Nghe lỏm mà cũng bị người ta phát giác được, nếu để sư phụ biết, không biết có bị tức chết luôn hay không?
_________________________________
“Sóc, đệ nói cô gái mà đệ gặp phải rất có khả năng là Tiểu Tiểu mà Lân thích đó hả?”
Hoàng thượng trầm tư hồi lâu, mới không xác định được mà hỏi.
“Hoàng huynh, đệ cảm thấy vốn chính là cùng một người! Mà cô gái kia, cùng với bé trai mà huynh nhìn thấy đó nhất định là cùng nhau mà đến, nói không chừng bọn họ chính là quan hệ mẫu tử…”
Sóc vương ngẫm nghĩ, điều này cũng có khả năng lắm, nhưng điều hắn không rõ là, đã qua nhiều năm vậy rồi, sao bây giờ nàng ta mới đến tìm người? Theo lý mà nói, nếu thật sự là giúp con tìm cha, hẳn là nên sớm đi tìm rồi mới đúng.
“Sóc, đệ đã thấy gương mặt thật của nàng ta chưa? Nàng ta bao nhiêu tuổi? Còn nữa, hình như Lân đã từng nói nàng ta chỉ có một người đàn ông là đệ ấy, thế…” có hơi mâu thuẫn, nếu điều Lân nói là thật, thế thì nàng ta không phải là mẹ của đứa bé kia rồi.
“Khi lần đầu tiên gặp chắc là gương mặt thật của nàng ta, dù sao thì hai lần đó đệ đều là do không cẩn thận nên bị nàng ta khống chế, đệ cũng không biết rốt cuộc có phải hay không. Nhưng xem cách ăn nói hành động của nàng ta, tuổi tác hình như không lớn, chắc chưa tới hai mươi đâu!”
Sóc vương tỉ mỉ nhớ lại một hồi, nhìn cái bộ dáng tinh nghịch của nàng ta, đáng ra tuổi tác không lớn lắm mới đúng, nhưng thủ pháp hạ độc của nàng ta, đúng là khiến người ta không kịp đề phòng. Tối qua chắc chắn là mình uống lộn thuốc rồi, thế mà lại cảm thấy nàng ta đáng yêu, giờ nghĩ lại đúng là mất mặt quá đi.
“Chưa tới hai mươi, đứa bé năm sáu tuổi, Sóc, đệ có cảm thấy kì lạ hay không?” Hoàng thượng nhìn Sóc vương, hắn luôn cảm thấy đứa bé kia đáng ra không có quan hệ gì với nàng ta mới đúng. Hơn nữa, mấy nữ nhân ngày đó, không phải đều chết hết cả rồi sao? Sao vẫn còn sống cơ chứ?
“Ừm, có lẽ nàng ta chỉ là mẫu thân của đứa trẻ thôi. Nhưng, nếu như đúng là cùng một người, thế Lân…” Đây cũng là điều mà Sóc vương lo lắng, nếu là cùng một người, thái độ đối với mình và Lân không thể khác xa nhiều như vậy được.
“Sóc, theo lẽ thường mà nói, nếu như mục đích của nàng ta là giúp đứa bé kia tìm cha, còn hỏi chuyện về thai ký, đệ và Lân có khả năng đều là người mà nàng ta muốn tìm. Đối xử với Lân tốt như vậy, mà đối với đệ thì…”
Hoàng thượng đứng lên, tiếng bước chân nhẹ nhàng khiến cho Tiểu Tiểu ở bên ngoài cửa sổ cả kinh, không phải bị tên Hoàng thượng thối kia phát hiện rồi đấy chứ? Tiếp tục cúi thấp người, tiếng bước chân trong phòng cũng ngừng lại, Tiểu Tiểu mới yên tâm tiếp tục nghe lỏm.
“Thì đó, hoàng huynh, đệ nhìn giống như gây phiền phức cho người ta lắm hay sao chứ?” vuốt tuấn nhan, Sóc vương khó hiểu hỏi.
