nữa, được không? Hoàng huynh đã động lòng với nàng rồi, đừng…”
Nhớ lại một màn lúc ở Ngự hoa viên ngày đó, trong lòng Lân vương liền cảm thấy bất an. Khi đó hắn có một loại hảo cảm kì lạ đối với Tiên phi, mà hoàng huynh, cũng không vô tình với nàng như nàng đã nói.
“Há há…Lân, đây là câu chuyện cười buồn cười nhất mà thiếp từng nghe đó. Hoàng thượng đã động lòng với thiếp? Không thể nào đâu, cho dù mặt trời có mọc đằng tây, Hoàng thượng cũng không thể nào động lòng với thiếp được. Là bởi vì lần nào ngài ấy cũng khoan dung với thiếp nên chàng cho rằng ngài ấy đã động lòng với thiếp chứ gì? Lân, điều đó không đúng đâu, thiếp không sợ ngài ấy, là bởi thiếp biết ngài ấy sẽ không giết thiếp, ngài ấy muốn dùng thiếp để kềm chế Vu tướng, ngài ấy muốn khiến thiếp ở trong cung bị xa lánh, sống không bằng chết, ngài ấy biết chết đi thì rất dễ dàng, nhưng sống thì mới là khó nhất, cho nên…”
Tựa như là câu chuyện buồn cười nhất thế gian, Tiểu Tiểu nằm bò trong lòng Lân vương mà bật cười, cười đến đau hết cả bụng, Lân vương khẽ thở dài một tiếng, có phải là trong lúc bất tri bất giác, Hoàng thượng cũng đã đi vào trong tim nàng rồi không, tại sao lại cảm thấy nàng hiểu Hoàng thượng, để ý tới Hoàng thượng đến như thế?
“Tiểu Tiểu, ta là đàn ông, ta hiểu cảm giác của đàn ông, hoàng huynh đối với nàng tuyệt đối không chỉ đơn giản là chán ghét thôi đâu. Có lẽ lúc mới đầu đúng là huynh ấy có chán ghét nàng, nhưng bây giờ huynh ấy đối với nàng đã thay đổi rồi, thật sự thay đổi rồi. Tiểu Tiểu, nghe lời Lân, đừng trở về nữa, được không?”
Nàng là người của hắn, cho dù là hoàng huynh, cũng không được cướp nàng đi, cánh tay ôm lấy Tiểu Tiểu ngày càng chặt, trái tim Lân vương cũng run lên.
“Lân, thiếp còn có việc cần làm, đợi thiếp một tháng, thiếp làm xong sẽ trở lại, được chứ?” Khẩn cầu nhìn Lân vương, cứ như vậy mà rút lui, Tiểu Tiểu làm không được.
“Tiểu Tiểu, nàng muốn nói đến chuyện tìm cha cho Điểm Điểm à? Giao cho ta, ta tìm giúp nàng, được không? Nàng đừng nhúng tay vào thêm nữa, mọi chuyện giao hết cho ta, ta sẽ giúp nàng hoàn thành, nàng chỉ cần ở bên ta, ngoan ngoãn cùng với Điểm Điểm ở bên ta là được rồi.” Nhìn nàng một cách thâm tình, trong phút chốc, Lân vương thật muốn từ bỏ hết mọi thứ, dẫn theo nàng và Điểm Điểm cứ thế mà phiêu du.
“Lân, thiếp tin tưởng chàng, nhưng có một số việc phải đích thân thiếp làm mới được, bằng không, sau này thiếp cũng không yên lòng. Chàng yên tâm, thiếp sẽ chăm sóc tốt cho bản thân, sẽ không để mình chịu thiệt đâu.” Nghĩ tới cái tên đáng yêu kia là sát thủ, ít nhất cũng phải đợi sát thủ tới rồi mới đi chứ nhỉ? Nàng thật không muốn bỏ qua cái cảm giác bị sát thủ đuổi giết đâu. Hơn nữa nếu như nàng cứ thế mà trốn ở Lân vương phủ, Vu tướng cũng sẽ không bỏ qua cho nàng, Hoàng thượng càng không bỏ qua cho nàng.
Có lẽ, sau khi biết tình cảm của Lân vương đối với mình, trong lòng Tiểu Tiểu, đã từ từ đem chuyện của Lân vương đặt trong tim mình rồi. Hiện giờ vẫn chưa ai biết Tiên phi chính là Tiểu Tiểu, có lẽ, thời gian nửa tháng, đủ để nàng sắp xếp một màn ngoài ý muốn, khiến cho Thủy Tiên vĩnh viễn biến mất. Như thế, nàng vẫn là Tiểu Tiểu, thì có thể cùng với Lân vương song túc song tê rồi.
“Nàng muốn điều tra chuyện về cha ruột của Điểm Điểm sao? Tiểu Tiểu, chuyện đó rất khó điều tra, nói cho ta biết chuyện khi đó rốt cuộc là sao, có lẽ ta có thể nhớ ra được ít chuyện!”
