nhân đáng giận đó là đã từng chịu thiệt rồi mà vẫn chưa khôn ra chút nào.
“Muội muội vẫn chưa nghe à? Lúc nãy Hoàng thượng đã nói là muốn tỷ tỷ toàn quyền xử lý.” Vân phi đắc ý bật cười, ngày đầu nắm quyền, Hoàng thượng đã xem trọng ả như vậy, đây là một điềm báo tốt.
“Ta nghe được rồi, cô nói phải làm sao đi?” Tiểu Tiểu khinh khỉnh nhìn ả ta một cái, đúng là đầu heo, nếu thật sự Hoàng thượng muốn xử lý mình, thì có thể không nói không rằng như thế hay sao? Nữ nhân ngu ngốc.
“Tốt!” Nghe thấy thanh âm nhận phạt của Tiểu Tiểu, Vân phi bắt đầu cao hứng, chỉ cần nàng ta phối hợp với mình là tốt. Chẳng phải có câu ‘quan mới nhậm chức thiêu ba ngọn lửa’ (1) hay sao? Mình hôm nay là ngày đầu nhậm chức, ngọn lửa này phải đốt cho đủ, thì sau này công việc của mình mới làm tốt được.
“Kiều ma ma, hành vi ban nãy của Tiên phi nương nương đã vi phạm điều nào trong cung quy? Nên xử lý ra sao?” Vân phi cười âm hiểm, Tiểu Tiểu tỉnh bơ mà nhìn về phía ả, mà Điểm Điểm thì sớm đã chạy tới bên bờ Thanh Hoa Trì chơi rồi.
“Vâng, nương nương. Tiên phi nương nương đã để lộ phần da thịt không nên lộ trước mặt một người đàn ông xa lạ, luận tội có thể coi là lén lút tư tình, nên phải…” Kiều ma ma hê hê cười một tiếng, chúng mỹ nhân thì vui sướng khi người gặp họa mà nhìn Tiểu Tiểu: Lén lút tư tình, lần này Tiên phi khó tránh được kiếp nạn rồi.
“Phải làm sao? Ma ma cứ nói đừng ngại!” Tiểu Tiểu cười nhạt, giọng điệu thản nhiên khiến cho Kiều ma ma cảm thấy sợ hãi một cách khó hiểu, bà ta bất an nhìn về phía Vân phi, Vân phi cười lạnh nói:
“Ngươi nói đi, Tiên phi nương nương đã chuẩn bị xong để nhận phạt rồi.”
“Lén lút tư tình là chuyện không thể dung thứ nhất trong cung, phải xử tử…” Kiều ma ma nói xong, Vân phi đắc ý nhìn Tiểu Tiểu, hỏi:
“Muội muội, muội có ý kiến gì không?”
Tiểu Tiểu lắc lắc đầu: “Không có ý kiến, tỷ tỷ nói rất có lý!”
“Thế thì tốt! Trước tiên…” Nhanh vậy mà đã có thể báo thù rồi sao? Trên mặt Vân phi không cười hả hê nữa, ả ta vác cái bộ mặt bi thương, thở dài nói:
“Tỷ tỷ cũng không muốn, nhưng tại sao muội muội lại hồ đồ như vậy chứ?”
“Vân phi, ta hồ đồ lúc nào vậy?” Tiểu Tiểu vẻ mặt khó hiểu nhìn ả ta:
“Cho dù là lén lút tư tình, cũng phải có tang chứng vật chứng chứ! Ai trong số các người nhìn thấy bổn cung cùng với ai đó làm ra chuyện gì đó đáng xấu hổ hả?”
“Cái này, thì không có…” Vân phi bị một câu nói của Tiểu Tiểu làm cho không thốt nên lời, nhưng đầu óc ả ta lập tức xoay chuyển:
“Ban nãy ma ma nói chỉ là đánh đồng thôi, không nhất định là lén lút tư tình thật.”
“Thế Hoàng thượng cùng với Lân vương, Sóc vương có chín phần tương tự đấy. Có phải chúng ta cũng có thể nói rằng Lân vương, Sóc vương bằng với Hoàng thượng hay không?” Tiểu Tiểu không kiên nhẫn mà hỏi.
“Cái này sao có thể đánh đồng được? Ngươi cưỡng từ đoạt lý!” Vẻ mặt không giữ nổi nữa, Vân phi tức giận ra lệnh:
“Kiều ma ma, tiếp tục tìm!”
