y, hắn thật hoài nghi nàng ấy làm cách nào mà nuôi con lớn được chừng này, hơn nữa còn dạy dỗ được đứa con thông minh như vậy.
“Khỏi cần hoài nghi, nếu như không phải có gia gia, con sớm đã không biết chết ở đằng nào rồi. Chờ mòng bà ấy chăm sóc con ấy à…haizz, còn không bằng nói con chăm sóc bà ấy thì đúng hơn! Thúc thúc, thúc ngàn vạn lần đừng đem những lời con nói để mẹ con biết được nha, còn Hoàng thượng, Sóc vương nữa, đặc biệt là hai người họ, ngàn vạn lần đừng để họ biết!”
Cảnh cáo mà nhìn Lân vương, Điểm Điểm hồn nhiên không biết, lời của bé, sớm đã bán đứng mẹ của bé hết sạch sành sanh rồi.
“Tại sao?” Lân vương tò mò nhướn mày, sao bây giờ lại cảm thấy Điểm Điểm và hắn đúng là có chỗ giống nhỉ?
“Mẹ nói…” Điểm Điểm sợ sệt nhìn Lân vương một cái: “Mẹ nói, nếu như bọn họ biết được, sẽ lôi con đi làm thái giám. Con thật không muốn chú chim nhỏ của con bị lũ cá lũ chim ăn mất đâu, con mới cóc thèm làm thái giám ấy?”
“Ha ha…” Lân vương bật cười, dùng những lời này để dọa nạt một đứa trẻ con, hình như chỉ có…
Trong đầu bỗng dưng xuất hiện dung mạo của một người, chỉ có nàng mới nghĩ ra cái cách độc này mà thôi. Vẻ mặt Lân vương đột nhiên tối lại: Tiểu Tiểu, nàng rốt cuộc là đang ở đâu? Nếu như không có đứa trẻ này, những lời này ta thật sự tưởng rằng là nàng nói nữa đó?
“Sao vậy, thúc thúc!” Không phải đang cười rất tốt hay sao? Sao đột nhiên lại không vui nữa? Điểm Điểm khó hiểu nhìn Lân vương, lòng dạ người lớn thật đúng là khó hiểu, nắng mưa thất thường, bọn họ không cảm thấy kỳ cục hay sao?
“Không có gì, Điểm Điểm, con nói mẹ con gọi là Tiểu Tiểu, thế Tiên phi trong cung…” Không phải hắn muốn lợi dụng trẻ con, mà là hiện nay đứa trẻ này đã hoàn toàn mở lòng với hắn, hãy để hắn ích kỉ một lần đi.
“Thúc để con gọi thúc là cha, con sẽ nói cho thúc!” Điểm Điểm cưởi tinh nghịch, bàn tính nhỏ trong lòng đã vang lên lách cách: Mẹ à, mẹ thấy con trai mẹ giỏi chưa này, đã tìm xong cho mẹ một tướng công rồi nè, mẹ không cần phải làm theo cách của gia gia mà ra đường tóm đại một người nữa.
“Được! Có thể!”
Chỉ là làm cha thôi mà, cũng đâu nói phải cưới mẹ của thằng bé, trong lòng Lân vương tự nói với chính mình.
“Ừm, thúc nói phải giữ lời đó. Con có cha rồi, con có cha rồi…cha!”
Ôm lấy Lân vương, Điểm Điểm không chút do dự mà thơm lên mặt Lân vương, tiếng chụt chụt không dứt. Lần đầu tiên Điểm Điểm vui như vậy, cha à, bỗng dưng bé có cha rồi, bé thật sự có cha rồi đó?
“Được rồi, Điểm Điểm, không phải chỉ là gọi cha thôi sao? Có cần vui như vậy không? Bây giờ con nói với cha trong cung…”
Lân vương cũng hôn lên mặt Điểm Điểm một cái, trước đó hắn cũng đã từng hôn rồi, nhưng lúc đó bé chỉ là một bé gái mà mình thấy có hảo cảm, bây giờ cũng coi như là “con trai” mình rồi, cảm giác đúng là có sự khác biệt.
“Cha ngốc ạ…” Y như một người lớn, Điểm Điểm điểm lên mũi Lân vương một cái, khóe miệng nhếch lên một cách đắc ý: “Tiên phi trong cung, chính là Tiểu Tiểu mẹ của con…”
“Cái gì?”
May mà, tim của Lân vương đủ tốt; may mà, ý thức về nguy cơ của Điểm Điểm đủ nặng, hai người mới miễn cưỡng dựa vào cánh cửa dừng lại đôi chút. Lân vương thụt lùi hai bước, suýt chút nữa thì cả hai ngã nhào ra mặt đất luôn rồi.
