“Nàng sờ trúng?” Hoàng thượng nghi hoặc nhìn nàng, nhớ tới tư liệu mà Sóc vương mới tìm được hôm qua, hình như trên đó có nói lúc nhỏ Tiên phi từng bị rắn cắn, nàng rất sợ rắn.
“Ừm, không cẩn thận đụng trúng, cảm thấy hơi lạnh, thiếp không có xốc chăn ra, liền rụt tay về ngay.” Tiểu Tiểu giải thích, vẻ mặt khổ não nói:
“Trong hoàng cung nuôi rắn à? Sao đột nhiên lại có nhiều rắn như vậy? Hoàng thượng, kinh hỉ mà thần thiếp cho người này người cảm thấy thế nào? Rất vừa lòng đấy chứ?”
“Vừa lòng! Nàng thật đúng là to gan.” Hoàng thượng hừ mũi một tiếng, kéo lấy tay Tiểu Tiểu đi ra ngoài phòng.
“Hoàng thượng, người kéo lấy thiếp làm gì vậy?” Tiểu Tiểu muốn rụt lại, bực bội hỏi.
“Theo ta hồi cung trước đã, nàng cho rằng cung này còn có thể ở được nữa hay sao?” Hoàng thượng lạnh lùng nhìn cái tay muốn rút ra kia.
“Sao lại không thể ở được, thiếp có thể ở chung với Hoa Nguyên hoặc là Từ ma ma, ngày mai dọn dẹp là được!”
Nực cười, nàng mới không thèm theo hắn ấy? Tối nay nàng còn phải tìm Như Nhi, đến chỗ hắn, há chẳng phải nàng không thể đi đâu được hết sao?
“Hoa Nguyên?” Hoàng thượng tức tối trừng Hoa Nguyên đang ngã dưới đất một cái, đột nhiên cúi đầu, ghé đến bên tai Tiểu Tiểu:
“Chẳng lẽ ái phi thật sự có sở thích ‘Đặc biệtt’ hay sao?”
Cảm giác tê dại truyền đến, Tiểu Tiểu xoay đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, cười nói: “Sở thích của thiếp vẫn luôn bình thường, Hàng thượng nói thế nào là sở thích đặc biệt?”
Chẳng lẽ hắn đã biết thân phận của mình? Chôm chỉa cũng coi như là sở thích đặc biêt à? Nhưng đã lâu mình không trộm thứ gì rồi.
Môi hồng kiều diễm gần trong gang tấc, mùi hương nhàn nhạt trên người Tiểu Tiểu không ngừng kích thích thần kinh mẫn cảm của Hoàng thượng, hô hấp nhỏ nhẹ càng tựa như có như không mà thôi thúc hắn, yết hầu hắn căng thẳng, cúi đầu liền ngậm lấy đôi môi đỏ mọng kia…
“Ưm…người…” Một tay bị hắn nắm lấy, một tay khác theo bản năng mà đẩy hắn ra, nhưng lại chẳng đẩy được Hoàng thượng chút nào, vì sự phản kháng của Tiểu Tiểu, ngược lại hắn càng hôn sâu hơn, tận hứng hơn! Một tháng nay, gương mặt này luôn bất tri bất giác mà xuất hiện trong đầu hắn, bao gồm cả làn môi khiến cho hắn phát cuồng này. Thật không ngờ, cái miệng này khi nói chuyện có thể khiến cho người ta tức giận gần chết, nhưng khi hôn lên thì thật là không tệ…
Trằn trọc mút lấy, hắn cướp đoạt sự ngọt ngào của nàng, thâm nhập sâu hơn, tay của Tiểu Tiểu từ từ quên đi phản kháng, dần dần bị lạc vào trong thế giới mà hắn tạo ra…
“Hồi cung!” Không biết đã qua bao lâu, thân thể của Hoàng thượng sớm đã có phản ứng, bế nàng đi tới bên giường, mới nhìn thấy thứ chiếm lấy giường kia.
