Nhẹ nâng cằm nàng lên, nhìn khuôn mặt không thoa son trát phấn nhưng vẫn xinh đẹp kia, Hoàng thượng cúi đầu hôn lên cánh môi đang khẽ nhếch lên của nàng.
_________________________________________
“Hở, Điểm Điểm không phải đứa con do Thủy Tiên sinh ra, thằng bé là con trai một người bạn của Thủy Tiên, chỉ là lúc đó nhận được sự phó thác của nàng ấy, chăm sóc thay mà thôi…” Tiểu Tiểu chột dạ cúi đầu, Điểm Điểm vốn chẳng phải là con trai của Thủy Tiên, thằng bé là đứa con trai mà đích thân Tiểu Tiểu cực khổ mang thai mười tháng sinh ra được không vậy hả?
“Mẹ…” Điểm Điểm ấm ức dẩu môi, mẹ không cần mình nữa sao? Người thế mà lại nói mình không phải là con trai của người!
“Điểm Điểm, con đã quên lúc xuống núi, mẹ con đã từng nói gì với con rồi sao?” Liều mạng nháy mắt với Điểm Điểm, may mà Điểm Điểm đủ thông mình, bé thành thật gật đầu, nói:
“Mẹ nói, bảo con nghe lời!”
“Thế thì đúng rồi, phải ngoan nha, trước hết phải nghe lời Lân vương, đợi qua một thời gian, mẹ con sẽ đến đón con!”
Thời gian thật sự không còn sớm nữa, lo lắng nhìn sắc trời bên ngoài, Tiểu Tiểu dặn dò:
“Đúng là làm phiền ngài rồi, Lân vương. Điểm Điểm không thể khôi phục nữ trang, hơn nữa chuyện bé là con trai cũng phải bảo mật, đặc biệt là đối với Sóc vương và Hoàng thượng, xin nhờ cho!”
Lưu luyến mà nhìn hai người họ một cái, Tiểu Tiểu bất an nói:
“Điểm Điểm, ta phải về rồi, con phải nghe lời Vương gia, đừng khiến mẹ lo lắng, biết chưa?”
Điểm Điểm hiểu chuyện gật đầu, mẹ phải đi rồi sao? Ngay đến cơm cũng còn chưa ăn mà?
“Mẹ, mẹ cũng phải cẩn thận chút, Điểm Điểm sẽ nghe lời!”
Giai nhân đã đi xa, trong lòng Lân vương bỗng cảm thấy mất mát, trên khắp người nàng đều là mê, nàng cho mình cảm giác thân thuộc thế kia, nhưng rốt cuộc nàng là ai chứ?
“Thúc thúc, có phải thúc đã thích mẹ của con rồi không, lén nói cho thúc nhé, con cũng thích thúc, con đồng ý thúc làm cha của con!”
Thấy Lân vương vẫn luôn thẫn thờ nhìn phương hướng mẹ rời đi, Điểm Điểm lém lỉnh hỏi.
“Điểm Điểm, mẹ con tên là gì?”
Lân vương hoàn hồn lại, mình chỉ hiếu kì với nàng ấy mà thôi, chẳng lẽ đây cũng là thích hay sao? Trẻ con thì vẫn là trẻ con, chuyện của người lớn nó không hiểu được đâu.
“Tiểu Tiểu đó! Gia gia nói, lúc ông ấy lượm được mẹ, mẹ chỉ bé tí xíu, chỉ nhỏ cỡ này thôi nè, cho nên tên của mẹ chính là Tiểu Tiểu!” Điểm Điểm khoa trương làm động tác so sánh, Lân vương cười nói:
“Vậy con thì sao, có phải lúc con ra đời chỉ bé tí teo, cho nên gọi là Điểm Điểm?”
“Hả…thúc thúc, thúc thông minh quá, cái này con còn chưa nói, sao thúc biết được vậy? Chính bởi vì lúc con ra đời quá nhỏ, gia gia bảo còn nhỏ hơn cả lúc nhặt được mẹ, mẹ liền đặt tên con là Điểm Điểm luôn. Thúc thúc, Điểm Điểm nghe hay không? Nghe hay lắm đúng không?”