“Không có!” Hoàng thượng bật cười, không phải đệ đệ này của mình thích cô gái kia rồi đấy chứ? Nó có bệnh thích bị ngược đãi à? Đối xử với nó như vậy, nó còn…Nghe cách nói của bọn họ, nếu như Tiểu Tiểu kia đối với Lân một mảnh nhu tình, đối với Sóc vương thì là…
Nhưng, tốt hơn hết là đừng như vậy, nếu hai đệ đệ của mình đều không thích phải cô gái kia là tốt nhất. Cô gái kia không đơn giản, ai mà biết nàng ta tiếp cận Lân là có mục đích gì? Có phải muốn moi móc gì đó từ miệng Lân hay không? Hay là muốn có được cái gì đó?
“Hoàng huynh, chuyện lần đó đệ đã tra qua rồi, chắc chắn là mấy nữ nhân kia không có cá lọt lưới!” Sóc vương đột nhiên trở nên nghiêm túc, đây mới là trọng điểm, không có cá lọt lưới, đứa trẻ kia từ đâu mà đến?
“Đệ xác định?”
Hoàng thượng lạnh mặt xuống, nói như vậy, chuyện này đúng là khó giải quyết rồi đây.
“Ừm, đệ xác định, đã đem chôn, không lâu trước đệ còn đặc biệt đến đó kiểm tra, không có bất kì vấn đề gì.” Sóc vương xác định nói.
“Thế thì tốt, nếu đứa bé kia phải, thì trong đó nhất định là đã xảy ra sai sót gì rồi. Nhưng nàng ta che giấu tốt thế kia, hơn nữa đã từng tìm đệ và Lân, tiếp theo chính là ta…”
Hoàng thượng cười lạnh một tiếng: “Phái người đến chỗ Tịch vương, Lỗ vương canh giữ, bắt sống, chúng ta phải ôm cây đợi thỏ!”
“Hoàng huynh, ý huynh là nàng ta sẽ đến đó à? Sao đệ lại cảm thấy nàng ta sẽ đến tìm huynh trước nhỉ?”
Sóc vương trầm tư, chỗ đó cách kinh thành quá xa, hẳn là nàng ta sẽ đến đây tìm Hoàng thượng trước, hạ thủ từ trên người Hoàng thượng mới đúng.
“Nơi này phòng vệ nghiêm ngặt, ta đương nhiên là tùy thời chờ đợi nàng ta. Nhưng để đề phòng vạn nhất, bên đó chúng ta cũng không thể bỏ qua…ai?”
Hoàng thượng nghe thấy bên ngoài có tiếng động lạ, hai người đá văng cửa sổ cùng bay ra ngoài, chỉ thấy Hỷ công công đứng trước cửa sợ đến nỗi không dám nhúc nhích, Hoàng thượng tức giận nói:
“Ngươi đến từ lúc nào?”
“Hồi Hoàng thượng…nô tài mới đến, mới đến thôi…” Chẳng lẽ mình không nên đến à? Hỷ công công run rẩy quỳ xuống.
“Có thấy ai khác không?” Hoàng thượng nhìn xung quanh một lượt, vẫn không thấy có điều dị thường.
“Không có…chẳng phải Hoàng thượng đã dặn nô tài, xung quanh Ngự thư phòng không được phép có ai khác hay sao? Nô tài chỉ là sợ Hoàng thượng có điều gì cần nên mới qua đây xem thử, vừa tới thôi…”
“Hỷ công công, ngươi lui xuống đi. Có việc ta sẽ gọi ngươi, ngươi cũng không cần ở đây…”
Phât phất tay, Hoàng thượng thầm nói: Vừa nãy thật sự là ảo giác của mình sao? Tiếng động đó không giống âm thanh đi đường? Nhưng hoàng cung đại viện này, là ai mà lại có lá gan to như vậy dám đi trộm giữa ban ngày chứ?
“Hoàng huynh, không có gì chứ?” Thấy Hoàng thượng lạnh mặt, Sóc vương quan tâm hỏi. Có phải Hoàng thượng khẩn trương quá rồi không, sao vừa nãy hắn lại chẳng nghe thấy gì hết.
