“Mẹ, con muốn con heo mập kia, nhưng mẹ lại chẳng ném trúng cho con…”
Phía sau Tiểu Tiểu, giọng nói ấm ức của một đứa trẻ truyền tới, Tiểu Tiểu quay đầu, nhìn thấy một bé trai lớn chừng Điểm Điểm. cậu bé ăn mặc không được đẹp, y phục bằng loại vải thô sơ đơn giản, trên đó còn có mấy miếng vá, lúc nói chuyện, trong mắt hiện rõ sự thất vọng.
“Vân Nhi, mẹ không còn tiền nữa, con heo mập kia khó ném trúng lắm, lần sau mẹ sẽ ném giúp cho con chịu không?” Người mẹ trẻ ngồi xổm người xuống, áy náy nhìn cậu con trai của mình.
“Nhưng mẹ đã nói tới mấy lần câu ‘lần sau ném’ rồi, chẳng phải lần nào cũng không ném được đấy sao?” Đứa trẻ được gọi là Vân Nhi ngẩng đầu, ngây thơ mà đả kích mẹ của cậu bé.
“Thúc thúc, con cũng muốn con heo, thúc giúp con ném được không?”
Tiểu Tiểu chấn kinh tại chỗ, đây…
Đây là giọng nói của Điểm Điểm, không phải ta đang nằm mơ đấy chứ? Tiểu Tiểu ngẩng đầu, nhìn về phía sau của hai mẹ con, chỉ thấy hai người một lớn một nhỏ nắm tay nhau đứng đó, những lời lúc nãy đích thực là Điểm Điểm nói.
“Được! Thúc giúp con ném!” Lân vương sảng khoái nhận lời, Điểm Điểm cao hứng chạy tới trước mặt đứa trẻ kia, cầm lấy tay cậu bé mà hưng phấn nói:
“Thúc thúc của mình rất lợi hại, có thể ôm mình bay lượn. Vân Nhi, đi, mình bảo thúc thúc giúp cậu ném con heo kia, chịu không?”
Vân Nhi vui mừng nhìn về phía mẹ của cậu bé, người phụ nữ kia khẽ thở dài một tiếng, khi nhìn thấy Lân vương ở phia sau thì hiển nhiên là kinh ngạc một lúc, sau đó mặt mày ửng đỏ cả lên, miệng lẩm bẩm nói: “Đa tạ, đa tạ công tử!”
“Không có gì! Bọn trẻ vui là được!”
Lân vương nói đoạn, bế Điểm Điểm lên rồi đi về phía đám đông nhộn nhịp kia, mà Điểm Điểm ở trong lòng hắn, vẫn khoa chân múa tay hưng phấn không thôi.
Tiểu Tiểu lỉnh lên phía trước, chỉ thấy trong đó là một người trung niên hơn ba chục tuổi đang bày sạp, Điểm Điểm hưng phấn đi đến chỗ chủ sạp, cầm một lèo hết mười cái vòng, chạy tới nhét vào tay Lân vương, quay đầu hỏi:
“Là con heo nào thế, Vân Nhi?”
“Các người lại tới à? Lần này còn tìm một trợ thủ nữa sao? Vân Nhi, đại thúc thật mong lần này ngươi có thể ném được ‘Con heo’ của ngươi!” Chủ sạp cười khà khà, những lời cười nhạo còn chưa hết, một chiếc vòng đã ném lên một cách chuẩn xác không hề sai sót, ông ta kinh ngạc nhìn về phía Lân vương, mà Lân vương chỉ cười nhạt một tiếng:
“Điểm Điểm, con thích cái nào, thúc ném cho con!”
“Con heo nhỏ là của cháu rồi sao?” Vân Nhi chạy tới, kéo lấy tay Lân vương mà hỏi.
Lân vương bực bội cau mày, không chút dấu vết mà rụt tay lại, nhạt giọng nói: “Đúng, cầm đi!”
Bình sinh, hắn chán ghét nhất chính là sự đụng chạm của người khác, đàn ông đàn bà trẻ lớn trẻ nhỏ đều vậy, ngoại trừ…
“Vân Nhi! Của cậu đó!” Điểm Điểm đón lấy con heo chưởng quầy đưa, không chút do dự mà nhét vào trong tay Vân Nhi, Tiểu Tiểu đứng ở một bên vừa lòng gật đầu, không hổ là đứa con mà mình giáo dục, tố chất chỉ có một chữ thôi – Cao.
“Thúc thúc, con muốn búp bê đất!”
“Con muốn chiếc xe nhỏ!”
“Con muốn người đất kia!”
“Con muốn trâm ngọc!”
……
Tiếng nói của Điểm Điểm vẫn tiếp tục, trên mặt chưởng quầy vã mồ hôi, đương lúc mười chiếc vòng toàn bộ đều đã ném hết, chưởng quầy không dám bán cho bọn họ thêm chiếc vòng nào nữa. Tiểu Tiểu mỉm cười, rón rén đi theo phía sau hai người vừa mới có thu hoạch lớn kia, tiếp tục đi theo họ về phía trước.