Điểm Điểm ngây thơ cầm lấy tay Lân vương, khẩn trương hỏi.
“Đương nhiên nghe hay rồi, con nói mẹ con gọi là Tiểu Tiểu? Thế nàng ấy làm sao mà quen biết được với Tiên phi nương nương?” Mẹ của bé cũng tên Tiểu Tiểu, chẳng lẽ chính là Tiểu Tiểu mà mình quen biết kia sao? Không thể nào, tuyệt đối chỉ là trùng tên mà thôi.
“Mẹ đã dặn, không thể nói!” Điểm Điểm cúi đầu, lệ quang long lanh trong mắt, rõ ràng là một người mà? Chỉ tại thúc thúc ngốc thôi. Điểm Điểm cũng nhận ra, thế mà thúc ấy lại chẳng nhận ra được.
***
“Nương nương, cuối cùng người cũng về rồi, không lâu trước Hỷ công công có tới chuyển lời, nói là đêm nay Hoàng thượng muốn đến chỗ này ngủ…chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương!” Từ ma ma nhìn chủ tử đang khoan thai đi đến, bà đã lo lắng hết cả buổi chiều rồi đó. Nhưng nhìn tâm tình nương nương hình như không được tốt cho lắm, người sao vậy, không phải là lúc ra ngoài đã xảy ra chuyện gì không được suôn sẻ đấy chứ?
“Đến đây ngủ? Tại sao lại đến đây, bên chỗ của hắn ngủ không được hay sao?”
Tiểu Tiểu bóp đầu, mệt mỏi nằm xuống, tâm tình hiện nay của nàng cực kì không tốt, có là thiên vương lão tử thì nàng cũng mặc kệ.
“Hả…nương nương, đây là chuyện tốt mà, Hoàng thượng muốn đến đây, là vinh hạnh của nương nương, sao nương nương có thể nói như vậy được? Hoàng thượng đến, đương nhiên không chỉ đơn giản là ngủ, Hoàng thượng muốn sủng hạnh nương nương đó…”
Khuôn mặt già nua của Từ ma ma ửng hồng, chẳng phải tối qua nương nương cũng đã thị tẩm rồi sao? Hoàng thượng muốn sủng hạnh nương nương, hẳn là người không nên lấy làm lạ mới đúng? Nhưng sao nghe giọng điệu hiện tại của nương nương, cứ như thể ngưởi chẳng hiểu gì hết vậy?
“Ờ, biết rồi, ta mệt lắm, ngủ trước đây. Các ngươi cứ tùy ý đi!” Nằm bò lên giường một cách không có chút hình tượng nào, nàng thật sự rất mệt, phải nghĩ thử xem nên nói với Lân vương chuyện Điểm Điểm là con trai của Tiểu Tiểu như thế nào đây. Bây giờ Lân vương yêu Tiểu Tiểu, nhưng hắn càng tin tường rằng người đàn ông đầu tiên của Tiểu Tiểu là hắn, giờ đây cho dù có lấy dáng vẻ thật sự của Tiểu Tiểu mà đi nói với hắn thì chưa chắc hắn sẽ tin đâu?
Từ ma ma nhìn về phía vị nương nương nằm chẳng có tướng nằm kia, khó xử mà nhìn Hoa Nguyên bên cạnh một cái, có cần gọi nương nương dậy trang điểm không vậy?
Hoa Nguyên lắc đầu, nàng cũng chẳng biết phải làm sao nữa, nhìn tâm tình nương nương không được tốt, chẳng lẽ là do Lân vương đã biết Điểm Điểm là bé trai rồi?
“Nương nương, người sao vậy? Là Điểm Điểm xảy ra chuyện à?” Hoa Nguyên thăm dò mà đi đến trước giường, cẩn thận hỏi han.
“Điểm Điểm? Nó còn sống tốt hơn cả ta nữa kìa, chỉ có mạng ta khổ thôi. Nó không sao, Hoa Nguyên, lúc ta ra ngoài, không ai đến tìm ta gây phiền phức gì đấy chứ?”
