en, xem xem bách hợp Xạ hương so với bách hợp thông thường thì có gì khác nhau.”
Nói đoạn, Tiểu Tiểu đi đến bên thị vệ, cười nói: “Ta có thể vào không?”
Thị vệ giữ cửa có bốn người, bọn họ nhìn thấy Tiểu Tiểu đều vội cúi đầu, đồng thanh nói: “Tiên phi nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế, Hoàng thượng có lệnh, người không phận sự miễn vào, nhưng nếu là nương nương, có thể đi vào.” Tiểu Tiểu cao hứng nói: “Được, các ngươi ở lại đợi Vân phi, đợi khi Vân phi trở lại, nói với nàng ta một tiếng, bổn cung vào trước rồi, Hoa Nguyên, chúng ta đi!”
“Nương nương!” Một người nhìn như thủ lĩnh đứng ra ngăn cản “Nương nương có thể vào, nhưng nàng ta thì…”
“Hỗn xược, nàng ta là thiếp thân cung nữ của bổn cung, đi theo bổn cung mà không được hay sao?” Tiểu Tiểu tức giận trừng tên thị vệ mới vừa lên tiếng.
“Nương nương, thuộc hạ không dám. Chỉ là Hoàng thượng có lệnh, nương nương có thể vào, nhưng nô tài thì…”
“Nương nương!” Hoa Nguyên nhàn nhạt nói: “Nương nương, người vẫn là nên đợi Vân phi đi, đợi cùng nhau vào thì hay hơn!”
Tiểu Tiểu quay đầu nhìn về phương hướng mà Vân phi rời đi không lâu trước, tức tối nói: “Đã lâu vậy rồi, Vân phi còn chưa đi vệ sinh xong sao? Không phải đau bụng đấy chứ? Hay là rớt xuống hầm cầu rồi?” Nghe câu cuối của Tiểu Tiểu, những người có mặt đều suýt nữa bật cười. Thật không ngờ, nương nương nói chuyện đúng là không giữ mồm giữ miệng, ngay đến cái việc rớt xuống hầm cầu mà cũng nghĩ được. Nếu Vân phi mà biết, không biết nàng ta sẽ có biểu tình gì nữa? Ở sau bụi hoa không xa, một cặp mắt oán hận nhìn Tiểu Tiểu. Nàng ta thật ngạo mạn, thế mà cũng dám ngang nhiên nguyền rủa mình rớt xuống hầm cầu? Hừ, sao còn chưa đi vào? Chỉ cần đi vào, thì kế hoạch của ả có thể thực hiện được rồi, mà ả nữ nhân này, phỏng chừng cũng sẽ…
“Nương nương, nàng ta không vào phải làm sao đây?” Cung nữ Tranh Nhi sốt ruột nhìn hai người nói mãi không ngừng kia, Tử Nhi cũng thật là ngu ngốc, lâu vậy rồi sao vẫn còn chưa thuyết phục nàng ta đi vào?
“Đừng gấp!” Ánh mắt âm hiểm lóe lên, Vân phi từ trong tay áo lấy ra một cái bình không lớn lắm, ả ta mở nắp bình, một con bướm đẹp đến lóa mắt bay ra, bay về phía Bách Hợp viên…
“Nương nương, chẳng phải Hoàng thượng đã từng nói ai có thể dạy Tiên phi hiểu lễ nghĩa thì người đó sẽ chưởng quản hậu cung sao? Sao nương nương phải cố sức dụ nàng ta tới Bách Hợp viên làm gì?” Tranh Nhi hỏi.
“Ha ha, cái này ngươi không biết rồi, mệnh lệnh phong Bách Hợp viên là sáng sớm hôm nay Hoàng thượng mới ban ra, người biết vốn chẳng nhiều. Để nàng ta vào, nếu như Hoàng thượng biết được, chắc sẽ trách tội nàng ta cho mà xem? Thật ra, dù không trách tội nàng ta thì cũng hoàn toàn không có hại gì đến chúng ta cả, bởi vì chúng ta cũng không biết có mệnh lệnh này mà?” Vân phi cười đắc ý, Hoàng thượng sẽ đến đây nhanh thôi.