“Được, hai người cứ từ từ mà tìm đi, hiện nay ánh nắng rất độc, ta sợ bị phơi đen lắm, Đợi tìm được rồi thì thông báo với ta một tiếng, ta phải về nghỉ ngơi trước đây!” Tiểu Tiểu khinh thường mà liếc nhìn Vân phi lần cuối, chậm bước đi đến bên Điểm Điểm, khẽ nói:
“Điểm Điểm, hiện nay ánh nắng rất độc, bên người có lắm ruồi nhặng, chúng ta hồi cung thôi? Ngày mai lại tới chơi, chịu không?”
“Được ạ, nương nương, ngày mai nó thật sự sẽ tỉnh lại à?” Điểm Điểm chỉ con cá đang nằm phơi cái bụng trắng kia, lo lắng hỏi.
“Được, đương nhiên là được. Không phải con đã móc ngoéo với Vương gia thúc thúc của con rồi sao? Vương gia thúc thúc nói có thể tỉnh lại, thì nhất định nó sẽ tỉnh lại được.” Tiểu Tiểu kiên nhẫn dỗ dành bé, kéo lấy tay của Điểm Điểm đi về, Vân phi ngăn nàng lại, chỉ vào Điểm Điểm hỏi:
“Đây là tiểu cung nữ của ngươi? Nó học cung quy thế nào vậy hả? Chẳng lẽ gặp bổn cung mà không biết quỳ xuống hay sao?”
“Nương nương, ả ta là người chết à?’ Điểm Điểm ngây thơ chỉ Vân phi hỏi.
“Ngươi mới là người chết thì có! Tiểu cung nữ nhà ngươi, dám nguyền rủa bổn cung ư? Người đâu, vả miệng cho ta!” Vân phi nổi nóng trừng Điểm Điểm.
“Bốp bốp…” Hai cái tát vang lên, không phải Điểm Điểm bị đánh, là hai cái tát của Tiểu Tiểu chào hỏi lên mặt Vân phi. Vân phi bưng mặt, quay đầu nhìn Kiều ma ma cùng với cung nữ mình đem đến, tức giận nói:
“Lời của bổn cung các ngươi không nghe thấy hay sao? Còn không mau động thủ! Còn Tiên phi nữa, cũng vả miệng luôn!”
“Vân phi nương nương hà tất phải tức giận chứ? Ban nãy cô nói là vả miệng cho ‘Ta’, ta đã giúp cô vả miệng cho ‘cô’ rồi đấy thôi, cô không cảm ơn ta, tức giận cái nỗi gì chứ. Hơn nữa, lúc nãy Điểm Điểm của ta nói cũng chẳng sai, ta đã từng nói với cô bé, người bé phải quỳ lạy, ngoài cha mẹ trưởng bối của bé ra, thì chỉ có người chết thôi. Vân phi cô chắc chắn không phải cha mẹ của Điểm Điểm rồi, mà cô còn muốn nó quỳ lạy cô, cô không phải người chết thì là gì?”
Giọng nói nhàn nhạt của Tiểu Tiểu, lọt vào lỗ tai Vân phi thì chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, nhìn thấy người bên cạnh không động thủ, ả tự mình xông tới, Tiểu Tiểu kiềm giữ tay chân đang lộn xộn của ả, cười nói:
“Sao vậy? Đuối lý rồi à, muốn dùng biện pháp cứng rắn sao? Bổn cung sẽ không để bụng mà chơi tiếp với nương nương, nhưng nếu như nương nương còn tiếp tục làm loạn nữa, bí mật về chuyện căn bệnh của cô trị khỏi ra sao, thì phải cho mọi người biết rồi đây…”
“Ngươi…thật sự là do ngươi làm?” Vân phi sợ hãi nhìn nàng, tuy ả vẫn luôn hoài nghi, nhưng khi thật sự biết do nàng ta làm thì vẫn thấy sợ hãi. Bởi vì lúc đó hai người vốn chẳng tiếp xúc gì, nàng ta hạ độc bằng cách nào?
