“Cái này thì càng không thành vấn đề, Lân, chàng không biết đâu, tối qua thiếp đã thị tẩm. Hoàng thượng muốn thiếp hầu hạ y, thiếp đã trực tiếp điểm huyệt đạo của y, khiến cho y làm môn thần cả đêm…ha ha, khi đó chắc là y tức gần chết đây, nhưng đáng tiếc ngày thứ hai sau khi thiếp tỉnh dậy, sớm đã chẳng thấy y đâu, phỏng chừng là bị thiếp làm cho tức giận bỏ đi rồi.”
Tiểu Tiểu hưng phấn, không biết rằng Lân vương sớm đã hận đến nghiến răng nghiến lợi, Hoàng thượng đối với nàng, tuyệt đối là đã có cảm tình rồi, nếu đổi lại là người khác, thì sớm đã bị Hoàng thượng chặt làm mười tám khúc, sao có thể để cho nàng yên ổn nằm ngủ trên giường được chứ? Bỗng nhiên lật người lại, Lân vương đem Tiểu Tiểu đè dưới thân, mặt Tiểu Tiểu đỏ bừng cả lên, Lân vương muốn làm gì? Không phải lại muốn…
“Lân, đừng mà, thân thể người ta đến giờ vẫn còn rất khó chịu…” cảm giác vừa mỏi vừa đau, là hậu quả của việc buông thả dục vọng tối qua, bận bịu cả một đêm, hắn còn không cảm thấy mệt sao? Tiểu Tiểu thẹn thùng nhìn hắn, tuy rằng đóng cửa, cửa sổ đều đã kéo rèm, nhưng bây giờ là ban ngày mà, hơn nữa, thân thể nàng vẫn còn rất khó chịu.
“Ta có thể đồng ý mười lăm ngày mà nàng nói, nhưng đừng có mà lượn lờ trước mặt huynh ấy, đừng có để huynh ấy chạm vào nàng, biết chưa?”
Tựa như trừng phạt nàng không tim không phổi, bàn tay thô ráp của Lân vương tập kích lên nơi nhô cao của Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu lại hít một hơi, vừa hay để cho lưỡi của Lân vương thâm nhập dò xét, vội vàng hấp thu tư vị trong miệng nàng, điên cuồng gặm nhấm nàng…
Màn giường che lấy sự ngọt ngào bên trong phòng, người ở hậu hoa viên thì lại than khổ thấu trời. Lân vương đã ám thị, Điểm Điểm là lão đại ở vương phủ, mọi người cũng đều biết sự yêu thương mà Lân vương dành cho Điểm Điểm, đương nhiên sẽ không dám đắc tội tiểu bá vương này rồi. Hiện giờ các mỹ nhân lúc trước vốn xinh đẹp động lòng người, thì toàn bộ lại đang ở hậu viện chạy đến mồ hôi nhễ nhại, chỉ vì một câu nhàm chán của tiểu bá vương này.
“Điểm Điểm, trời nóng quá, chi bằng chúng ta về phòng nghỉ ngơi đi?” Quản gia đứng hầu bên cạnh lau lau mồ hôi trên mặt, ông không chạy theo bọn họ, chỉ cần đứng dưới mặt trời là đã nóng đổ mồ hôi rồi, đám mỹ nhân đang chơi trò “Diều hâu bắt gà” này thì càng khỏi phải nói. Y phục đã đẫm mồ hôi, dính vào thân thể hiện lên vóc người xinh đẹp của họ.
“Diều hâu, mi chạy nhanh lên một chút, mi, ngốc quá, trốn nhanh lên đi, đừng để diều hâu bắt được…đúng, bị bắt thì sẽ phải làm diều hâu đó, nếu như nửa khắc mà còn chưa bắt được, thì phải làm ngựa, giống như cún con mà thồ ta bò hai vòng quanh sân…”
Điểm Điểm cười ha ha, có bé ở đây, đám nữ nhân xấu xa này của cha, làm gì có ngày tháng tốt để mà sống chứ? Đây vốn là một trò chơi rất thú vị, chẳng qua là bé chọn ngày không tốt mà thôi.
“Vu thúc, thúc nói xem, còn bao lâu nữa cha và mẹ mới sinh một muội muội cho cháu?” Đè thấp âm thanh, Điểm Điểm tò mò kéo lấy quản gia để hỏi.
“Điều này… Điểm Điểm, đợi sau này gặp Vương gia rồi hẵng hỏi nhé. Ta chỉ là một nô tài, làm sao mà ta biết được?” Quản gia gãi gãi đầu, Điểm Điểm còn nhỏ, nhưng câu hỏi thì lại khó trả lời, nếu như ông có thể biết được khi nào Vương gia có thêm con, thì ông đã không làm quản gia rồi, trực tiếp đi làm thầy bói luôn.
