hì sao, điều đầu tiên nàng suy nghĩ tới lại là điều này.
“Tiểu Tiểu, nàng không muốn nhìn Lân sao?”
Chầm chậm rảo bước đến bên giường, trong mắt Lân vương xẹt qua một tia bi thương, nàng gây ra nhiều chuyện như vậy, thì không có gì để giải thích với mình hay sao?
“Không muốn! Chàng đi mà ở cùng với công chúa của chàng thì hơn! Một tiểu dân thôn dã như thiếp, không dám làm phiền Lân vương gia cao cao tại thượng nhớ đến! Cũng không dám có ý nghĩ không yên phận gì!”
Nói đủ tuyệt tình rồi chứ! Hai người, vào lúc hắn hứa hẹn phải cưới công chúa, sớm đã chấm hết rồi, bọn họ đã không còn bất cứ quan hệ gì nữa.
“Tiểu Tiểu, nàng đang ghen đấy ư?”
Nàng đang ghen? Trong lòng Lân vương liền bay bổng. Sự lo lắng bao lâu nay, oán giận bao lâu nay, tại giờ phút này, chỉ vì một câu nói của nàng, toàn bộ đã trở nên không quan trọng nữa. Nàng đang ghen cơ đấy? Lân vương cười ngây ngô.
“Không có, thiếp đâu dám!” Một tiếng hờn giận, đã tiết lộ tất cả bí mật nơi đáy lòng của Tiểu Tiểu, Lân vương bước dài một bước, xoay người Tiểu Tiểu đang nằm trên giường đưa lưng về phía mình lại, yêu thương mà giúp nàng lau đi nước mắt trên mặt:
“Xin lỗi, Tiểu Tiểu, đáng ra ta nên tin tưởng nàng, nên tin vào nàng!”
Nàng, vốn không giống với nữ tử truyền thống, yêu nàng, thì phải toàn tâm tín nhiệm nàng, bằng không, sớm muộn cũng sẽ có ngày, hắn mất đi nàng.
“Thiếp…Lân, chàng muốn cưới công chúa, tại sao còn muốn đến trêu chọc thiếp?”
Điều chết tiệt là, nàng lại không muốn từ bỏ tình yêu dành cho hắn, không muốn buông tay! Lân, là của Tiểu Tiểu nàng, mãi mãi đều chỉ có thể là của riêng một mình Tiểu Tiểu nàng thôi!
“Ta đối với cô ả, không có bất kì hứng thú nào, người ta thích, người ta yêu vẫn luôn chỉ có một mình nàng! Đồ ngốc, nàng nghe ai nói vậy?”
Cưng chiều ôm lấy nàng, ngửi mùi hương cơ thể khiến hắn say mê kia, hóa ra, chỉ có lúc ôm nàng vào lòng, trong lòng hắn mới thỏa mãn, mới ngọt ngào.
***
“Gia gia ơi, mẹ và cha vậy là làm hòa rồi hả?”
Trốn ngoài cửa sổ, hai người một già một trẻ mắt nhìn chằm chằm vào bên trong, may mà không có mấy cảnh hạn chế người xem gì , bằng không, thật đúng là dạy hư trẻ nhỏ mà.
“Đúng thế, cứ vậy mà làm hòa. Đáng tiếc cho kế hoạch của gia gia sẽ không thể thực hiện nữa rồi, không ngờ mẹ của con tuy ngốc gần chết, nhưng mắt chọn đàn ông thì ngược lại rất khá. Lân vương này đối với nó cũng là một tấm tình si, gia gia ta đồng ý rồi…”
Ông lão vuốt râu, trong mắt lộ ra sự vừa lòng tán thưởng, người cha mà Tiểu Tiểu tìm cho Điểm Điểm này thật không tệ, ông thích!
“Gia gia, người xấu quá! Cha là do bản thân con tìm được, làm sao lại trở thành ánh mắt của mẹ khá được chứ, là ánh mắt của Điểm Điểm con đây không tệ chứ bộ?”