“Vân phi hiểu lầm rồi, một phi tử nhỏ bé như ta, sao có năng lực lớn vậy chứ? Ta chẳng qua chỉ là khá quen thân với Hỷ công công, có biết đôi chút về phương thuốc của nương nương mà thôi. Cô bé là người của ta, đừng có mà động chạm tới cô bé. Tạm biệt nha, cô cứ từ từ mà nghiên cứu đi, ta phải đi trước đây!”
Tiểu Tiểu đắc ý cười, kéo tay Điểm Điểm từ từ rời khỏi, chúng phi tử nhìn ba người dần dần đi xa kia, đều đang tính toán gì đó…
“Nương nương, bệnh của người là dùng phương thuốc gì thế…thần bí như vậy?”
Thiến chiêu nghi đúng lúc muốn đi bái phỏng Liên phi, nàng ta tò mò hỏi. Thật sự không biết đấy là phương thuốc gì, nhưng nàng ta rất muốn biết, phương thuốc đó thật sự tốt lắm hay sao? Bằng không sao bệnh của Vân phi lại khỏi nhanh thế kia.
“…Cũng chỉ là thuốc thông thường thôi. Sức khỏe bổn cung vẫn chưa đỡ hẳn, có hơi mệt rồi. Mọi người đi làm việc của mình cả đi, bổn cung về trước đây.”
Không muốn lãng phí thời gian với bọn họ thêm nữa, Vân phi vội vã rời khỏi. Tranh Nhi đi theo phia sau. nhìn con cá vẫn đang trôi nổi trong nước kia, trong lòng buồn bực không thôi: Nó thật sự còn có thể sống nổi hay sao?
“Nương nương, nương nương!” Sau khi về Vân Tiêu cung, Tranh Nhi gọi.
“Tức chết ta rồi, chuyện đó đã nói là không được truyền ra ngoài, sao nàng ta có thể biết được, sao nàng ta có thể biết được cơ chứ?”
Vân phi tức tối đi lại trong phòng, sao có thể để người ngoài biết được chứ? Một khi truyền ra ngoài, sau này làm sao mình còn chỗ đứng trong cung nữa?
“Đem nước đến, bổn cung phải súc miệng, phải tiếp tục súc miệng, tiếp tục súc miệng!”
________________________
Chú thích:
(1) Quan mới nhậm chức thiêu ba ngọn lửa (新官上任三把火: Tân quan thượng nhâm tam bả hỏa) : Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, thời ba nước phân tranh, khi Gia Cát Lượng làm quân sư cho Lưu Bị. Trong một đoạn thời gian ngắn đã liên tục ba lần dùng hỏa công đánh chiếm quân Tào Tháo. Lần đầu là hỏa thiêu sườn núi Bác Vọng Pha, khiến 10 vạn tinh binh do Hạ Hầu Đôn thống lĩnh chết cháy không biết bao nhiêu mà kể. Lần thứ hai là ở Tân Dã, dùng hỏa công, Tào Nhân bỏ chạy trối chết, 10 vạn đại quân đều bị diệt. Lần thứ ba là hỏa thiêu Xích Bích, trăm vạn tào binh thảm bại, cuối cùng bỏ chạy cùng Tào Tháo chỉ còn đúng 27 người. Khi ấy, mọi người gọi ba trận hỏa thiêu này là “Gia Cát Lượng thượng nhâm tam bả hỏa”. Truyền lại về sau thành câu cửa miệng là “Tân quan thượng nhâm tam bả hỏa”.
Tục ngữ nói “Tân quan thượng nhâm tam hỏa” ý nói là quan viên mới nhận chức, ban đầu có chút quyền hành, trước tiên phải thực hiên hai, ba việc có ích cho dân chúng. Hàm ý rằng sau này có làm được chuyện tốt cho dân chúng hay không thì không biết trước được, nhưng trước mắt cứ cho dân chúng thấy được lợi ích đã. “Ba ngọn lửa bừng bừng” ở đây là so sánh với ba lợi ích đầu tiên, giống như đốt lên ba đống lửa để người khác chú ý, vừa có thanh vừa có sắc. Đây cũng là việc mà các huyện lệnh từ thời xưa thường làm, lâu dần thành câu tục ngữ cửa miệng.
Và theo như truyền thuyết của Trung Quốc nói rằng, những vị quan có tam bả hỏa trên người yêu ma quỷ quái rất sợ đến gần, vì khi đến gần sẽ bị những ngọn lửa kia đốt cháy.