“Ừm, Vu thúc nói cũng phải, cha cháu lợi hại thế kia, nhất định là sẽ biết.” Điểm Điểm ngẫm nghĩ, là mình ngốc quá, vấn đề như vậy mà cũng không nghĩ ra.
“Quản gia, Sóc vương đến thăm Vương gia, đang đi đến phòng chính của Vương gia đấy, ông mau qua đó đi…” Một thị vệ hớt hải chạy tới, Sóc vương đến đây, quản gia hẳn là phải đích thân tiếp đãi.
“Sóc vương, chính là thúc thúc xấu xa kia đó hả?” Điểm Điểm quay đầu lại, nghĩ đến cha và mẹ vẫn còn đang bận việc, thật không thể để cho thúc thúc xấu xa này tới. Mẹ từng nói, Sóc vương không phải người tốt, tuyệt đối phải có lòng đề phòng.
“Vu thúc, cháu cũng đi!” Điểm Điểm kéo lấy tay Vu thúc, Vu thúc nhìn người thị vệ một cái, thị vệ bế lấy Điểm Điểm, mấy người cùng nhau chạy đến tẩm thất của Lân vương. Mỹ nhân đằng sau thấy cuối cùng Điểm Điểm cũng đi rồi, người nào người nấy tìm lấy cái cây có chút bóng mát mà ngồi xuống, cũng chẳng thèm màng đến hình tượng hình tiếc gì nữa, phải thở trước cái đã.
“Cô nói xem, sao Vương gia lại sủng ái cái con nha đầu nhỏ như vậy cơ chứ?” Một mỹ nhân thắc mắc hỏi.
“Làm sao tôi biết được, có lẽ Vương gia có duyên với nó. Nhưng Vương gia cũng thật là, đã lâu lắm không đến phòng của tôi rồi.”
“Còn nói cô nữa hả, từ khi ra ngoài trở về, Vương gia có khi nào đến chỗ chúng ta đâu chứ? Haizz, có phải Vương gia đã quên hết chúng ta rồi không…” Một mỹ nhân thở dài nói, nàng ta bây giờ còn trẻ tuổi, vẫn còn xinh đẹp, nếu bây giờ đã bị Lân vương chán ghét, đợi qua hai năm lúc nhan sắc tàn phai, thì phải làm sao đây?
“Phải đó, có phải Vương gia đã nhìn trúng con hồ ly tinh nào rồi không? Nên mới quên tỷ muội chúng ta?” Một nữ tử áo trắng, khinh thường mà nhìn nữ tử vừa mới nói kia:
“Cô cũng không đi dò la một chút xem, hiện giờ bên cạnh Vương gia, làm quái gì có nữ nhân? Vương gia không đến thì cũng chỉ là tạm thời mà thôi, tôi không giống các cô, sớm muộn gì Vương gia cũng sẽ nhớ tới tôi.”
……
“Thúc thúc xấu xa!” Trước lúc Sóc vương sắp đi đến tẩm thất của Lân vương, Điểm Điểm tựa như cục thịt bay với tốc độ cao, nhanh chóng bay vào trong lòng Sóc vương. Mà Sóc vương cũng không tránh, lại còn giang tay ôm lấy Điểm Điểm bay qua kia, bật cười ha ha:
“Sao cháu lại không ở cùng với Lân vương? Chạy đi đâu chơi thế hả, cháu xem mặt cháu đầy mồ hôi kìa!”
“Thúc thúc xấu xa, cháu đang chơi ở hậu hoa viên, sao thúc lại đến đây, nhớ Điểm Điểm à? Đúng rồi, cháu nói cho thúc nghe một chuyện, cháu biết ném vòng đấy, thúc thấy cháu lợi hại không?”
Bàn tay mũm mĩm của Điểm Điểm chỉ về phía một tẩm thất, nhưng lại cách rất xa tẩm thất của Lân vương, Sóc vương hơi do dự một lát:
“Điểm Điểm, nghe nói Lân vương bị bệnh, ta đến thăm huynh ấy, thăm xong sẽ đến xem cháu ném vòng chịu không?”
“Không chịu, thúc thúc bệnh rồi, vừa mới uống thuốc xong đang nghỉ ngơi đó? Đợi thúc chơi với Điểm Điểm một lát rồi mới đi tìm thúc ấy, khi đó thúc thúc cũng đã nghỉ ngơi được kha khá…còn nữa nè, thúc thúc đã nói, kĩ thuật ném vòng của thúc còn tốt hơn thúc ấy nữa, còn nói có rảnh sẽ cho Điểm Điểm mở mang tầm mắt đấy?”