“Cha, con…” Ấm ức nhìn Lân vương, tuy bé bị Hoàng thượng tóm được, nhưng bé đã nói gì đâu, hơn nữa, bé cũng đâu biết mẹ đang ở đâu, nói được gì chứ?
“Lân, nó gọi đệ là cha?”
Long mục thăm dò nhìn về phía Điểm Điểm trong lòng Lân vương, bé gọi Lân vương là cha, tại sao? Cô bé là một tiểu cung nữ bên cạnh Tiểu Tiểu mà. Ánh mắt sắc bén liếc về phía Hỷ công công, xem ra lát nữa phải thẩm tra Hỷ công công cho rõ ràng mới được, tên nô tài này, thế mà còn có chuyện giấu hắn!
Hỷ công công run rẩy, thầm kêu gay rồi, trở về không biết Hoàng thượng sẽ xử trí mình ra sao nữa. Hiện trường tĩnh lặng, Lân vương cười nhạt nói:
“Hoàng huynh, Điểm Điểm muốn gọi đệ là cha, đúng lúc đệ vẫn chưa có con, cảm thấy có duyên nên cũng nhận luôn. Hoàng huynh, sao bỗng nhiên huynh lại đến đây vậy?”
Tuyệt đối đừng nên là vì Tiểu Tiểu đấy.
“Ừm!” Hoàng thượng buồn bực đáp một tiếng, xem như trả lời. Lân vương thấy Hoàng thượng đi thẳng vào trong phòng, ra hiệu với quản gia, quản gia vội đi tới nắm lấy Điểm Điểm, Điểm Điểm lo lắng hỏi:
“Cha, Hoàng thượng muốn…cha không sao chứ? Còn mẹ nữa?”
“Điểm Điểm, cha không sao, con đi chơi với quản gia trước đi, lát nữa cha xong việc sẽ chơi với con sau!” Yêu thương nhìn Điểm Điểm, đứa bé hiểu chuyện như vậy, bé đối với hắn, e rằng còn thân thiết hơn cả con ruột của mình.
“Dạ, cha phải cẩn thận!”
Giọng trẻ con non nớt, khiến cho Hoàng thượng đã đi xa thoáng ngẩn người, từ khi nào, hắn ở trong lòng đứa bé này lại trở thành rắn độc mãnh thú thế? Còn có…
Trong lòng cả kinh, ánh mắt sắc bén liếc nhìn Điểm Điểm bên cạnh quản gia, người cũng mau chóng vọt đến!
Động tác của Hoàng thượng khiến người ta không dự liệu được, lúc Lân vương vội vàng đi tới, Điểm Điểm sớm đã nằm gọn trong lòng Hoàng thượng, Lân vương sợ hãi kêu lên:
“Hoàng huynh, huynh muốn làm gì? Bỏ Điểm Điểm xuống, bỏ Điểm Điểm xuống đi…”
Ban nãy không phải hoàng huynh đã bỏ qua cho Điểm Điểm rồi ư, sao đột nhiên lại quay lại bắt Điểm Điểm chứ, hắn định đoạt Điểm Điểm về, nhưng lại sợ Hoàng thượng sẽ làm tổn thương Điểm Điểm. Lân vương sốt ruột hô hoán, Hoàng thượng chẳng hề thả Điểm Điểm ra, hai ám vệ bảo hộ trước mặt hai người họ, chắn đường đi của Lân vương. Tay của hắn mau chóng vén áo của Điểm Điểm ra, lột quần Điểm Điểm xuống…
“Phi lễ…phi lễ á…” Sự mát lạnh trên mông, khiến cho Điểm Điểm bực bội cau mày, mà Hoàng thượng như có suy nghĩ gì đó mà nhìn Điểm Điểm, nó thật sự là bé trai, ắt hẳn là đứa bé hôm đó xuất hiện trong tẩm thất của mình, thế trên người thằng bé…
Y phục tiếp tục vén lên, thì thấy trên cái lưng nhãn nhụi kia, lúc này lại không có gì cả. Là con cháu hoàng thất ư? Trên người Hứa Nhi cũng không có, nhưng nó xác định là con của mình, nhưng Điểm Điểm…
“Hoàng huynh, huynh thả Điểm Điểm trước đã, nó chỉ là một đứa trẻ, sẽ sợ hãi đấy!”
Lân vương vô lực nhìn bộ dạng chực khóc của Điểm Điểm, đều tại mình, tại sao không giấu Điểm Điểm cho kĩ chứ, là thiếu sót của mình, mới khiến Điểm Điểm phải chịu sự kinh sợ như vậy!
“Được!” Lần này Hoàng thượng không làm khó Điểm Điểm nữa, mà trực tiếp đưa Điểm Điểm vào trong tay quản gia, mà quản gia không cần Lân vương căn dặn, liền mau chóng ôm Điểm Điểm đi như chạy nạn. Hoàng thượng cười cười, xem ra mình thành kẻ ác thật rồi.