“Con nói, cô gái trong cung chính là Tiểu Tiểu?” Sắc mặt Lân vương hơi tái nhợt:
Thảo nào, lần đầu gặp mặt, hắn không có ghét nàng, còn chẳng hiểu sao lại giúp đỡ nàng nữa, thảo nào, lần đó nàng nói với mình, mắt thấy chưa chắc đã là sự thật; chẳng trách, tình hình của mình nàng đều nắm rõ ràng, chẳng trách…
Rất nhiều rất nhiều chuyện, từng cái từng cái đi qua trước mắt hắn, trong lòng Lân vương lúc này tựa như sóng biển dâng trào…hóa ra, nàng thật sự vẫn luôn ở bên mình, hóa ra, thật sự là mình đã quá ngu ngốc…
“Cha, cha không sao chứ? Sao mặt cha nhợt nhạt quá vậy? Có cần gọi người tới xem hay không?” Điểm Điểm khẩn trương ôm lấy mặt Lân vương, cha sao vậy, chẳng lẽ là cha ghét bỏ mẹ ư?
“Cha, cha đừng như vậy mà, Điểm Điểm sợ lắm, Điểm Điểm rất sợ…” Trên mặt Điểm Điểm, nước mắt đã chảy ròng ròng, tuy Điểm Điểm còn nhỏ, nhưng bé thật sự thích người cha này, nhưng hình như cha không hề thích mẹ, thế…
“Điểm Điểm, ta không sao, chúng ta ra ngoài chơi đi!” Ổn định lại, Lân vương nhìn cái vẻ mặt lo lắng kia của Điểm Điểm, hắn cố gắng đè nén chấn động trong lòng, Điểm Điểm rất mẫn cảm, không thể để Điểm Điểm nhìn ra tâm trạng thật sự của mình lúc này.
“Thật sự không sao chứ? Cha?” Không an tâm mà nhìn hắn, sự quan tâm không chút che giấu mà hiện ra trên mặt.
“Ừm, Điểm Điểm còn chưa ăn cơm đúng không, đến bàn ăn đợi cha trước đã, cha thay xong áo sẽ ra ngay, được không?” Lân vương dịu dàng nhìn Điểm Điểm, thằng bé là con trai của nàng, con của nàng đã lớn chừng này rồi…
“Dạ!” Ngoan ngoãn tuột xuống khỏi người Lân vương, Điểm Điểm chạy về phía cửa, lúc sắp ra khỏi cửa, bé quay đầu lại cười tươi một cái:
“Điểm Điểm rất vui! Đợi cha đến rồi cùng nhau ăn nhé!”
Tinh nghịch làm một cái mặt quỷ, Điểm Điểm lon ton đi ra, Lân vương quay đầu nhìn cái đống loạn xị trong phòng, đến ngoại sảnh gọi quản gia tới:
“Những lời ban nãy của Điểm Điểm ngươi cũng nghe rồi chứ?”
Mới lúc đầu, những lời Điểm Điểm nói, hắn không hề để bụng, lúc đó quản gia cũng có mặt.
“Lão nô không nghe thấy gì hết…Vương gia, lão nô đã theo Vương gia nhiều năm vậy rồi, tính cách của lão nô Vương gia cũng hiểu mà, khụ…” Quản gia nhìn Lân vương, trong ánh mắt kiên định không hề có chút do dự.
“Vu quản gia, ta đương nhiên tin tưởng ngươi, chuyện này, tốt nhất là ngươi không nghe thấy, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, bằng không, lôi ngươi ra hỏi tội!” Trong mắt Lân vương, xẹt qua một tia âm tàn, nếu như đúng là liên quan tới nàng, hắn sẽ đem tất cả mọi khả năng đều bóp chết từ trong trứng nước.
“Dạ! Vương gia, lão nô biết. Thế mấy nha hoàn bên ngoài thì sao? Bọn họ cách khá xa, chắc là không nghe thấy đâu!” Có bốn nha hoàn đứng đợi bên ngoài có khả năng nghe được những lời này, nghĩ tới năm tháng tươi đẹp của bọn họ, trong lòng quản gia có chút không nhẫn tâm.
“Âm thầm ban thuốc đi! Chọn mấy đứa khác nhanh nhẹn, thân thế trong sạch một chút ở đây hầu hạ!” Lân vương cười lạnh một tiếng, mặc kệ có nghe được hay không, đã liên quan tới chuyện này, cứ coi như là bọn họ xui xẻo vậy. Chuyện của Điểm Điểm, hắn còn chưa quyết định phải làm thế nào, nhưng vì mẹ con hai người, thà rằng giết nhầm còn hơn bỏ sót.
“Thay áo!” Giọng nói lạnh lùng, khiến cho Điểm Điểm bên ngoài cửa run rẩy một chút, người bên trong thật sự là cha sao? Sao cha nói chuyện lại lạnh lùng, tàn khốc đến vậy? May mà, những lời phía trước bé còn chưa nghe được, nếu biết, lòng dạ nhỏ bé của Điểm Điểm sẽ bất an cho mà xem.