tôi rời đi vài ngày, em đã tìm cứu binh tới?” Hắn hỏi, nhìn da thịt tinh tế của nàng, bất giác muốn hôn nàng.
Ngạc Nhi biết hắn muốn ám chỉ Đường Tâm, nhưng lại có điểm nghi hoặc. Vì sao nghe giọng nói của hắn lại không có phẫn nộ mà như là tâm tình? Lúc này hắn lơ đãng biểu lộ ngữ khí thân mật, sẽ làm nàng nghĩ đến lúc ở trên giường lớn mềm mại, hắn sẽ đối với nàng như lời nói, làm những chuyện như vậy… “Tóm lại, loại chuyện này phải có thế lực ngang nhau. So sánh ra cũng thật thú vị, tôi cuối cùng không thể lúc nào cũng ở trong thế bị vây đánh, cho hai mẹ con anh đến bắt nạt bé gái mồ côi là tôi.” Nàng cố gắng duy trì bình tĩnh, tay đặt vào bên hông muốn đẩy hắn ra.
Hắn dựa gần như vậy, làm nàng không có cách nào suy nghĩ rõ ràng.
“Đã lâu rồi tôi không có “bắt nạt” em.” Hắn thản nhiên nói, ngữ khí bình thường như đang bàn luận về thời tiết.
Trong chớp mắt mặt Ngạc Nhi liền đỏ ửng, nàng cắn môi dưới, bỏ qua ám chỉ trong lời nói của hắn.
“Đúng vậy. Anh chính là cho mẹ anh đến nhà giam, để cho bà làm nhục tôi thật tốt, sau đó bỏ đi, nhắm mắt làm ngơ. Còn nói cái gì sẽ không để cho bà đánh tôi nữa? Tôi sớm nên biết mẹ tôi nói thật đúng, lời đàn ông nói khi ở trên giường, một câu cũng không đáng tin.” Giọng nàng châm chọc mà chua xót, không nghĩ tới bàn tay bên hông đột nhiên siết chặt lại, nàng bởi vì kinh ngạc mà phát ra tiếng kêu nho nhỏ.
Sắc mặt hắn thâm trầm, thập phần khó coi, hai mắt lạnh như băng nhìn mẹ mình.
“Bà ta lại đánh em?” Tay hắn chạm nhẹ lên vết thương trên mặt nàng. Chỉ có mấy tuần, vết thương trên mặt nàng đã nhiều thêm.
Từ sau khi hắn trưởng thành thì Diêm Vũ Nghiên không còn sử dụng bạo lực với hắn, nhưng cũng không phải tất cả các trường hợp. Bà biết hắn không phải là đứa bé có thể tùy ý nàng làm nhục, liền ngược lại dùng ngay lời nói sỉ nhục để thương tổn hắn.
Nếu không vì Ngạc Nhi lần đó bị đánh, hắn suýt chút nữa quên mất Diêm Vũ Nghiên kỳ thật có tính cách đáng sợ đến mức nào.
Ngạc Nhi nhún nhún vai, tránh đi ánh mắt quan tâm của hắn. Khi hắn bởi vì nàng bị đánh mà phẫn nộ, nàng ngược lại có chút không biết làm sao.
“Bà ta lần này rất chú ý, chính là đánh sưng mặt tôi, thật sự không có làm tôi bị thương. Chỉ có điều không thể chịu nổi nhất chính là bà ta lại đem tôi nhốt trong nhà kho, nơi đó vừa tối tăm lại vừa buồn tẻ, khó chịu cực kỳ.” Nghĩ đến cái kho nhỏ trong rừng cây um tùm, thân thể nàng bất giác run rẩy, lùi sát vào hắn.
“Trước đây bà ấy cũng thường xuyên nhốt anh ở đó.” Hắn ung dung nói, sau khi xác định nàng không bị thương tổn gì đáng sợ, tảng đá trong lòng mới rơi xuống.
