“Đúng đó, đây là dạ quang Tử La Lan, loại hoa này ban ngày thì chẳng thấy gì, nhưng khi trời tối, cả bông hoa đều sẽ phát sáng!” Uyển Nhi giải thích, thương hại nhìn Điểm Điểm một cái, lấy sự yêu thích của Thái hâu đối với cây hoa này, đứa trẻ này phỏng chừng phải bồi táng theo hoa rồi.
“Uyển ma ma, ý của bà là, Thái hậu sẽ không tha cho Điểm Điểm sao?” Cái ánh mắt đó của ma ma, Lân vương đã quá quen thuộc, từ nhỏ tới lớn, hắn hiểu tính cách của Thái hậu, cũng biết hàm ý trong ánh mắt của ma ma.
Uyển ma ma gật đầu: “Đúng, ta cũng lực bất tòng tâm!”
Tiểu Tiểu chẳng hiểu gì cả mà nhìn bọn họ, chẳng phải chỉ là một đóa hoa thôi sao? Không phải hai người họ nói quá nghiêm trọng rồi đấy chứ? Nàng hồ nghi mà nhìn hai người sắc mặt ngưng trọng, Điểm Điểm kéo lấy tay nàng, hỏi: “Nương nương, lời bọn họ nói có ý gì vậy? Có phải Điểm Điểm lại gây thêm chuyện phiền phức cho người rồi không?”
“Không có, Điểm Điểm rất ngoan, nương nương sẽ bảo vệ con!” Tiểu Tiểu an ủi Điểm Điểm, nàng ngẩng đầu nhìn về phía ma ma, hỏi: “Ma ma, bà nói Thái hậu sẽ xử lý Điểm Điểm ra sao?”
Uyển Nhi lắc đầu: “Chiếu theo lệ cũ, sẽ không giữ lại mạng!”
Tiểu Tiểu cười lạnh nói: “Chẳng phải dốc lòng tu phật hay sao? Chẳng lẽ những người lễ phật sẽ vì một đóa hoa mà động sát tâm? Ta và Điểm Điểm hợp ý, ta đương nhiên sẽ không để cô bé phải chịu bất kì tổn thương nào.”
“Vậy sao? Mấy tháng không gặp, lá gan Tiên phi quả đúng là lớn thêm không ít, dũng khí cũng nhiều thêm nhỉ!” Một vị quý phu nhân mặc cung trang nhìn khoảng chừng bốn năm chục tuổi, đột nhiên từ trong phòng đi ra, ánh mắt bà ta nhìn thẳng vào Tiểu Tiểu, lạnh lùng cười nói.
Tiểu Tiểu hơi gập người, dựa theo những lễ nghĩa cung đình Từ ma ma đã dạy mà hành lễ với Thái hậu, Thái hậu đứng ở cửa, không hề bảo Tiểu Tiểu đứng lên.
Tiểu Tiểu bực bội cau mày, vừa tính nổi đóa lên, liền nghe Lân vương cười nói: “Mấy ngày không gặp, tôn thể của mẫu hậu khỏe lên không ít, mẫu hậu, chẳng phải thái y đã nói là không được tức giận hay sao? Hay là để Tiên phi đứng dậy trước đã, đợi vào phòng rồi nói sau nhé!”
Thái hậu hừ lạnh một tiếng, xoay người đi vào trong phòng, Lân vương quay đầu lại, lén nhìn Tiểu Tiểu một cái, ý rằng nàng cũng theo vào luôn đi.
Tiểu Tiểu trừng hắn một cái, lo chuyện bao đồng! Nhưng nàng vẫn kéo Điểm Điểm đứng dậy, theo sau bọn họ đi vào phòng. Nàng muốn xem thử, Thái hậu sẽ làm gì nàng và Điểm Điểm đây.
“Mẫu hậu, gần đây nhi thần vẫn luôn bận rộn, không kịp tới thăm người, bệnh cũ của người không phát tác đấy chứ?” Lân vương lấy lòng mà nhìn Thái hậu, Thái hậu hừ lạnh nói: “Ngươi bận, bận tìm nữ nhân lai lịch bất minh kia chứ gì?”
Lân vương cười hề hề: “Mẫu hậu lại tức giận rồi, chẳng phải thái y đã nói là đừng tức giận à? Hơn nữa, cô gái kia cũng chẳng phải là cô gái lai lịch bất minh gì cả, nàng ấy là Vương phi mà sau này nhi thần muốn cưới. Mẫu hậu đừng nói nàng như vậy nữa, điểm này con sẽ không thỏa hiệp.”
Thái hậu cau mày, tức giận nói: “Ai gia đã già cả rồi, ta phản đối có tác dụng hay sao? Lân Nhi đã ưng ý, còn có thể làm gì được nữa? Lân Nhi, con đã có cô gái mình yêu thích, tại sao còn dây dưa không rõ với người phụ nữ khác thế hả? Nàng ta là phi tử của hoàng huynhh con đấy?”
