Lân vương lắc lắc đầu, nghe bé nói chuyện, dỗ trẻ con vui cũng được.
“Tin tốt chính là, con sắp có muội muội rồi. Qua vài tháng nữa, con sẽ có muội muội!”
Điểm Điểm cao hứng cười to, đứa bé đó đáng yêu lắm, mặt mũm mĩm, cười ngọt ngào, còn có cái miệng nhỏ chóp chép kia nũa…đáng yêu cực kì.
“Điểm Điểm, con nói là con nằm mơ thấy mẹ con mang thai?”
Biết rõ chỉ là một giấc mơ mà thôi, nhưng khi nghe thấy lời nói của Điểm Điểm, Lân vương vẫn thật sự kích động một hồi.
“Cha, cha nói sai rồi, không phải con mơ thấy, là mẹ con vốn đã mang thai rồi đấy? Giấc mơ của con rất chuẩn, chi bằng chúng ta đánh cược nhé?” Điểm Điểm không vui lườm Sóc vương, dám hoài nghi giấc mơ của bé? Cha là người xấu.
“Điểm Điểm đừng giận, cha tin con là được chứ gì, cha thà rằng tin tưởng con còn hơn!”
Nếu như Tiểu Tiểu thật sự đã mang thai, thế thì tốt biết mấy, đứa con của hắn và nàng, bất luận là bé trai hay bé gái, hắn đều thích; bất kể là giống hắn hay giống nàng, hắn cũng thích hết.
“Thế tin xấu thì sao?” Lân vương tùy ý hỏi.
“Tin xấu chính là mẹ quỳ ở một nơi, phía sau có một người tay cầm đại đao đang đứng, muốn giết mẹ. Xung quanh còn rất nhiều người xem nữa…cha, mẹ gặp nguy hiểm…”
Điểm Điểm lo lắng nhìn Lân vương, mẹ sắp bị giết rồi, ai sẽ cứu mẹ đây. Điểm Điểm muốn đi, Điểm Điểm nhất định sẽ cứu mẹ.
“Cái gì? Điểm Điểm, con nhớ lại coi, xung quanh còn có những ai?” Nghe Điểm Điểm miêu tả, ắt hẳn là chém đầu mới đúng, mà người xung quanh, hẳn là người vây xem. Hoàng thượng thì Điểm Điểm cũng quen biết, thế…
“Có, có Hoàng thượng xấu xa, còn có thúc thúc xấu xa kia nữa, có điều, không có cha, chỉ không có mỗi cha thôi đó?”
Điểm Điểm suy nghĩ một hồi, không phải cha là huynh đệ với bọn người Hoàng thượng hay sao, sao hai người họ đều có mặt, cha thì lại không chứ? Nếu có cha, nhất định sẽ cứu mẹ.
Không có ta? Lân vương cười khổ một cái, nếu như thật sự đến lúc đó, Hoàng thượng và Sóc vương hẳn là sẽ ngăn cách mình sang một bên chứ gì? Cũng phải, bây giờ quan hệ giữa hắn và họ, sớm đã thay đổi rồi. Nhưng còn may, đây chỉ là một giấc mơ của Điểm Điểm thôi, cho dù Tiểu Tiểu chưa rời kinh, với thủ đoạn của nàng, cũng tuyệt đối sẽ không bị bắt được.
“Nhưng mà cha à, kì lạ lắm, Điểm Điểm mơ thấy cuối cùng người cứu mẹ, lại là một thúc thúc xa lạ đấy? Người đấy Điểm Điểm chưa gặp qua bao giờ, sao thúc ấy lại cứu mẹ chứ? Cứu mẹ có mục đích gì?”
Bé mới bốn tuổi, lại chứa đựng những tư duy chẳng nên thuộc về bé, Lân vương thương tiếc nhìn Điểm Điểm, cùng nhớ nhung đến cái cô nàng không biết đã sống vui vẻ ở nơi nào rồi kia.
“Vương gia, công chúa Phong Quốc cầu kiến!” Tiếng của quản gia, phá vỡ bầu không khí đê mê trong phòng, Điểm Điểm khó hiểu nghiêng đầu:
“Cha, công chúa lại là ai nữa, nàng ta cầu kiến cha làm gì?”
“Một người không liên quan, cha đuổi nàng ta đi là được!” Bỏ Điểm Điểm xuống, Lân vương muốn ra ngoài, chặt đứt cái ý nghĩ viển vông kia của công chúa.
“Không cần! Con cũng muốn đi!” Níu lấy y phục của Lân vương, gặp công chúa á hả, chuyện hay ho như vậy, làm sao có thể thiếu Điểm Điểm người gặp người thích, hoa gặp hoa nở này được chứ? Hơn nữa, bé muốn xác định ý đồ của công chúa một chút, không thể để nàng ta có ý nghĩ lung tung với cha.