“Nhưng mà nương nương, nếu như Hoàng thượng muốn giết nàng ta? Thế thì cũng đâu có ích lợi gì với nương nương?”
“Cũng không phải! Tranh Nhi, hôm đó ngươi cũng có mặt, ngươi không cảm thấy Hoàng thượng đối đãi với nàng ta có gì đó khác thường hay sao? Hoàng thượng chán ghét nàng ta, nhưng lại thường thường tha thứ cho sự vô lý của nàng ta, điều này rất nguy hiểm…” Vân phi cười lạnh nói.
“Nương nương, ý của người là, có khả năng Hoàng thượng đã có hứng thú với nàng ta rồi?” Tranh Nhi kinh sợ nhìn Vân phi, lực quan sát của nương nương thật lợi hại, nàng cũng chẳng chú ý đến điều này.
“Chưa chắc, nói không chừng Hoàng thượng chỉ là muốn trừ bỏ nàng ta mà thôi. Bất kể nguyên nhân là gì, bổn cung thăm dò một chút cũng là điều nên làm chứ nhỉ?”
Tranh Nhi nhìn vẻ cười của Vân phi, nhịn không được phát run.
“Tốt, cá đã mắc câu rồi! Ha ha…Tiên phi quả nhiên không làm ta thất vọng!”
…………..
Nếu như nói hôm nay có chuyện gì đó làm Hoàng thượng cao hứng, thì chẳng qua chỉ là khi thượng triều xuất hiện bóng người kia – Lân vương, thật không ngờ hôm nay hắn lại lên triều. Hoàng thượng và Sóc vương nhìn nhau một cái, hai người đều có chút khó hiểu, nhưng đến là tốt rồi, so với cái dáng vẻ sống dở chết dở trước kia thì tốt hơn nhiều.
Sau khi thượng triều xong, hai Vương gia đều không rời đi, ba huynh đệ cùng nhau đi đến Ngự thư phòng. Còn chưa đi đến cửa Ngự thư phòng, thì Hỷ công công đã bất an đứng ở phía sau, đã mấy lần muốn nói rồi thôi.
Chỉ là lúc này tâm tình của Hoàng thượng rất tốt, lòng dạ hắn đều đặt trên người Lân vương, đối với vẻ bất an của Hỷ công công, hắn trực tiếp lựa cọn phớt lờ nó đi.
“Là ai, lại to gan như vậy, dám ngăn cản ngự giá của Hoàng thượng!” Thấy tiểu thái giám bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt Hoàng thượng, Hỷ công công lớn tiếng quát.
“Hồi Hoàng thượng, là Liên phi nương nương nàng ấy…” Tiểu thái giám quỳ dưới đất run rẩy dập đầu, nếu như không phải lúc nãy hồi cung bị mắng phải ra ngoài, hắn nào dám ngăn ngự giá của Hoàng thượng chứ?
“Liên phi? Chẳng phải hôm qua vẫn còn tốt lành à? Hôm nay lại sao nữa , không phải chết rồi đấy chứ?”
Hoàng thượng đang muốn về Ngự thư phòng hỏi han tình hình của Lân vương, thấy tiểu thái giám thì bỗng nhiên nổi giận, làm chậm trễ huynh đệ bọn họ nối kết tình cảm, đúng thật là đáng chết.
“Hoàng thượng tha mạng, Liên phi nương nương bị người ta hạ độc rồi…”
Không dám nhìn Hoàng thượng đang tức giận, thái giám run rẩy như lá cây rụng xào xạc, khiến cho người ta tà ác muốn lôi hắn xuống.
“Trúng độc, thì nên tìm thái y mới đúng chứ? Ngươi đến tìm trẫm thì có ích gì? Người đâu, lôi xuống! Đánh hai mươi gậy!” Hoàng thượng tức giận nói.