Ngạc Nhi trừng lớn mắt, không nghĩ tới Diêm Quá Đào đã từng bị đối xử như vậy! Diêm Vũ Nghiên có thể nào bị điên rồi không? Cho dù đối với con trai duy nhất còn nhỏ tuổi như vậy cũng tàn nhẫn đến thế?
Nàng nâng ly rượu trong khay bạc, đưa lên đôi môi anh đào khẽ nhấp, nghe hắn nói, dường như phòng bị cùng địch ý trong lòng chậm rãi giảm bớt một chút. Nàng uống hồng rượu lạnh như băng, tay có điểm run rẩy, không phải bởi vì lạnh, mà là bởi vì hắn đang gần nàng.
Nàng như đang đi trên bờ vực thẳm nguy hiểm, chỉ cần không cẩn thận một chút, sẽ rơi xuống tan xương nát thịt. Nếu nghe theo tiếng gọi trong lòng, liều lĩnh buông ra kiềm chế, nàng có thể hay không muôn đời muôn kiếp không trở lại được?
Hắn báo thù, chẳng lẽ thủ đoạn so với mẹ hắn còn cao tay hơn? Không chỉ cố ý bôi nhọ thân thế của mình để lấy lòng nàng, lúc sau lại chà đạp vứt bỏ nàng?
Rõ ràng biết hắn rất nguy hiểm, biết hắn vì báo thù mà đến, nàng còn có thể trao cho hắn tấm chân tình của mình sao?
Rượu hồng thấm ướt khóe môi nàng, nàng không chút để ý vươn đầu lưỡi nhỏ hồng phấn khẽ liếm.
“Em uống rượu là muốn ám chỉ tôi đến hôn em sao?” Diêm Quá Đào vô lại hỏi. Chỉ cần thấy bộ dáng nàng uống rượu, hắn liền không thể tự chủ, quả thực nghĩ muốn quăng hết tất cả tân khách đang trợn mắt há hốc mồm, ôm nàng trở về trên lầu, khóa chặt cửa phòng, thật tốt mà yêu nàng cả đêm.
“Nói hươu nói vượn!” Nàng thối nói, không thể ngăn được mà đỏ mặt.
Ngạc Nhân đẩy ra ôm ấp của hắn, muốn hít thở một chút không khí trong lành, sóng mắt lưu chuyển khiến bộ dáng càng thêm mê người. Thân mình xinh đẹp rời khỏi vòng tay hắn, mọi người phía trước liền nhìn rõ khuôn mặt nàng.
Đột nhiên trong đám người truyền đến vài tiếng kinh hô, thậm chí còn có tiếng mắng chửi của đàn ông.
“Là cô!” Ở khoảng cách gần nhất là ông chủ một xí nghiệp quốc tế lớn, trong nháy mắt nhìn thấy Ngạc Nhi, sắc mặt liền trắng bệch như gặp quỷ, ngay cả tình nhân bên cạnh đều không kịp dặn dò, vội vàng chạy trốn mất dạng.
Phía sau gã đó còn có vài người, hoàn toàn không để ý ánh mắt mọi người, mất hết hình tượng lao ra khỏi Diêm gia.
Mấy người còn lại nhận ra thân phận Ngạc Nhi, chính là đứng im tại chỗ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hoàn toàn không thể động đậy, cảm nhận rõ ràng ánh mắt hoài nghi của lão bà.
Khóe miệng Ngạc Nhi hiện lên nụ cười giảo hoạt, biết không ít đàn ông ở đây đã nhận ra thân thế của nàng. Nàng thân là nữ trộm nhiều năm, số dê béo qua tay đã không thể đếm nổi, những người đàn ông thượng lưu hận nàng thấu xương nhưng cũng sợ đến toàn thân phát run.
Phần lớn đàn ông thành công trong sự nghiệp, có vợ có con có địa vị, nếu như bị mọi người biết cùng với một phụ nữ trong quán bar đi khách sạn, thậm chí sau đó bị hạ thuốc mê, tài sản trên người đều bị cướp sạch, khuôn mặt già nua cũng không biết phải trốn đi đâu, mất hết mặt mũi.