Điểm Điểm bực bội nhìn gia gia, giọng nói cũng đề cao không ít, trong lòng ông lão cả kinh, vội vã ôm lấy Điểm Điểm bay tới căn phòng cách đó xa lắc xa lơ:
“Điểm Điểm, con đây muốn hại uy danh một đời của gia gia ta đem đi quét đất hay sao hả? Ban nãy ông cháu chúng ta đang nghe lén mà! Biết cái gì gọi là nghe lén không hả?”
Thấy Điểm Điểm lắc đầu, ông lão thở dài nói:
“Nghe lén, chính là lén lút mà nghe, con thì giỏi nhỉ, thanh âm nói chuyện lớn thế kia, nếu như dể cha con và mẹ con biết được, ta…cái bản mặt già của ta biết để vào đâu?”
Nghe lén đồ đệ của mình và người khác ở trong phòng nói lời tư tình, chuyện như vậy nếu truyền ra ngoài, thì ông trực tiếp tìm miếng đậu phụ đập chết đi cho xong.
Trời ơi, mặt ơi, mũi ơi, bây giờ ông ngay cả cái mặt và cái mũi đều chẳng còn nữa rồi!
“Ồ, xin lỗi, gia gia, bây giờ con sẽ đi nói với cha và mẹ, nói là ban nãy gia gia ôm Điểm Điểm đứng ngoài cửa, người nghe lén là Điểm Điểm, gia gia chưa nghe thấy gì hết…”
Giãy khỏi cánh tay ông lão, Điểm Điểm tựa như chạy ra ngoài. Còn chưa chạy tới cửa, người đã bị túm như xách một con gà:
“Con muốn làm ta tức chết hả? Lúc nãy may mà chúng ta chạy nhanh, cho dù bọn họ có nghe được thì cũng chưa chắc nghĩ tới ta. Điểm Điểm con nếu như chạy tới đó nói như vậy, thế ta há chẳng phải…há chẳng phải trắng trợn mà nói với họ rằng, ban nãy là ta đang nghe lén hay sao?”
Ông lão im lặng lườm Điểm Điểm, quả nhiên là gần mực thì đen gần đèn thì sáng, Điểm Điểm mới ở cùng Tiểu Tiểu bấy lâu thôi, không ngờ đã trở nên ngốc nghếch vậy rồi. Xem ra sau này không nên để thằng bé đi theo Tiểu Tiểu thì hơn! Đúng lúc một người bạn tốt của mình, không lâu trước vừa mới thu mấy tiểu đồ đệ, xem ra dẫn Điểm Điểm đến đó học nghệ cũng hay. Điểm Điểm căn cốt không tệ, cũng đã đến tuổi học võ rồi.
“Gia gia, thế Điểm Điểm phải nói ra sao. Lúc nãy gia gia nói sẽ khó xử, sẽ ảnh hưởng đến mặt mũi của gia gia, Điểm Điểm mới muốn đi ra làm sáng tỏ một chút…”
Điểm Điểm bất an vung tay, cái cảm giác bị treo trong không trung thật không tốt, một chút cũng không tốt!
“Ta…con cái gì cũng không cần nói là được!” Ông lão thở dài một tiếng, cũng hạ quyết tâm phải dẫn Điểm Điểm rời khỏi, còn tiếp tục ở cùng với Tiểu Tiểu nữa, thật sự sẽ làm hư đứa trẻ này mất.
“Ờ, Điểm Điểm biết rồi, gia gia! Lúc nãy Điểm Điểm nghe gia gia nói, mẹ cũng đã tìm được cha mẹ rồi, thế Điểm Điểm có phải cũng sẽ có ông ngoại bà ngoại hay không?”
Bé đã nhịn hết cả một buổi chiều cũng không hỏi ra vấn đề này, bây giờ thật sự không nhịn nổi nữa. Nếu như đã tìm được cha mẹ của mẹ rồi, có phải sẽ có nhiều người thương bé hơn hay không? Bộ óc nhỏ của Điểm Điểm xoay chuyển, cảm thấy chắc chắn là vậy không thể sai được.