“Được thôi!” Bế Điểm Điểm dậy, Lân vương ra hiệu để công chúa tiến vào.
“Vương gia, Tình Nhiên nghe nói quý thể Vương gia không được khỏe, trong lòng rất lo lắng, đặc biệt…”
Cung nữ dâng lên lễ vật được gói ghém đẹp đẽ, quản gia hơi do dự, chỉ thấy Vương gia không có bất cứ chỉ thị gì, ông cũng không dám nhận bừa.
Tình Nhiên thoáng đỏ mặt, sao chàng lại nhìn mình chằm chằm như vậy chứ, tuy hôm nay nàng đặc biệt trang điểm một phen: Y phục trên người mỏng manh, trên mặt trang điểm diễm lệ, cổ áo mở thấp, toàn thân trên dưới thơm nức…
“Công chúa, sức khỏe bổn vương đã đỡ nhiều rồi, quà của công chúa hay là thôi đi. Nếu như công chúa không có việc gì, mong công chúa hãy về trước đi!”
Lân vương lạnh lùng nhìn mấy cái liếc mắt của nàng ta phóng tới, mị thuật của cô không có tác dụng gì với ta nữa, mị nhãn ư? Thì càng miễn bàn.
“Vương gia, Tình Nhiên cũng chỉ là lo lắng cho ngài…”
Nũng nịu một cách nhu mì, ánh mắt đong đưa như nước mà liếc về phía Lân vương. Thế này mà muốn đuổi mình đi ư, công chúa cười duyên, nàng đã chuẩn bị chu toàn hết rồi, lần này nhất định phải mã đáo thành công.
“Ọe…”
Một thanh âm không phối hợp, từ trong lòng Lân vương cất lên, Điểm Điểm quay mặt đi, làm bộ nôn mửa, Lân vương khẩn trương vỗ lưng giúp bé, hỏi:
“Sao thế, Điểm Điểm, không thoải mái chỗ nào?”
Đây mới là bảo bối của hắn, Lân vương tức giận trừng công chúa một cái, biết rõ có thể là Điểm Điểm cố ý, nhưng hắn vẫn phối hợp mà hỏi.
“Cha, Điểm Điểm không sao…chỉ là không biết ban nãy ai đánh rắm, gớm chết đi được…”
Trừ ghê tởm ra, da gà da vịt còn vãi đầy đất nữa nè? Giọng điệu như thế mà cũng thốt ra được, đúng là phục cái cô ả này rồi.
“Mày…mày là tiểu quỷ từ đâu ra vậy?”
Tên nhãi này, đúng là quá đáng ghét mà, công chúa tức giận lườm Điểm Điểm, rõ ràng thẹn quá hóa giận.
“Cha, ban nãy nàng ta gọi cái gì thế, cha mẹ nàng ta không dạy nàng ta cái gì gọi là lễ phép hay sao, hay là cha mẹ nàng ta dạy dỗ nàng ta như vậy?”
Điểm Điểm khinh thường mà nhìn công chúa, đúng là xem trọng nàng ta quá rồi, chẳng có tí uy hiếp gì với mẹ hết.
“Mày…mày mới là đứa không có cha mẹ dạy ấy? Tên nhóc quỷ không lễ phép…” Công chúa trước nay không tin Lân vương có con, cho nên nàng ta trực tiếp phớt lờ xưng hô của Điểm Điểm đối với Lân vương, mà Điểm Điểm sau khi nghe thấy câu này, sớm đã ấm ức hai mắt rưng rưng.
“Cha, nàng ta nói con là nhóc quỷ không có cha mẹ dạy kìa…cha, cha mỗi ngày đều dạy Điểm Điểm mà, Điểm Điểm không phải nhóc quỷ không người dạy dỗ mà…”
Nhìn thấy lệ vương trong mắt Điểm Điểm, lòng Lân vương sớm đã loạn hết cả lên, hắn ngẩng đâu, giận dữ trừng công chúa:
“Điểm Điểm là con trai của bổn vương! Sao, công chúa có dị nghị gì với chuyện bổn vương dạy con ra sao à?” Ánh mắt lạnh băng, khiến cho công chúa co rúm một cái, nàng ta không thể tin nổi mà lắc đầu:
“Vương gia, không phải ngài vẫn…làm sao có thể? Sao có thể được?”
Hoàng huynh sớm đã cho nàng toàn bộ tư liệu về Lân vương, Lân vương không thể nào có con được, hơn nữa còn là đứa con đã lớn chừng này. Nếu như có, hoàng huynh không biết được chắc?