Nếu như không phải ở đây còn có một đống rắn đang chiếm lấy giường, hắn nhất định sẽ đè nàng lên giường…
Khó khăn lắm nàng mới có thể nhu thuận như một nữ tử mà ở trong lòng mình, hắn thật không muốn bỏ qua.
“Hở?” Tiểu Tiểu mở con mắt đang mơ màng ra, sao mình lại ở trong lòng hắn, hơn nữa, bây giờ đã ra khỏi Lâm Tiên cung rồi?
“Hôm này người bị sốt đấy à? Có bệnh sao?” Tiểu Tiểu bốc hỏa hỏi. Chắc chắn là có bệnh, nếu không thì sao bỗng dưng lại hôn nàng chứ?
“Nữ nhân, nói chuyện chú ý một chút! Ta rất bình thường, không có sao cả!” Hoàng thượng tiếp tục đi, chẳng thèm đoái hoài gì đến sự ‘Phản kháng’ của Tiểu Tiểu.
“Người quên rồi sao, người từng nói là muốn chúng phi tử dạy dỗ thiếp mà?” Tiểu Tiểu tốt bụng nhắc nhở, miệng mang ý cười cợt: Không phải Hoàng thượng đã động lòng với mình rồi đấy chứ? Thế thì vui rồi, sau khi động lòng, rồi nàng vứt bỏ hắn, thế chẳng phải càng hay lắm sao?
“Không quên, ta chỉ là tốt bụng mà thu lưu nàng một đêm.” Hoàng thượng cúi đầu, dịu dàng cười mà nhìn Tiểu Tiểu, nàng rất nhẹ, mà nàng nằm trong lòng mình lại thích hợp thế kia, nàng vốn nên là người phụ nữ của mình.
Lúc trước hình như từng sủng hạnh nàng, nhưng hắn sớm đã quên cảm giác lúc đó rồi. Bây giờ hắn muốn trải nghiệm lần nữa, có phải có được nàng rồi, thì hắn sẽ không còn thường xuyên nhớ tới nàng nữa?
“Thu lưu ta một đêm? Có nghĩa vụ gì khác không vậy? Nói rõ trước, ta không phải là cái đám phi tử kia của người, ta sẽ không ‘Tằng tịu’ với người đâu!” Thấy Hoàng thượng lại đen mặt lại, Tiểu Tiểu cười to.
“ ‘Tằng tịu’ là gì?”
“Người đã đoán được rồi, còn hỏi ta làm gì? Hoàng thượng, người đi tìm Vân phi, hoặc là Liên phi đi, đảm bảo rằng bọn họ sẽ tận tâm tận lực mà hầu hạ người cho thật tốt!”
Hừ, chẳng phải chỉ là Hoàng thượng thôi sao, ai sợ ai chứ! Tìm hai người bọn họ, gương mặt Liên phi xinh đẹp ‘Khiếp’ người, trên thân thể Vân phi tuyệt đối sẽ khiến hắn mất hồn…
Theo hắn về cũng tốt, đợi Tiểu Tiểu ta khiêu khích hắn đến nỗi dục hỏa thiêu đốt, rồi nói với hắn ‘Dì cả’ mình đến, khiến hắn có lửa nhưng không có chỗ phát, tốt nhất là đi tìm…
Còn tìm gì nữa? Trực tiếp bán cho Vân phi một cái nhân tình, thông báo cho Vân phi đến đây hầu hạ, đợi khi Hoàng thượng không chịu nổi nữa, làm Vân phi lên đỉnh, Tiểu Tiểu sẽ ở một bên nhìn hai người họ…đương lúc Vân phi động tình, thành quả của mình sẽ xuất hiện ngay thôi, không biết sau khi Hoàng thượng nhìn thấy xong, có ảnh hưởng đến ‘Hạnh phúc’ sau này không nhỉ?
Càng nghĩ Tiểu Tiểu càng cao hứng, mà vẻ mặt Hoàng thượng thì lại như thể Trượng Nhị hòa thượng – sờ không được suy nghĩ (1), biết nàng đang nghĩ điều bất chính, mà hắn không biết nàng đang nghĩ cái gì. Nhưng có một chuyện hắn chắc chắn, đêm nay, hắn sẽ không bỏ qua nàng!