“Điểm Điểm ngoan, đúng đó. Nhưng Điểm Điểm đừng hỏi mẹ của con nhé, mẹ con nghe rồi sẽ không vui. Đợi qua vài ngày nữa là ổn!”
Trong lúc ông lão nói chuyện, đem Điểm Điểm đặt xuống, nhìn trang trí đơn giản trong phòng, ông bắt đầu nhíu mày suy nghĩ: Xem ra phải dùng độc rồi, bằng không, ông thật không dám bảo đảm, có thể đem nhiều người như vậy cùng cứu ra hết. Chỉ là nghe Tiểu Tiểu nói, Hoàng thượng đã biết sự lợi hại trong việc dùng độc của Tiểu Tiểu, không biết sẽ có sự phòng bị gì không đây?
***
“Tiểu Tiểu, chuyện ngày đó, nàng có gì muốn giải thích không?”
Hai người ngoài cửa sổ đã đi xa, nghĩ đến dấu hôn trên người Tiểu Tiểu ngày hôm đó, mặt Lân vương liền bắt đầu đen lại. Tuy hai người đã làm hòa, nhưng hắn vẫn muốn biết ngày hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Hôm đó, là sơ xuất của thiếp! Lân, thiếp nghĩ rằng Hoàng thượng là Hoàng thượng, ắt hẳn là một quân tử, không ngờ ngài ấy cũng chẳng phải là quân tử gì, thì ra là một tên tiểu nhân! Không phải thiếp đã từng nói ngài ấy muốn sủng hạnh thiếp, kết quả thiếp khiến ngài ấy làm môn thần cả một đêm hay sao? Không ngờ ngài ấy vẫn luôn canh cánh trong lòng, hôm đó thiếp vừa bất cẩn, liền bị ngài ấy điểm huyệt, Như Nhi theo thiếp cũng chẳng có ở đó, cứ thế bị ngài ấy bế đến căn mật thất ở cách vách. Thiếp đương nhiên kiên quyết không theo, nhưng ngài ấy lại muốn…
Thiếp khuyên ngài ấy rất lâu, cuối cùng lấy việc chữa khỏi bệnh cho Hoàng thái hậu nương nương cộng thêm thời gian thích ứng mười ngày, ngài ấy mới buông ta cho thiếp…cũng chính tại lúc đó, lúc ngài ấy mở cửa, thì thiếp thấy chàng…”
Tiểu Tiểu cúi thấp đầu xuống, nghĩ đến chuyện hôm đó, bây giờ nàng đã rất khó chịu, cái loại cảm giác vừa đau lòng vừa bất lực ấy, nàng vẫn là lần đầu tiên lĩnh hội được.
“Cái gì gọi là thời gian thích ứng mười ngày?”
Lân vương đen mặt, lấy làm khó hiểu hỏi. Hoàng thượng, sao có thể đối xử với Tiểu Tiểu như vậy chứ? Huynh ấy không phải trước giờ đều khinh thường nhất là dùng bạo lực với nữ nhân hay sao? Hơn nữa hình như là, huynh ấy từ trước tới nay chưa từng cưỡng ép một nữ nhân nào mà!
“Lúc đó thiếp tính rằng thời gian đến khi tên thích khách kia đến còn nửa tháng, cho nên liền nói cho thiếp thời gian hai mươi ngày để thiếp thích ứng một chút, đến khi đó thiếp sẽ thật lòng thật dạ yêu ngài ấy, cũng chấp nhận sự sủng hạnh của ngài ấy. Thiếp cũng tính là khi đó thiếp có thể thoát thân được rồi…nhưng ngài ấy nói thời gian hai mươi ngày quá dài, nhiều nhất là mười ngày! Thật ra lúc đó, đừng nói là mười ngày, dù là một ngày thì thiếp cũng sẽ không chút do dự mà đồng ý…”
Ấm ức dựa vào trong lòng của Lân vương, xem ra mọi việc dường như đều đã âm thầm định sẵn, nếu như khi đó không phải đúng lúc nhìn thấy ánh mắt không tin tưởng của Lân vương, Tiểu Tiểu cũng sẽ không bi thương, tuyệt vọng như vậy. Mà nếu như không phải nàng đau lòng gần chết, cũng sẽ không chuẩn bị rời đi trước thời hạn…bây giờ ngẫm nghĩ, lúc ở tiệc sinh thần của Hoàng tử, cách làm khi đó của nàng, cũng chỉ là muốn khiến cho mình sảng khoái, vui vẻ rồi, ngược lại quên mất ở trường hợp như thế làm cho một vị quân vương mất hết mặt mũi thì sẽ có hậu quả gì.