“Mẫu hậu, còn dây dưa không rõ với người phụ nữ khác lúc nào cơ chứ? Đây đúng là oan uổng tận trời xanh mà, con và nàng ấy trong sạch, đều là trùng hợp cả, là trùng hợp mà…” Lân vương khoa trương nói, nói đến nỗi Thái hậu chuyển giận thành cười:
“Con là con trai của ta, ta còn không hiểu con hay sao? Nhưng Tiên phi, sao ngươi lại ở trong Ngự hoa viên bắt cá chứ? Lại còn để lộ những chỗ không nên lộ, nếu chuyện này truyền ra ngoài, mặt mũi hoàng thất còn đâu?”
Tiểu Tiểu nhìn Thái hậu, hình như bà ấy đối xử với Lân vương đúng là không tệ, chỉ mấy câu nói của Lân vương mà đã làm cho bà ấy vui vẻ hẳn lên, khẩu khí nói chuyện cũng hòa hoãn không ít.
“Hồi Thái hậu, thần thiếp lúc đó chỉ là thấy cá đẹp, mới nhịn không được mà đi xuống bắt…hơn nữa giờ đấy bên Thanh Hoa Trì chẳng có mấy ai lui tới, thần thiếp không ngờ lại đụng phải người khác…”
Bàn tay nhỏ bé trong tay Tiểu Tiểu giãy giụa, muốn thoát khỏi, Tiểu Tiểu ra sức nắm lại, Điểm Điểm này, nàng không dám buông lỏng tay, sợ bé lại phá phách.
“Dù là không có ai tới đó, cũng không thể tùy tiện để lộ da thịt trên người được, đây đáng ra đều là những điều mà nữ nhân nên biết, ai gia niệm tình ngươi vi phạm lần đầu, không xử phạt nặng ngươi, chỉ phạt ngươi trong vòng ba ngày phải chép một trăm lần bản cung quy!” Thái hậu khẽ thở dài một tiếng, khi không hoàn thành nhiệm vụ rồi xử phạt nàng ta cũng không muộn.
“Ba ngày, một trăm lần? Mẫu hậu, việc này vốn chẳng thể nào hoàn thành được…” Lân vương kinh ngạc thốt lên, nếu là bình thường, hắn cũng chẳng muốn xía vào, nhưng nếu hôm này đã đụng phải rồi, hắn muốn giúp nàng một lần, ai bảo buổi sáng hắn không cẩn thận đánh nàng một cái làm gì?
“Ai gia đã quyết định rồi, Tiên phi có ý kiến gì không?” Ánh mắt nghiêm khắc của Thái hậu liếc nàng một cái, Tiểu Tiểu vội vã nói: “Không!”
“Tốt, vậy chuyện của ngươi đã xong, tiếp đến là xử lý chuyện của tiểu cung nữ này. Tiên phi đến Hoa Thanh Trì bắt cá, là bởi vì ngươi à?” Sắc mặt của Thái hậu ôn hòa mà nhìn Điểm Điểm, Điểm Điểm gật đầu:
“Vâng, con nhìn trúng một con cá, nhưng con không bắt được, nương nương mới xuống nước bắt giúp con.”
“Thế bông hoa ban nãy cũng là do ngươi hái?” Thái hậu cười hỏi.
“Vâng, bông hoa kia rất xinh đẹp, cả vườn hoa này, bông hoa kia là đẹp nhất.” Điểm Điểm cười tươi rói, bé tiếp tục nói: “Người chính là Thái hậu à? Thái hậu nương nương chắc là mẫu thân của Hoàng thượng rồi, nhưng Hoàng thượng đã lớn thế kia, sao người trông vẫn còn trẻ như vậy?”
Điểm Điểm thật lòng mà khen Thái hậu, một câu nói không chút tâm cơ khiến cho Thái hậu vui vẻ hẳn lên: “Ngươi nói là, ai gia rất trẻ sao?”
“Đúng đó, Thái hậu nương nương trông rất trẻ, rất xinh đẹp, chẳng giống một người đã có đứa con lớn chừng ấy chút nào. Mẹ con nói, đợi con lớn lên, thì mẹ đã là một lão thái bà đầu tóc bạc phơ rồi…” Điểm Điểm cười ngây thơ, Thái hậu cũng bật cười, trong lòng bỗng nhiên rất thích đứa bé này, nhưng vừa nghĩ đến bông hoa đáng thương kia của mình, bà tức giận nói: “Cung nữ này rất đáng yêu, nhưng đã hái bông hoa mà ai gia yêu thích nhất, chiếu theo lệ cũ, vốn phải ban tội chết. Hôm nay niệm tình cô bé đã làm ai gia vui lòng, nên…”
Mắt thái hậu liếc về phía Tiểu Tiểu, nhưng thấy trên mặt nàng chẳng có chút khẩn trương gì hết, dáng vẻ bình tĩnh khiến cho bà nhìn mà thấy không được thoải mái:
“Tội chết có thể miễn, tội sống khó thoát. Đánh tay ba mươi cái. Vả miệng hai chục cái, giữ lại ở An Phúc cung để hầu hạ sai khiến đi!”