Những người được căn dặn là cách xa nơi này đều đi ra ngoài viện, vừa đến cửa Vân Tiêu cung, cửa trong phòng đột nhiên bị mở ra, Hoàng thượng tức tối khoác một chiếc áo ngoài, gọi:
“Thay áo!”
Hỷ công công trong lòng cả kinh, vội vã theo Hoàng thượng đi vào, chỉ thấy Vân phi co quắp ở chân giường, toàn thân đều bao bọc chặt chẽ, vẻ mặt Hoàng thượng lạnh như băng đá, kẻ ngốc cũng đoán ra được rằng lúc hai người đang bận rộn chắc đã xảy ra chuyện gì rồi.
Nhưng là chuyện gì thì Hỷ công công không dám hỏi, ông vội vàng cùng với hai tiểu cung nữ hầu hạ Hoàng thượng mặc áo, không dám nhìn Vân phi ở bên thêm lần nào nữa.
“Hoàng thượng, thần thiếp cũng không biết là chuyện gì nữa, Hoàng thượng, thần thiếp…”
Vân phi run rẩy giải thích, lúc trước, khi hai người hoan ái chưa từng xảy ra chuyện như vậy, bây giờ sao lại…
“Đến Nhã các!”
Hoàng thượng không an ủi Vân phi, hạ lệnh một cách vô tình.
Nhã các, là nơi ở của Vân Vũ Nhan, cũng là cung điện gần Vân Tiêu cung nhất, đau lòng nhìn hình bóng vô tình đang đi xa dần kia, Tranh Nhi và Kiều ma ma chạy vào, nhìn Vân phi hai mắt thẫn thờ, lo lắng hỏi:
“Nương nương, người sao vậy, đây là…”
Nô tài, đều có liên quan chặt chẽ với chủ tử, chuyện Hoàng thượng ngủ lại Vân Tiêu cung bỗng giận dữ bỏ đi, nếu như truyền ra ngoài, không chỉ riêng nương nương, ngay đến nô tài của cả Vân Tiêu cung này cũng sẽ không ngóc đầu lên nổi. Huống hồ, lần này Hoàng thượng không chỉ giận dữ bỏ đi, mà còn trực tiếp rời khỏi nơi này, đến cung khác ngủ lại nữa cơ.
“Tranh Nhi, ta…” Hoàn hồn lại, trong phòng sớm đã chẳng còn bóng dáng của hắn, Vân phi cười thê lương. Tay thò ra khỏi chăn, lộ ra từng mảng từng mảng dấu vết xanh thẫm trên cánh tay.
“Đây, đây là…” Kinh sợ nhìn chấm xanh bên trên, Kiều ma ma run rẩy kéo chăn trên người Vân phi ra, liền thấy trên thân thể ả cũng giống như trên cánh tay ả vậy…
Chẳng trách, Hoàng thượng lại tức giận đến thế; chẳng trách, Hoàng thượng lại phẫn nộ như vậy; chẳng trách, Hoàng thượng lại chạy đến chỗ nữ nhân khác, chỉ nhìn thôi, cũng khiến cho người ta muốn mửa rồi, huống hồ là người sớm đã dục hỏa thiêu đốt như Hoàng thượng chứ!
“Nương nương, đây là chuyện gì vậy? Sao lại có những thứ này?” Kiều ma ma thương xót nhìn nương nương, chỉ riêng đêm nay, những mảng màu xanh gớm ghiếc này thôi, đã thành công đem nương nương đánh vào lãnh cung rồi, cho dù sau này có khỏi đi nữa, Hoàng thượng chắc cũng không sủng hạnh nương nương nữa đâu.
Đấy không phải vết hôn, không phải vết cào, không phải vết bầm, ngược lại giống như là trên thân thể ả vốn đã có sẵn, tựa như vết bớt vậy. Lại giống như từng đóa hoa màu xanh lục, nở khắp người ả. Hình dạng của chúng không hề có quy tắc, màu sắc của chúng không khác nhau nhiều lắm, nhưng đầy rẫy chỗ nào cũng có, Kiều ma ma nhìn thấy, cũng nhịn không được mà đưa mắt ra chỗ khác.
“Nương nương…” Tranh Nhi đã bật khóc, Hoàng thượng đến đây, vốn mọi người đều rất vui mừng, ai mà biết lại gặp phải tình huống này chứ?
“Ta không biết, ta không biết, Hoàng thượng đã muốn ta rồi, nhưng đột nhiên lại…” Vân phi ôm đầu, nếu như ả biết thì tốt rồi, dưới tình huống đó, ai mà biết lại đột nhiên xuất hiện mấy cái này chứ? Cả đời, có thể bị mấy thứ này hủy hết cả rồi.
“Trước tiên hãy bảo thái y đến khám đã đi. Nương nương không cần lo lắng, sẽ chữa khỏi thôi!” Kiều ma ma than nhẹ một tiếng, không biết là trò quái ác của ai, kẻ đó có từng nghĩ qua, làm vậy sẽ hủy cả đời nương nương không chứ?