Lật người lại, Tiểu Tiểu nằm nghiêng trên giường, tốt nhất là đừng đến tìm ta gây sự, mình đã đủ phiền lắm rồi. Nhưng mà, tìm một ai đó để trút giận cũng tốt, nhưng tìm ai đây?
“Nương nương, không ai đến cả. Nương nương, bây giờ thời gian không còn sớm nữa, người nên thức dậy trang điểm rồi, lát nữa Hoàng thượng có thể sẽ đến đây…” Từ ma ma khẩn trương khuyên bảo.
“Hắn đến thì cứ đến, bản cô nương không có tâm tình thức dậy, ta cứ mặc kệ đấy?”
Hừ, thích đến thì đến, ta cũng đâu có cầu xin hắn tới đâu. Nhưng đến cũng đúng lúc lắm, vừa hay tâm tình ta không tốt, hầu hạ Hoàng thượng cũng được. Tiểu Tiểu nảy ra chủ ý, lén cười một lúc rồi tự mình xuống giường:
“Hoa Nguyên, Từ ma ma, giúp ta trang điểm một chút đi…thôi vậy, chúng ta ăn cơm trước đã, ta đã đói rồi, ăn xong cơm rồi mới trang điểm cho đẹp đẽ, ta phải hầu hạ Hoàng thượng cho thật tốt.”
“Nương nương, người chịu trang điểm rồi à?” Từ ma ma không thể tin được mà nhìn Tiểu Tiểu, mà Hoa Nguyên thì cứ mang vẻ muốn nói lại thôi.
“Có nói sao đi nữa thì ta cũng là phi tử của ngài, hầu hạ ngài là điều nên làm. Ngài đến ta cũng rất cao hứng, ta có gì mà không chịu chứ?” Tiểu Tiểu lườm Từ ma ma một cái, người này tuổi tác cao, thì phản ứng lại chậm một xíu, ngay đến chuyện đơn giản thế này mà cũng không hiểu, haizz!
……………..
“Khẩu vị ái phi thật không tệ, thiện thực còn khá là thịnh soạn nhỉ?”
Vừa mới ngồi vững trước bàn, thì Hoàng thượng đã bước vào cửa, Tiểu Tiểu nhìn về phía đồng hồ cát, sao lại cảm thấy hôm nay Hoàng thượng đến hơi sớm nhỉ? Không phải Từ ma ma đã nói buổi tối Hoàng thượng phải phê duyệt tấu sớ, nửa đêm thâm canh mới đến cung của phi tần sao?
“Ái phi không cần phải nhìn, nghĩ tới tối nay là ái phi thị tẩm, trẫm đã sớm xử lý chính vụ xong xuôi hết cả rồi, giờ còn chưa dùng thiện nữa đó? Ái phi không mời trẫm ngồi à?”
Tiểu Tiểu vốn chẳng hề thỉnh an Hoàng thượng, mà Hoàng thượng cũng không làm khó Tiểu Tiểu, bởi vì ánh mắt tìm tòi khi nãy của Tiểu Tiểu, trên mặt hắn có vẻ hơi mất tự nhiên, có loại ngượng ngùng như bị nhìn thấu tâm sự.
“Mời Hoàng thượng ngồi, thần thiếp cũng chỉ mới ngồi xuống thôi, vẫn còn chưa bắt đầu dùng thiện đâu đấy?” Tiểu Tiểu dịch mông, từ chỗ đầu bàn ăn dịch xuống phía dưới một chút, Hoa Nguyện vội kéo một cái ghế ở bên cạnh ra, chuyển đến chỗ chủ vị, Hoàng thượng thuận thế ngồi xuống.
Những công công, cung nữ đi theo đều đứng hầu ở cửa, sau khi Hoàng thượng ngồi xuống thì bảo bọn họ ra hầu ngoài cửa. Sau đó Hoa Nguyên, Từ ma ma, Hỷ công công cũng bị đuổi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người là Hoàng thượng và Tiểu Tiểu.
“Ái phi, mau dùng thiện đi chứ?” Thấy Tiểu Tiểu hồi lâu vẫn không động đũa, Hoàng thượng cầm đũa lên trước, nói.