“Hoàng thượng, đã mời thái y rồi, nương nương bảo nô tài đến đây mời Hoàng thượng qua đó giúp nương nương chủ trì công đạo…”
Hai mươi gậy? Thái giám sợ tới nỗi suýt nữa thì ngất xỉu luôn, sau khi hắn không sợ chết đem lời của Liên phi thuật lại hết xong, hai thái giám cũng đi đến kéo hai vai hắn.
“Hừ…”
Mặc xác sự sợ hãi của hắn, Hoàng thượng kéo lấy hai đệ đệ tiếp tục đi về phía trước, mà hai vị Vương gia thấy hết thảy chuyện này cũng chẳng lấy gì làm lạ cả, trong cung, loại chuyện này đều rất là bình thường.
“Lân, nhìn tinh thần hôm nay của đệ đã tốt hơn nhiều, nghĩ thông rồi chứ gì?” Ba huynh đệ sau khi ngồi quanh bàn, Hoàng thượng quan tâm hỏi.
“Hoàng huynh, chắc chắn là vậy rồi. Huynh xem tinh thần hôm nay của Lân tốt đến thế cơ mà?” Sóc vương cười, vẻ mặt ân cần nhìn gương mặt hơi hơi đỏ lên của Lân vương.
“Í, Lân, ta không nhìn nhầm đấy chứ, mặt đệ đỏ lên rồi kìa?” Hoàng thượng cười ha hả, Sóc vương cũng bật cười:
“Thành thật khai báo, Lân, rốt cuộc là có chuyện gì đáng cho huynh đỏ mặt? Không phải là tối hôm qua tiêu dao đấy chứ? Thật ra thì phụ nữ tốt trong thiên hạ rất nhiều…” Sóc vương rất có kinh nghiệm mà nói.
“Hoàng huynh, Sóc, các người đừng nói vậy. Là nàng đã trở về rồi…” Lân vương ngượng ngùng cười, trên mặt lại càng đỏ hơn.
“Cái gì?” “Cái gì?” Hoàng thượng và Sóc vương cùng nhau lên tiếng hỏi, nước trà trong miệng suýt tí nữa thì cũng phun ra ngoài luôn rồi, nàng ta trở về rồi? Là cô gái tên ‘Tiểu Tiểu’ ấy hả?
“Chính là Tiểu Tiểu, buổi tối hôm trước nàng có về một lần…nàng còn nói với ta, nhiều nhất ba tháng là có thể xử lý xong chuyện của nàng.”
“Chuyện của nàng ta? Một cô gái như nàng ta thì có chuyện gì chứ? Còn nữa, chuyện tối hôm đó huynh cũng thấy rồi, nàng ta rúc trong lòng một người đàn ông, còn hạ độc chúng ta nữa, huynh đã hỏi rõ chưa? Đệ thấy nàng ta chẳng phải thứ tốt lành gì…hoàng huynh, huynh nói xem?”
Cứ như có thù hận với cô gái kia vậy, Sóc vương đem nàng nói đến không đáng một đồng.
“Đúng vậy, Lân. Chuyện tối đó đệ cũng đã thấy, đệ tha thứ cho nàng ta rồi à?” Hoàng thượng bất an nhìn Lân vương, hắn sẽ không bị sắc đẹp của cô gái kia mê hoặc luôn rồi đấy chứ?
“Nàng là bị ép buộc. Nàng biết võ công, tối đó các người không thấy nàng không thể động đậy được tí nào hay sao? Nàng vốn là không yên tâm về ta nên mới đến gặp ta, kết quả không ngờ được, bị thích khách xông vào vương phủ bắt lấy, cho nên…”
Lân vương tuy không hỏi Tiểu Tiểu việc này, nhưng hắn tin rằng lúc đó chắc chắn là Tiểu Tiểu bị ép buộc.
“Lân, hôm đó nàng ta còn cùng với tên thích khách kia hôn nhau trước chốn đông người nữa đấy? Còn rất say sưa nữa chứ, chẳng lẽ cũng là bị ép buộc hay sao?” Sóc vương tức tối nói, cứ như thể cô gái hôn nhau với ngươi khác kia là nữ nhân của hắn vậy.