“Mấy vị tiên sinh kia làm sao lại chạy trốn nhanh như vậy? Là giống như Diêm phu nhân, tức giận vì tôi xuống muộn sao?” Ngạc Nhi biết rõ còn cố tình giả ngu, nâng chén rượu đi đến trước mặt phần lớn nam nhân trong sảnh, bộ dáng tao nhã mà bình tĩnh, cùng ánh mắt từng người từng người tiếp xúc, lựa chọn người khai đao, khiến các nam nhân cứng ngắc như tượng đá.
“Vị này không phải là Trầm tổng giám đốc sao? Đã lâu không gặp, ngài hẳn vẫn còn nhớ rõ tôi đi? Tôi nhớ rõ ngài thích nhất uống rượu vang đỏ, từng ở một phòng trong khách sạn, một đêm tiêu tốn năm mươi mấy vạn, mở vài bình Mộng Ảo đắt tiền, mời mọi người cùng uống cho sảng khoái, đúng không?” Nàng tìm được kẻ đáng thương đầu tiên, mỉm cười kính rượu hắn.
“Trong khách sạn ông tiêu nhiều tiền như vậy?” Vợ của Trầm tổng giám đốc lập tức phát ra tiếng rống như sư tử Hà Đông, phẫn nộ kéo tai người đàn ông đáng khinh, tức giận la hét.
“Không có, không có, ai da, bà không thể nghe người này nói lung tung.” Trầm tổng giám đốc vội vàng biện giải, oán hận nhìn Ngạc Nhi, hối hận lúc trước vì cái gì lại ham mới mẻ, trêu chọc người này.
Trong lòng những người khác không ngừng kêu rên, toàn bộ đứng im không dám nhúc nhích. Có mấy khách đã lẩn ra bên ngoài, lưu lại chỉ có thể nhìn nhau cười khổ, ngầm chịu đựng. Làm cho bọn họ không thể lý giải chính là, nữ trộm này như thế nào lại có liên quan đến xí nghiệp Diêm thị? Qua thái độ Diêm Quá Đào đối với nàng, nói không chừng không lâu nữa, người này sẽ trở thành Diêm thiếu phu nhân.
Trong lòng Trầm Vĩnh biết không thể tránh khỏi đành âm thầm cắn răng chịu đựng. Hắn biết, bằng bất cứ giá nào cũng không nên cùng Lãnh Ngạc Nhi quỷ kế đa đoan này đấu nhau, đêm nay trở về nhất định sẽ phải quỳ. Không lâu trước hắn mới bị Ngạc Nhi tính kế, ở khách sạn hạ thuốc mê, ngày hôm sau bị người phát hiện trần trùng trục nằm ở phòng khách sạn, một đêm không về nhà khiến vợ hắn đã sớm nổi lên lòng nghi ngờ.
Ỷ vào có rất nhiều đàn ông ở đây cùng có chung mối thù với Ngạc Nhi, hắn cố lấy dũng khí đứng ra, chỉ vào khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Ngạc Nhi.
“Cô đừng có ở đây nói hươu nói vượn! Tôi biết cô, cô chính là người phụ nữ thấp kém ở quán bar, một người chuyên môn dùng lời nói bậy bạ để vơ vét tài sản của chúng tôi.” Hắn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ lên án. Phần đông đám đàn ông bên cạnh đều lên tiếng ủng hộ muốn làm khó dễ nàng, biết chỉ cần nói Ngạc Nhi vu khống, rốt cuộc có thể khiến chuyện mình bị nữ trộm mê hồn hạ thuốc cướp sạch trước đây giấu giếm.
Ngạc Nhi chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội nhìn Trầm Vĩnh, một bàn tay đặt lên ngực, bộ dáng vờ như khiếp sợ, chỉ có ý cười trong ánh mắt tiết lộ nàng đang diễn trò.