Nếu như nàng có thể nghe lời hắn như thế, thì nàng đã không phải là Tiểu Tiểu rồi. Lân vương khẽ thở dài một tiếng, có thể đem nàng trói lại ở Lân vương phủ hay không? Có thể, nhưng như thế thì nàng vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho mình, với tính cách của nàng, sẽ chẳng ở yên được một phút. Nhưng cũng chính bởi sự hoạt bát, linh động của nàng, mới có thể tiến vào trong tim mình, khuấy động hồ nước vốn tĩnh mịch.
“Chuyện đó…” Tiểu Tiểu đỏ mặt, cúi đầu xuống, đấy là một sai lầm mà nàng đã mắc phải, nhưng cũng là một sai lầm đẹp đẽ, bây giờ nói với Lân vương, nàng đúng là có chút xấu hổ.
“Sao, sợ xấu hổ à? Lúc làm sao không thấy xấu hổ đi, giờ thì hay nhỉ…” Hiếm khi được nhìn thấy lúc nàng xấu hổ ngượng ngùng, Lân vương trêu chọc nói.
“Đáng ghét…người ta lúc ấy, đâu có suy nghĩ được nhiều như thế? Khi đó thiếp vẫn còn nhỏ, sư phụ của thiếp, cũng chính là gia gia của Điểm Điểm ấy, là một thần trộm, sư phụ nói thiếp là tiên trộm, bọn thiếp và chàng không phải là người cùng một đạo. Năm năm trước, sư phụ nhận một vụ mua bán, chính là đến hoàng cung trộm một bức tranh, thiếp nhớ khi đó là một bức ‘Hải đường xuân thụy đồ’, vẽ một vị tiên tử không nhiễm bụi trần, say gục bên hải đường…rất là sinh động. Sư phụ cảm thấy trộm kĩ của thiếp cũng đã học được kha khá, khinh công cũng không tệ, chí ít thì lúc bỏ chạy thoát thân thì cũng đủ xài. Cộng thêm việc bức tranh kia cũng chẳng phải vật hết sức quý giá, hệ số độ khó không lớn lắm, cho nên mới muốn khảo nghiệm thiếp một lần, để thiếp thử sức. Dò la được bức tranh kia để trong cung, hàng đêm thiếp liền đến cung xem xét, cuối cùng thiếp cũng tìm ra được nơi để bức tranh, liền chọn đúng ngày sinh nhật của Thái hậu nương nương để hành động. Bởi vì trong cung có yến hội lớn như vậy, thường thì thị vệ bên ngoài canh gác rất nghiêm, nhưng thị vệ trong cung thì lại khá lỏng lẻo…đương lúc thiếp đã đột nhập vào trong cung, lấy được bức tranh rồi chuẩn bị bỏ đi, thì lại nhìn thấy một người…”
Len lén nhìn Lân vương một cái, thấy hắn hơi híp mắt lại, Tiểu Tiểu lè lưỡi, không muốn nói tiếp nữa.
“Tiếp tục!” Sự việc phía sau đó, hắn cũng đoán ra được phần nào, Lân vương hừ mũi nói.
“Í, Lân, chàng đừng giận nữa, khi đó thiếp thật sự vẫn còn rất nhỏ, căn bản chẳng biết gì về chuyện nam nữ cả, sư phụ cũng chưa từng dạy cho thiếp…” Tiểu Tiểu cúi thấp đầu, nhận lỗi nói:
“Lúc thiếp định đi, vô tình nghe thấy tiếng rên rỉ không được bình thường phát ra từ phòng bên cạnh. Lúc đó trong lòng thiếp rất tò mò, lén lút bò lên cửa nhìn vào bên trong, chỉ thấy một cô gái bò lên thân…một người đàn ông rất đẹp, quần áo của người đàn ông đó sớm đã bị cởi sạch, quần áo của cô gái cũng sắp cởi hết rồi, cô gái ra sức khiêu khích người đàn ông, mà tuấn nhan của người đàn ông hơi đỏ, hai mắt hơi mê ly, vừa nhìn đã biết là trúng phải thuốc rồi…thiếp cảm thấy người đàn ông kia thật đáng thương, muốn giúp chàng ta giải độc, liền điểm huyệt đạo của cô gái kia, bắt mạch cho người đàn ông ấy…chàng ta trúng một loại độc hiếm thấy, phụ cận cũng chẳng có thuốc giải gì, muốn giải độc, cách duy nhất chính là nam nữ giao hợp, thiếp muốn giải huyệt cho cô gái kia để bọn họ tiếp tục, nhưng ai mà biết lúc này chàng ta lại tỉnh dậy, chẳng nói chẳng rằng liền…khi đó, thiếp cảm thấy người đàn ông ấy cũng khá là đáng thương, hơn nữa chàng ta cũng rất đẹp, đối với chuyện đó thiếp cũng có chút tò mò, cũng không phản kháng…thiếp cầm bức tranh lén lút rời đi. Qua bốn, năm tháng sau khi trở về, sư phụ mới nói cho thiếp rằng thiếp đã có thai, thiếp cảm thấy có con nít cũng rất vui, vả lại lúc biết thì đứa bé cũng đã được bốn năm tháng rồi, thiếp cũng không nỡ phá bỏ, Điểm Điểm cứ như thế mà ra đời…”