“Hừ, bổn vương có mấy đứa con, còn cần phải báo cáo với cô sao? Còn nữa, những việc làm của công chúa ở trong cung, bổn vương đã nhìn rõ rõ ràng ràng, chẳng lẽ công chúa còn muốn để bổn vương đem những chuyện đó truyền ra ngoài ư? Nếu như công chúa còn cố chấp, thì đừng trách bổn vương không khách khí.”
Thu lại ánh mắt lạnh lẽo, lúc nhìn Điểm Điểm, sớm đã là một mảnh nhu quang, Tình Nhiên không cam tâm mà nhìn Lân vương:
“Ngày đó, Tình Nhiên đích xác là có lỗi, nhưng Vương gia cũng biết, điều nhìn thấy chưa chắc đã là thật, mà Tình Nhiên và người đó, căn bản cũng chẳng xảy ra chuyện gì. Lẽ nào Vương gia không cho Tình Nhiên một cơ hội, cũng cho hai nước chúng ta một cơ hội hợp tác được hay sao?”
“Ha ha…việc quốc gia, đương nhiên là do hoàng huynh làm chủ, chuyện năm năm trước, bọn ta còn chưa tìm các ngươi tính sổ nữa đấy, chẳng lẽ các người muốn…”
Lạnh lùng nhìn nàng ta, Lân vương vô tình nói:
“Nếu như cô còn giở trò gì nữa, ta sẽ tự động xin xuất binh, đích thân qua đó thảo phạt. Về phần ước định kia của phụ hoàng, là các người vi phạm trước, thì đừng trách ta không khách khí! Quản gia, tiễn khách!”
Tiểu quốc kia, nếu như không phải phụ hoàng mềm lòng, thì khi đó dã diệt luôn rồi. Có điều, chuyện của trưởng bối hắn không thể xía vào, nhưng khi dính líu đến hắn, hắn tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp.
“Tức chết ta mất! Tinh, bây giờ, ngay lập tức, mau chóng điều tra cho ta, lai lịch tên nhóc quỷ kia là gì?”
Nếu không phải tại tên nhóc quỷ kia, nàng sẽ không chật vật như vậy, nếu như không phải nó cố ý làm bộ đáng thương, Lân vương sẽ không nói một cách quyết tuyệt như vậy. Lần này đến, nàng đã hạ quyết tâm sẽ gả cho người mà nàng yêu thích là Lân vương rồi, bất kể tên nào cản trở nàng, chỉ có một con đường – chết!
“Công chúa, đứa bé bên cạnh Lân vương, là bảo vối mà ngài ấy thương nhất. Nghe nói, bởi vì tên tiểu quỷ này không thích đám thị thiếp kia của Lân vương, Lân vương vì tên tiểu quỷ đó, cư nhiên giải tán tất cả thị thiếp, trở thành người lẻ loi. Bình thường, tên tiểu quỷ kia là ông lớn trong phủ, ngay cả quản gia của vương phủ cũng phải nhìn sắc mặt của nó mà hành sự. Công chúa hận tên tiểu quỷ này, thì thà rằng…”
Tinh, một trong những thị nữ đi theo bên cạnh công chúa, bởi vì thân thủ tuyệt vời, mới được Hoàng thượng phái đến bên cạnh công chúa, phòng khi cần đến.
“Bổn cung cũng đã chú ý thấy rồi, Lân vương đúng là cực kì yêu chiều nó, nhưng thân thế của nhóc quỷ vẫn phải điều tra kĩ, ít nhất phải xác định xem nó có phải con của Lân vương hay không. Về phần bên chỗ nhóc quỷ, bổn cung cũng sẽ đối xử tử tế với nó. Đối phó một đứa bé, thì dễ hơn là ứng phó với Lân vương chứ nhỉ.”
Khôi phục vẻ lãnh tĩnh, trên mặt công chúa lại nở một nụ cười tự tin, Lân vương là của nàng, lần đầu tiên gặp chàng thì nàng đã quyết định rồi, điều này ai cũng không thể thay đổi, ai cũng không cách nào thay đổi được.
“Để hắn vào đi.”
Sau khi Tinh lui xuống, một người đàn ông dũng mãnh đi vào, bộ mặt tĩnh mịch không có biểu tình gì, bộ dạng vô dục vô cầu khiến cho công chúa hài lòng gật đầu.
“Ngẩng đầu lên!”
Thất bại lần đó, nàng không cho rằng là do Lân vương định lực cao, vẫn luôn cảm thấy mị thuật của mình vẫn chưa luyện đến bước cao nhất. Cho nên nàng không từ bỏ, mà đối tượng luyện tập từ thị vệ bình thường, đổi thành tử sĩ đã từng chịu sự huấn luyện nghiêm khắc. Hệ số độ khó tăng cao, mị thuật của nàng cũng nâng cao không ít.
“Công chúa!” Ngẩng đầu, vẻ mặt của người đến vẫn không mừng không sợ, không có một tí biểu tình nào cả.