“Tìm ai thị tẩm, là tự do của trẫm, không cần nàng nhọc lòng!” Thấy Thiên Hữu điện ngày càng gần, đối với đêm nay, bỗng dưng Hoàng thượng lại thấy vô cùng kì vọng.
“Ta mới lười quan tâm ấy? Người chỉ cần đừng đến trêu chọc ta là tốt rồi! À này, Hoàng thượng, đống rắn kia người định xử lý ra sao? Đừng giết chúng nó nha, ta có chỗ cần dùng!” Có người bế, nàng cũng lười đi xuống, dù sao thì đừng để bị hắn ăn là được. Huống hồ, bây giờ hắn còn là người chồng trên danh nghĩa của nàng nữa đó? Tiểu Tiểu rúc vào lòng hắn, bàn tay chơi đùa một lọn tóc đen rơi xuống của hắn, trong lòng vẫn nhớ tới số rắn kia.
“Để làm gì? Chẳng lẽ ‘Thụy Tiên’ còn muốn từ trên người đống rắn kia mà tìm ra kẻ đầu sỏ hay sao?” Hoàng thượng cười nhạo nói, nếu là như thế, đầu óc ‘Thụy Tiên’ quả thật là có vấn đề.
“Nhưng mà, ta sẽ không chỉ đơn giản là tìm ra kẻ đầu sỏ thôi đâu, cái ta muốn là ‘Lấy đạo kẻ nào, đáp trả kẻ đó’ (2), ta muốn làm cho kẻ dùng rắn hại ta hối hận không kịp!”
Hoàng thượng đột nhiên dừng bước chân, cúi đầu nghiêm túc mà nhìn Tiểu Tiểu, ánh mắt dò xét nhìn tới nỗi mặt Tiểu Tiểu có hơi đỏ lên. Cho dù mình lớn lên xinh đẹp, một đại nam nhân như hắn cũng đừng nhìn mình như vậy chứ? Nàng giãy giụa vài cái, Hoàng thượng vẫn không buông lỏng tay, hắn cúi đầu xuống, dùng âm thanh chỉ có hai người mới nghe được mà nói:
“Thật muốn lột bỏ mặt nạ của nàng, xem thử rốt cuộc nàng là ai? Nhưng mong là kết quả sau cùng sẽ không khiến cho ta quá thất vọng!”
______________________________
Chú thích:
(1) Sờ không được suy nghĩ của Trượng Nhị hòa thượng: Câu này xuất xứ từ một truyền thuyết cổ, về mê cung “Bát Quái” La Hán Đường ở chùa Tây Viên vùng Tô Châu. Lời đồn rằng mê cung La Hán Đường vừa mỹ lệ vừa kỳ diệu, được xây dựng bởi một vị hòa thượng thân hình rất cao lớn, mọi người không biết pháp danh của ngài nên gọi ngài là Trượng Nhị hòa thượng (hòa thượng cao một trượng hai). Trượng Nhị hòa thượng khi chỉ đạo xây dựng La Hán Đường thì không đưa ra bản vẽ cụ thể, nghĩ tới đâu chỉ cho công nhân làm tới đó, những người được tuyển vào xây dựng công trình đều mơ hồ về tính toán của Trượng Nhị hòa thượng, còn La Hán Đường sau khi hoàn thành kiến trúc vô cùng ảo diệu, càng khiến người xem choáng váng.
Bởi vậy, mọi người đều nói “Sờ không tới suy nghĩ của Trượng Nhị hòa thượng”, về sau câu này được truyền miệng và nhiều khi được lược bớt thành câu là “sờ không được suy nghĩ” với ý nghĩa: mù mờ, không thể hiểu rõ sự việc.
(2) Nguyên văn là Dĩ kì nhân chi đạo, hoàn trị kì nhân chi thân (以其人之道,还治其人之身), có nghĩa là: Dùng phương pháp đối phó người khác của kẻ kia để đối phó lại bản thân kẻ đó.