“Ừm, thần thiếp cảm tạ Hoàng thượng!”
Ái phi, thế mà hắn cũng gọi được, trước nay hắn vẫn luôn gọi nàng là Thụy Tiên, bỗng dưng lại đổi cách xưng hô làm nàng cảm thấy không được quen cho lắm. Lúc trước gọi Thụy Tiên cảm thấy không ngượng mồm, sao giờ gọi là ái phi càng thuận miệng thế nhỉ?
Hoàng thượng xưng hô thế nào với bọn Vân phi, Liên phi? Tiểu Tiểu ngẫm nghĩ, hình như cũng chỉ xưng hô là “Ái phi” thôi, thú vị, thật là thú vị.
“Có gì buồn cười thế? Ái phi đang cười gì vậy?” Hoàng thượng sờ sờ khuôn mặt, vẻ cười của nàng rất đẹp, nhưng cái đống suy nghĩ trong đầu nàng bảo đảm là chẳng đẹp như mặt nàng đâu, những lời nói ra càng …để cho chắc ăn, hắn nuốt hết thức ăn trong miệng xong rồi mới hỏi.
“Hà hà, Hoàng thượng, thiếp chỉ là cảm thấy có hơi buồn cười mà thôi. Người có phát hiện ra không, ban nãy người gọi thiếp là ái phi chứ không phải là Thụy Tiên đâu đó?”
Tiểu Tiểu bật cười ha ha, nàng lại chẳng hề chú ý đến sự phòng bị của Hoàng thượng, chỉ mang vẻ hiếu kì mà hỏi hắn.
“Cái này thì ta không chú ý đến, nàng là ‘Thụy Tiên’, vốn dĩ đã là ái phi của ta rồi.”
Hoàng thượng nói như thể là điều đương nhiên, dựa vào cái quả đầu thông minh của hắn, tạm thời vẫn chưa nghĩ ra cách xưng hô này có gì không đúng.
“Khụ khụ…Thế lúc Hoàng thượng sủng hạnh mấy vị ái phi của người, có phải cũng gọi họ là ‘Ái phi’ như lúc bình thường không?” Tiểu Tiểu cười hề hề, đây mới là trọng điểm mà nàng quan tâm, biết được đáp án của câu hỏi này rồi, thì nàng mới biết được những gì mình đoán có chính xác không.
“Hở…” Nghe thấy câu hỏi trắng trợn này của Tiểu Tiểu, khuôn mặt Hoàng thượng bất giác đỏ lên, Tiểu Tiểu kinh ngạc nói:
“Hoàng thượng, người có nhiều nữ nhân như vậy, đương nhiên là đã duyệt vô số nữ nhân. Câu hỏi ban nãy của thiếp có dính dáng đến đời tư của người, nhưng người cũng không cần phải đỏ mặt thế chứ? Chẳng lẽ lúc người sủng hạnh mỗi phi tử, đều đỏ mặt cả sao?”
“Câm miệng, nữ nhân, ăn cơm!” Thẹn quá hóa giận à? Tiểu Tiểu nhìn khuôn mặt bỗng dưng trầm xuống kia một cách không chút kiêng kị, lè lưỡi bắt đầu ăn cơm: Hoàng thượng này thật đúng là nhỏ mọn, chỉ hỏi một câu về vấn đề xưng hô thôi, hắn có cần phải tức giận đến thế không vậy?
Nếu như, những lời ban nãy biểu thị cho sự ghen tuông của nàng, chắc chắn là Hoàng thượng sẽ rất vui vẻ, chí ít thì trong lòng sẽ âm thầm lấy làm vui vẻ một chút . Nhưng rõ là nàng không phải đang ghen tuông, nàng chỉ là đang tò mò, đang thăm dò mấy thứ tin tức vớ va vớ vẩn mà thôi, cho nên hắn cáu, cũng tức giận luôn rồi. Mang theo cơn giận ngay đến bản thân hắn cũng không rõ tại sao, trong lòng lại rất tò mò, rất muốn biết xem sau