Dọc đường, Điểm Điểm nói không ngừng nghỉ, mà Lân vương thì lại rất tốt tính, rất kiên nhẫn mà trả lời bé, không hề thấy phiền chút nào, cũng chẳng hề hỏi bé những chuyện liên quan đến mình. Tiểu Tiểu cẩn thận đã lâu, từ từ đi đến chỗ bọn họ ngày càng gần mà không hay biết, khi biết được rồi, thì Lân vương sớm đã ôm lấy Điểm Điểm rẽ sang chỗ ít người ở bên đường.
“Nói đi, tại sao vẫn luôn đi theo bọn ta?” Lân vương cười lạnh một tiếng, đã đi theo lâu như vậy, nàng ta do ai phái đến? Chẳng qua là thuật theo dõi có chút…kém cỏi.
“Sao ngài biết là ta đang đi theo ngài? Đường rộng như vậy, ngài đi được mà ta lại không được đi hay sao?” Tiểu Tiểu nhướn mày, tinh nghịch cười nói.
Điểm Điểm cau mày, cái điệu bộ kia sao lại quen thuộc thế? Nhìn hơi giống với mẹ của bé nhỉ?
“Đúng là đường rộng, nhưng cô nương đã đi cùng bọn ta nhiều canh giờ rồi, không mệt sao?” Lân vương lạnh lùng nhìn nàng, hắn không tin đây đơn thuần chỉ là sự trùng hợp.
“Ta…” Tiểu Tiểu định phản bác, một thân hình tròn mũm chạy tới, cả tay lẫn chân đều bò hết lên người Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu đỡ bé, trực tiếp bế lên, khẽ trách:
“Không sợ ta vác ngươi đi bán sao?”
“Khì khì…sẽ không đâu? Mẹ, sao người lại ra đây? Bây giờ trời vẫn chưa tối mà, chẳng phải mẹ nói chỉ có trời tối thì mẹ mới dám ra hay sao?” Điểm Điểm hôn ‘choẹt’ một cái lên mặt Tiểu Tiểu, vẻ mặt đắc ý nhìn Lân vương, miệng nói:
“Thúc thúc, đây là mẹ của con, không phải người xấu!”
“Mẹ của con?” Lân vương hồ nghi nhìn hai người, mẹ của thằng bé đúng là không ít, hôm qua mới nói Tiên phi trong cung là mẹ của cậu nhóc, sao giờ lại…
“Chúng ta về phủ trước đi, bên ngoài nhiều người rất khó nói chuyện!”
Mặc dù nơi này hẻo lánh, nhưng suy cho cùng thì vẫn là chốn phố xá, nàng đến, nhất định là có chuyện gì muốn nói nhỉ?
Tiểu Tiểu gật đầu, nghe lời mà đi theo Lân vương về Lân vương phủ, giờ này trời cũng đã tối. Lý trí nói cho nàng biết nàng phải mau hồi cung, nhưng nghĩ tới việc Điểm Điểm cùng với Lân vương sớm chiều ở chung, không nói cho hắn tình hình của Điểm Điểm thì hình như không tốt cho Điểm Điểm lắm thì phải?
“Dùng bữa trước đi!” Nha hoàn bày thức ăn xong, Tiểu Tiểu ôm Điểm Điểm ngồi xuống:
“Mẹ, Điểm Điểm đói rồi, có thể ăn trước không?” Lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ nhu mì như vậy của mẹ, Điểm Điểm ôm cái bụng lép xẹp, tỏ vẻ đáng thương hỏi.
“Ừm, con ăn trước đi!”
Được sự cho phép, Điểm Điểm nhảy khỏi lòng Tiểu Tiểu, tự tìm một vị trí ngồi xuống, vươn tay bắt đầu ăn.
“Lân vương, ngài đã biết Điểm Điểm là nam rồi?” Tiểu Tiểu sợ hãi cúi đầu, không dám nhìn váo ánh mắt thăm dò của Lân vương.
“Ừ!” Lân vương khẽ ừ một tiếng, vẫn nhìn chằm chằm Tiểu Tiểu.
“Có chuyện có thể là ngài chưa biết, hiện nay rất nhiều người đều đang tìm Điểm Điểm, cho nên thằng bé đành phải nam đóng giả nữ, ta cũng sợ bé gặp nguy hiểm!” Tiểu Tiểu ngập ngừng nói, câu kia, nàng vẫn không thốt ra được.
“Có phải nàng nên nói trước, Tiên phi mười sáu tuổi của Hoàng thượng, tại sao lại có đứa con bốn năm tuổi không nhỉ?” Lân vương cười cười, cười đến nỗi trong lòng Tiểu Tiểu phát rầu cả lên.