“Tiểu Tiểu, là Lân không tốt, đã làm nàng thương tâm rồi!” Ôm nàng thật chặt, cuối cùng hắn cũng hiểu được sự ấm ức trong mắt nàng khi đó, cũng hiểu lúc ấy, nàng cần ánh mắt quan tâm của mình biết bao. Nhưng thật may, hắn có Điểm Điểm, nếu như không nhờ Điểm Điẻm, hai người họ nói không chừng cứ như vậy vĩnh viễn để vuột mất.
“Lân, là lỗi của thiếp, thiếp đã quá bất cẩn. Hơn nữa thiếp làm việc luôn là tùy tính mà làm, căn bản không suy nghĩ đến hậu quả, kết quả…” Ánh mắt Tiểu Tiểu tối lại:
“Hôm đó sau khi hồi cung, cả cái chết thiếp cũng đã nghĩ đến, thiếp nghĩ rất lâu, liền quyết định ngày ấy rời đi. Nhưng trước khi đi, thiếp muốn báo thù bọn người Vu tướng, bèn lén lút chạy ra ngoài…trước tiên thiếp hạ độc vào trong nước của bọn họ, rồi bỏ thuốc giải vào trong thức ăn của hạ nhân, như vậy trúng độc chỉ có nhân vật thuộc cấp bậc chủ tử trong phủ. Lúc định đi, vừa vặn gặp Thủy Thủy, nhìn bộ dạng gấp gáp của nàng ta, thiếp bèn đi vào theo, mới nghe được tính toán của bọn họ…
Bọn họ nói, tối đó sẽ có quản gia ở bên ngoài thúc giục ảo dược, khiến thiếp hướng Hoàng thượng đề xuất việc đem Thủy Thủy chỉ hôn cho chàng, trước mặt nhiều người như vậy Hoàng thượng sẽ không tùy tiện bác bỏ, mà chàng vì yêu thiếp, nghe được câu này sẽ chết tâm với thiếp, sẽ hận thiếp tới chết…xong chuyện này, sẽ bảo sát thủ giết thiếp, diệt trừ hậu hoạn! Người chết không thể sống lại, có nàng ta ở bên cạnh chàng dịu dàng săn sóc, thời gian lâu rồi chàng sẽ từ từ quên thiếp…”
Cũng chính tại lúc nghe thấy dự tính của bọn người Thủy Thủy, tại lúc nhìn thấy sự âm hiểm lộ ra trên khuôn mặt của Thủy Thủy khi đó, Tiểu Tiểu mới hạ quyết tâm, không dùng độc với bọn họ nữa, cũng không tìm phạm nhân để làm giả hiện trường Thủy Tiên đã chết nữa, nàng chính là muốn tạo phiền phức cho bọn họ, chỉ là không ngờ, thời gian gây rối lại chọn ở dạ tiệc mà thôi!
“Lân, đứa con của Thủy Thủy rốt cuộc là sao? Sao nàng ta lại cắn chặt lấy chàng vậy chứ?” Một nữ nhân, ắt hẳn sẽ không lấy sự trong trắng của mình ra làm trò đùa như vậy…
________________________________
(1) Đầu óc gỗ du (榆木脑袋): Tư tưởng bảo thủ, cứng đầu cứng cổ