“Không có gì, chắc ban nãy ta nghe nhầm thôi.”
***
Chật vật chạy về, Tiểu Tiểu mau chóng thay y phục. Xem ra cái gì cũng không thể gác lại, mới mấy ngày không luyện công thôi, khinh công đã thoái hóa nhiều như vậy. Nghe lỏm mà cũng bị người ta phát giác được, nếu để sư phụ biết, không biết có bị tức chết luôn hay không?
Thương thế của Hoa Nguyên cũng chỉ là vết thương ngoài da, trở về xử lí sơ qua chút thì không sao nữa. Bôi thuốc mỡ đặc chế của mình, Tiểu Tiểu tin rằng vài ngày nữa là có thể hồi phục như ban đầu. Nhưng vết thương trong lòng kia, thì phải từ từ mà dưỡng rồi. Không biết Hoàng thượng có ý kiến với nàng ta hay là có ý kiến với mình nữa, Tiểu Tiểu luôn cảm thấy, Hoàng thượng đối xử với Hoa Nguyên thật đúng là vô tình. Lần trước, ban tên Nê Nhi, nói như thể Hoa Nguyên không đáng một đồng; lần này, lại đánh Hoa Nguyên ngay trước mặt nhiều người như vậy, phỏng chừng Hoa Nguyên rất đau lòng.
Hai mươi gậy, gậy nào cũng đủ mạnh, nếu không phải đi theo mình, Hoa Nguyên chí ít thì cũng phải mất nửa cái mạng nhỉ? Thương tiếc nhìn Hoa Nguyên trên giường, tình hình lúc đó nàng cũng đã hỏi rõ rồi, trận đòn này, là Hoa Nguyên chịu thay nàng.
Tiểu Tiểu than nhẹ một tiếng, Hoa Nguyên, cô thật ngốc, lúc đó cô không nên đi ra. Bẫy đã đặt sẵn, chỉ đợi cô chui vào.
Nhưng Vân phi, nàng cũng sẽ không bỏ qua cho ả ta đâu, so với Liên phi, Vân phi càng đáng ghét hơn. Nói thật, hôm nay trở về, nhất định là Vân phi cũng sẽ tức gần chết đây? Hoàng thượng không vạch trần ả trước mặt mọi người, nhưng cũng không xử phạt mình. Mà ả ta đã bỏ công ra thiết kế mọi thứ, không ngờ lại bị mình hóa giải một cách dễ dàng như vậy, không biết bây giờ ả ta đang lấy ai ra để trút giận nữa? Nhưng có thể trút được giận cũng là phúc phận của ả ta, không phải ả bị đau bụng hay sao? Có thể mắng người được thì cho thấy thân thể ả ta vẫn còn tốt chán.
May mà hôm nay ả ta tự mình nói vậy, bằng không, Tiểu Tiểu thật không dám làm động tác nhỏ gì. Vì lúc trước có Hoàng thượng trúng độc, Vân phi mà trúng độc nữa, bọn họ sẽ dễ dàng nghi ngờ đến mình. Tuy rằng bệnh trạng trúng độc của hai người không giống nhau cho lắm.
“Nương nương, là người cứu tôi?”
Không biết từ lúc nào, Hoa Nguyên nằm bẹp trên giường đã tỉnh lại, nàng ta ngẩng đầu nhìn Tiểu Tiểu, khẽ động một cái, sau lưng lại bắt đầu đau, đau đến nỗi khóe miệng run rẩy, nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười.
Tuy rất khó coi, nhưng Tiểu Tiểu biết đây chính là nụ cười.
“Hoa Nguyên, cô thật ngốc! Theo ta lâu vậy rồi, cô vẫn chưa biết năng lực của ta hay sao? Ta há có thể bị bọn họ thiết kế một cách dễ dàng như vậy được chứ?”
Tiểu Tiểu trách móc Hoa Nguyên một câu, thấy nàng ta vì mình mà bị thương thành ra thế này, trong lòng Tiểu Tiểu rất khó chịu.