“Trầm đổng, đây là ngài đang nói cái gì? Tôi như thế nào một câu nghe cũng không hiểu?” Nàng ung dung nói, mày nhướng lên, bộ dáng làm cho nữ nhân cũng thấy thương xót. Nàng hiểu rõ, chỉ cần giả bộ trong sạch vô tội là đã dư sức đối phó với bọn người này.
“Cô… cô… cô không cần giả ngu với tôi, chúng tôi sẽ không bị lừa đâu.” Trầm Vĩnh hoàn toàn kiên trì nói.
“Cô nói cô không hiểu? Tốt, tôi đây hỏi cô. Nếu cô không phải tiếp viên quán bar, thì làm sao cô biết chuyện Trầm tổng giám đốc ở khách sạn tiêu tiền?” Trầm Vĩnh cực kỳ đắc ý vênh vang hỏi.
Đường Tâm chậm rãi đi đến bên cạnh Ngạc Nhi, trên khuôn mặt nở nụ cười xinh đẹp nhất. Nàng “a” một tiếng, vẻ mặt cùng ánh mắt rất hoang mang.
“Tôi không nói sao? Chị Ngạc Nhi là nhân vật trọng yếu của tập đoàn Thái Vĩ, có đôi khi Lôi Đình tiên sinh mang theo nàng đến khách sạn, cùng một số khách hàng xã giao.” Nàng mỉm cười ngọt ngào, thủ pháp giết người không thấy máu cực kỳ hiệu quả.
Nghe Đường Tâm nhắc tới Lôi Đình của tập đoàn Thái Vĩ, tất cả đàn ông ở đây đều hoa mắt choáng váng. Kia chính là đại nhân vật danh tiếng lừng lẫy, hoàn toàn không có ai dám đối đầu với hắn. Chẳng lẽ nữ trộm này thật sự có quan hệ với tập đoàn Thái Vĩ sao?
Vì cái gì ngay cả Đường Tâm cũng thay nàng nói chuyện?
“Thế nhưng Trần chủ tịch lại chửi bới tôi như vậy, chẳng lẽ vì trong lòng còn ghi hận chuyện trước kia sao?” Vẻ mặt Ngạc Nhi vô tội hỏi, lại toát ra cả nét khổ sở.
“Cônói hươu nói vượn cái gì?” Trầm Vĩnh cực kỳ bất an nhìn Ngạc Nhi. Vốn hắn đang nghĩ muốn tiếp tục bịa chuyện, nhưng ánh mắt vừa nhìn thấy Diêm Quá Đào đứng sau Ngạc Nhi sắc mặt đông lại, gương mặt lạnh lẽo đáng sợ, làm cho hắn cứng họng, một câu cũng không nói nổi.
“Chỉ là, lúc trước ngài đề nghị bao dưỡng tôi, sau lại bị tôi
cự tuyệt nha! Trong lòng ngài còn nhớ chứ? Ngài có vợ có con, tôi cũng không phải loại phụ nữ đó, như thế nào có thể đáp ứng ngài?” Ngạc Nhi đưa tay lau mắt, như là bị ủy khuất mà khóc, bộ dáng kia như hoa lê khóc làm cho tâm người ta như bị bắt đi mất.
“Cái gì?! Hắn đề nghị bao dưỡng chị? Điều này sao có thể? Chuyện này nhất định phải nói cho cha.” Đường Tâm hô nhỏ, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy khiếp sợ, chỉ trích Trần Vĩnh đã sợ tới mức mặt không còn giọt máu.
“Tiểu thư, người không đi học diễn kịch thật sự rất đáng tiếc.” Mạc quản gia thấp giọng nói, thái độ tuy rằng cung kính, nhưng lời nói ra lại thập phần châm chọc. Lời khen tặng của ông liền nhận được một ánh mắt xem thường của Đường Tâm.
“Ông cũng dám làm ra chuyện như thế này?” Vợ của Trầm Vĩnh vô cùng tức giận, không thèm để