“Chuyện hôm đó, ta cũng đã hỏi gia đinh rồi, bọn họ nói lúc đó người kia chỉ hôn lên má nàng một cái, vốn không hôn môi. Tiểu Tiểu của ta rất thuần khiết…” Lân vương vội vàng biện hộ cho Tiểu Tiểu.
“Lân, nàng ta hạ độc chúng ta không sai đấy chứ? Cái này mà đệ cũng tha thứ cho nàng ta? Nếu như không phải Ngự y đến kịp lúc, hai chúng ta có thể…”
Nghĩ đến cô gái không có tí bối cảnh gì kia, Hoàng thượng cũng không muốn Lân vương dây dưa với nàng ta, hắn thật không hi vọng đệ đệ của mình gặp chuyện.
“Thật ra, hôm đó chúng ta căn bản không phải tự nhiên mà tỉnh dậy, là nàng đến giúp hai chúng ta giải độc. Nàng vừa thoát khỏi sự khống chế của người kia, sợ chúng ta xảy ra chuyện nên mới đến…”
Xong rồi! Hoàng thượng và Sóc vương hai người đều đau đầu nhìn đối phương một cái, xem ra Lân vương tuyệt đối không thể tiếp nhận được rằng cô gái kia là kẻ xấu.
“Thế sao đệ lại không thấy? Lân, đừng quên rằng đệ vẫn luôn ở bên cạnh huynh.” Sóc vương vẫn không chịu từ bỏ hỏi.
“Sóc, chẳng phải đệ có ra ngoài một lần sao? Nàng rất am hiểu y thuật, chính là lúc đó, nàng đến giúp ta và hoàng huynh giải độc. Lúc đó khi tỉnh lại, ta đã ngửi thấy mùi hương trên người nàng, cho nên ta mới vội vã ra ngoài tìm nàng, đúng lúc nghe thấy lời của đệ…đều tại ta, lúc đó không tin tưởng nàng, bằng không, hôm đó nhất định có thể gặp được nàng…”
Lân vương cười hạnh phúc, biết thân thể mình không khỏe, nàng thật sự đã trở lại gặp mình, trong lòng nàng có mình.
“Lân, chắc hẳn nàng ta không chỉ am hiểu y thuật thôi chứ gì? Sao đệ cảm thấy nàng ta càng am hiểu hạ độc hơn nhiều vậy?” Sóc vương cười lạnh, nếu có thể gặp được cô gái đó, hắn nhất định phải xem xét kĩ nàng ta một phen.
“Ừm, nhưng nàng sẽ không vô duyên vô cớ hạ độc tổn thương người khác, trừ phi là có người đắc tội với nàng. Hoàng huynh, huynh từng nói chuyện chung thân đại sự của bọn đệ có thể tự mình chọn người, đệ đã chọn nàng rồi, đợi khi nàng trở về, đệ muốn cưới nàng!”
Dù là khi hạ độc, Lân vương cảm thấy Tiểu Tiểu cũng rất đáng yêu. Hôm nay đúng lúc lại nói tới đề tài này, vẻ mặt Lân vương nghiêm túc nói lời yêu cầu với Hoàng thượng.
“Lân, đợi hoàng huynh gặp nàng ta đã rồi hẵng nói có được không? Đúng rồi, đệ nói nàng ta có chuyện cần phải xử lý, là chuyện gì có từng nói với đệ hay không?” Hoàng thượng không muốn đồng ý với hắn bây giờ, suy cho cùng thì cô gái này là địch hay là bạn còn chưa rõ. Lân vương muốn cưới nàng ta cũng được, ít nhất cũng phải để mình gặp nàng ta đã chứ?
“Cái này, nàng từng nói với đệ, nhưng không nói tỉ mỉ. Nàng chỉ nói nàng đến từ nơi thâm sơn, mấy năm trước sư phụ của nàng đem về một đứa bé, nàng lần này là phụng mệnh giúp đứa bé này tìm cha m