“Nương nương, là Vân phi ăn nói bừa bãi, ả ta muốn hãm hại người…Hoa Nguyên không nhịn được nên mới…”
Hoa Nguyên vội vàng biện giải, lúc đầu mình chỉ là không muốn nương nương bị thương, không suy nghĩ gì mà đã chạy ra, cũng nói mấy lời đó.
“Ta biết! Hoa Nguyên, sau này phải bảo vệ tốt cho mình. Cô bị thương nặng như vậy, ta nhìn cũng thấy đau lòng. Nhưng ta cũng sẽ không để cô bị thương công toi vậy đâu, Vân phi kia, ta nhất định sẽ hầu hạ ả ta thật tốt.”
Nói đến Vân phi, Tiểu Tiểu lộ ra một tia thần sắc âm hiểm, Hoa Nguyên vội nói:
“Nương nương, không cần đâu. Chút thương tích này của Hoa Nguyên không có gì hết, chỉ cần nương nương không sao là tốt rồi. Chống lại dụ lệnh của Hoàng thượng, tự ý xông vào cấm địa, đây đều là tội chết, lúc đó Hoa Nguyên rất sợ, sợ nương nương sẽ…”
Hoa Nguyên lại bắt đầu run rẩy, nàng không biết tại sao lúc đó lại nói ra mấy lời kia. Nếu để nàng nói lại lần nữa, đảm bảo nàng sẽ không dám nói thế đâu.
“Là ta không hiểu quy củ trong cung, nhưng chuyện này là do một tay Vân phi sắp đặt sẵn, ngay đến thị vệ giữ cửa ả ta cũng đã mua chuộc, không trách cô được. Hoa Nguyên, bây giờ ta vẫn không thể ngang nhiên đòi lại công đạo cho cô, nhưng sau này ta nhất định sẽ giúp cô đòi lại, tin tưởng ta, được không?”
Mọi chuyện trước kia, cứ để nó tan thành mây khói đi. Hoạn nạn thấy được chân tình, những gì Hoa Nguyên làm hôm nay, đủ để Tiểu Tiểu thấy nàng ta đối xử với mình là thật lòng.
“Ừm!” Nuốt nước mắt trả lời Tiểu Tiểu, trong mắt Hoa Nguyên chỉ có sự cảm động: Nô tài bị đánh, trong cũng vốn là chuyện rất đỗi bình thường, nhưng chủ tử có thể làm được như vậy thì có mấy ai?
Thân thể Hoa Nguyên không tiện, Tiểu Tiểu từ ngoài sảnh lấy bữa tối sớm đã được bày ra, đích thân đút cho nàng ta ăn. Mới đầu thì Hoa Nguyên cũng không muốn, nhưng Tiểu Tiểu lạnh mắt lườm một cái, Hoa Nguyên cũng đành phải ngoan ngoãn ăn. Vì thương tích khá nặng, Hoa Nguyên chỉ có thể hơi ngẩng đầu, lúc ăn xong cơm, cũng đã qua hơn nửa canh giờ, điều hiếm có là, Tiểu Tiểu lại có thể nhẫn nại như vậy.
“Hoa Nguyên, cung nữ nếu như chết, sẽ xử lý thế nào?”
Bỏ bát xuống, Tiểu Tiểu cầm bát thuốc sớm đã sắc xong ở bên cạnh lên, chuẩn bị để Hoa Nguyên uống.
“Cung nữ?” Hoa Nguyên cười khổ một tiếng, trong cung nhiều nhất chính là cung nữ và thái giám, còn có thể xử lý ra sao?
“Thường thì lôi ra ngoài đem đi chôn…” Hoa Nguyên ưu thương nói.
“Ừm, Hoa Nguyên, bây giờ vừa hay cô lại bị thương. Cung nữ bị thương cũng không thể tìm ngự y tới khám, nếu bị thương nặng quá mà chết, cái này cũng rất bình thường, cô hiểu ý ta chứ?”
Từng muỗng từng muỗng đút cho Hoa Nguyên, thuốc vẫn còn hơi nóng.