Nhã các, một cái tên rất dễ nghe, Hoàng thượng còn nhớ mang máng, bên trong là một nữ tử hát hay múa giỏi cư ngụ. Nửa đêm đến đây, nàng ta vẫn trang điểm xinh đẹp, vận y phục màu đỏ sậm, bao bọc lấy thân thể xinh đẹp mê người của nàng ta, cởi áo ngoài, bên trong nàng ta chỉ mặc một chiếc áo sa mỏng như ẩn như hiện, phía dưới sa mỏng, lại chẳng có vật gì nữa.
Nghĩ thôi, nàng cũng biết Hoàng thượng là từ Vân Tiêu cung qua đây, càng biết Hoàng thượng tới đây muốn làm gì nhất. Bàn tay mềm mại không xương duỗi đến, yết hầu Hoàng thượng căng thẳng! Dục hỏa khi nãy vẫn chưa tiêu hết nay lại bùng phát, hắn vội vã đi vào trong phòng, bây giờ hắn cần phải phát tiết, mà nhiệm vụ của nàng ta chính là để hắn phát tiết!
“Hoàng thượng…” Tiếng rên rỉ mê người từ trong phòng truyền ra, trái tim đang căng thẳng của Hỷ công công cuối cùng cũng thả lỏng, ông ta rón rén đi đến bên cạnh một tiểu công công, kéo tiểu công công đó sang một bên, nhỏ tiếng hỏi:
“Ngươi đến chỗ Vân Tiêu cung thăm dò, xem Vân phi nương nương ra sao rồi, phải mau chóng quay về bẩm báo với ta, biết chưa?”
Vân phi, cũng đâu phải ngày đầu tiên hầu hạ Hoàng thượng, hẳn là sẽ không ở trên giường mà chống đối Hoàng thượng mới đúng, nhưng lúc nãy cái ông nhìn thấy, chính là sự phẫn nộ trước nay chưa từng có của Hoàng thượng, điểm này thật không bình thường, hi vọng là đừng có liên quan gì đến Tiên phi hết.
Không đến nửa canh giờ, tiểu công công đã trở về, nhỏ tiếng nói bên tai Hỷ công công gì đó, Hỷ công công kinh ngạc trợn mắt:
“Ngươi nói thật à? Thái y nói là trúng độc? Độc gì?” Trên đời này lại có loại độc này sao? Phải đến lúc nam nữ giao hợp mới phát tác. Hơn nữa một khi tất cả tình dục lắng xuống, độc cũng tự giải. Cái cách chỉnh người xảo quyệt này, sao mà giống…
“Thái y cũng không biết, chỉ là sau này Vân phi nương nương…” tiểu công công than thở một tiếng, Vân phi phỏng chừng là sắp thất sủng rồi đây.
“Cái này đương nhiên là ta biết rồ, đúng rồi, ngươi chạy đến Lâm Tiên cung một chuyến, nói với Hoa Nguyên cô nương một tiếng, có khả năng Hoàng thượng sẽ đến đó, bảo nàng ấy đánh tiếng với Tiên phi, biết chưa?”
Ông có thể đoán ra việc này có thể liên quan đến Tiên phi, không biết Hoàng thượng có nghĩ tới không? Mặc kệ vậy, dù sao thì mình cũng coi như là người bên chỗ Tiên phi nương nương rồi, nhắc nhở một tiếng cũng là điều nên làm.
Thời gian từng chút trôi qua, đêm càng lúc càng khuya, tiếng rên rỉ trong phòng đã biến thành cầu khẩn, tiếng kêu sung sướng dần dần có chút thê thảm, Hỷ công công bất an nhìn về phía trong phòng, đi theo Hoàng thượng lâu như vậy, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên ông nghe thấy phi tử được ngài ấy sủng hạnh lại phát ra âm thanh bi thiết đến thế, Hoàng thượng đêm nay thật không giống Hoàng thượng, rốt cuộc ngài ấy sao vậy?
“Hỷ công công…” Cuối cùng thì tiểu công công kia cũng trở lại: “Hỷ công công, nói rồi, nhưng ta thấy bọn người Hoa Nguyên vốn chưa ngủ, bọn họ hình như rất bất an, vừa nãy lúc ta hỏi thăm Tiên phi nương nương, vẻ mặt bọn họ càng khẩn trương hơn, ta hoài nghi có thể Tiên phi nương nương đã xảy ra chuyện rồi!”
“Cái gì, Tiên phi nương nương xảy ra chuyện?” Sao có thể được chứ? Tiên phi nương nương làm sao có thể xảy ra chuyện được cơ chứ? Cái người tinh ranh cổ quái, quỷ kế đa đoan như nàng ấy thế kia, không thể nào!
Hỷ công công lo lắng nghĩ, giờ đây âm thanh trong phòng dần dần nhỏ lại.
Hỷ công công vội đi đến trước cửa đợi Hoàng thượng dặn dò vào thay áo cho Hoàng thượng, nhưng đợi rất lâu, vẫn không nghe thấy âm thanh của Hoàng thượng.