“Hoàng huynh, Điểm Điểm…” Lân vương do dự, phải nói rõ với Hoàng thượng chuyện của Điểm Điểm ra sao đây, Hoàng thượng cười nói:
“Điểm Điểm rất đáng yêu, trước đây ta và thằng bé cũng có duyên gặp mặt một lần, lúc đó cảm thấy đứa bé này rất dễ thương, ta còn muốn giữ nó lại bên người nữa đó? Không ngờ thằng bé lại lén bỏ đi, cũng không tìm thấy thằng bé nữa. Không ngờ sau này lại đi theo bên người Tiên phi, là mắt ta kém rồi, thế mà lại không nhận ra được Điểm Điểm.” Hoàng thượng cười tự giễu một tiếng, hai người bọn họ đều rất thông minh, đấy là dưới tình huống thông thường, bao gồm Điểm Điểm, ban nãy thông minh đến nỗi suýt nữa thì đem bán Tiểu Tiểu luôn rồi.
“Hoàng huynh, đệ cũng chỉ là muốn bảo vệ Điểm Điểm thôi.”
Khẽ thở dài một tiếng, ý tứ Hoàng thượng đối với Điểm Điểm nói rõ ra như thế, có phải ý tứ mà Hoàng thượng đối với Tiểu Tiểu cũng nói rõ ra luôn rồi không?
“Đúng rồi, Lân, Tiên phi chính là Tiểu Tiểu, đệ biết chưa?”
Hai tay Hoàng thượng hơi siết chặt, Lân, tốt nhất là đệ ấy không biết, nếu biết…thật đúng là làm cho mình đau lòng mà.
“Đệ cũng mới biết gần đây thôi, tìm bấy lâu, không ngờ nàng lại chạy vào trong cung, là đệ đã quá ngốc, trong cung gặp nàng mấy lần, lại không nhận ra được nàng…”
Lân vương buông một tiếng thở dài, nếu như không nhờ Điểm Điểm, e rằng đến bây giờ hắn cũng chỉ là hoài nghi mà thôi, cô nàng kia cũng sẽ không thẳng thắn với mình.
“Khi nào?’
Muốn khống chế bản thân, nhưng giọng của Hoàng thượng vẫn phát lạnh, thì ra, kẻ ngu ngốc luôn không biết gì chỉ có mỗi mình mình thôi. Bị huynh đệ ruột của mình lừa gạt, trong lòng hắn rất khó chịu.
“Ngày thứ hai sau khi Điểm Điểm đến đây, Điểm Điểm nói cho đệ, điều kiện trước tiên để nói những chuyện này cho đệ, chính là bảo đệ làm cha của thằng bé…”
Nhớ lại biểu tình dụ dỗ mình khi đó của Điểm Điểm, Lân vương vui vẻ bật cười. Hoàng thượng phẫn nộ nhìn nụ cười của hắn, có nỗi xúc động muốn đánh cho hắn một trận, những điều này, vốn dĩ mình nên được hưởng thụ, nhưng cái cô nàng chết tiệt kia, đã đem những điều này cho…
“Thế Điểm Điểm là con của Tiểu Tiểu ư?”
Cắn răng, Hoàng thượng nhẫn nhịn nỗi xúc động muốn đánh người, cái cô nàng kia rốt cuộc là bao nhiêu tuổi, đứa con rốt cuộc là của ai?
***
“Nương nương, chúng ta không chạy trốn thật à?”
Từ trong cung ra, Tiểu Tiểu không vội vã rời đi, mà cùng với Hoa Nguyên đã hóa trang kĩ, tựa hồ đang đợi gì đó.
“Ừ!” Ỉu xìu đáp lại một tiếng, cái tên Hoàng thượng kia rốt cuộc sao vậy, đã lâu thế rồi, sao còn chưa xử quyết Vu tướng chứ? Vốn dĩ nàng định thúc độc, nhưng bọn họ ở trong lao chịu tội, nếu như bị chém đầu thì càng tốt hơn. Về phần Điểm Điểm ở bên chỗ Lân vương, nàng cũng không lo lắng cho lắm, Lân vương tất nhiên sẽ bảo vệ Điểm Điểm an toàn.
“Nương nương, ở đây rất nguy hiểm, mỗi ngày đều có người đến xét phòng, soát người, rất…” Hoa Nguyên bất an nhìn bên ngoài, nói không chừng lúc nào đó, bọn họ sẽ bị bắt về cung mất.
“Không sao, ai nhận ra được chúng ta chứ? Cứ đợi mà xem đi, qua được đầu ngọn gió này rồi hẵng tính!” Bên ngoài truyền đến một tiếng ồn ào, Tiểu Tiểu không vui đi ra ngoài. Nhìn thấy lại có một đội quan binh xông vào trong viện.
“Các người…có chuyện gì không?” Một giọng nói già nua truyền đến, một bà lão tóc bạc phơ run rẩy đứng trong viện, thị vệ cau mày không vui.
“Những người khác trong nhà đâu? Tìm một bà già ra để làm gì?”
“Quan gia, xin lỗi. Mẹ, đã nói với mẹ nhiều lần rồi, không phải Nhị Nhi của mẹ về đâu, sao mẹ lại chạy ra ngoài nữa chứ.” Một người đàn ông trung niên mới vừa từ trong viện đi ra đỡ lấy tay bà lão, không vui nói.