“Trả Tiểu Tiểu lại cho ta!” Chẳng màng đến việc quần áo của mình không chỉnh tề, Lân vương tức giận nói.
___________________________
“Lân, sao đệ lại ở đây?”
Là nàng trở về sao? Còn giả tiếng đàn ông nữa chứ, lại nghịch ngợm nữa rồi.
Lân vương mừng rỡ quay đầu lại, nhìn thấy Hoàng thượng và Sóc vương một thân nam trang. Hắn thất vọng cười khổ nói: “Hoàng huynh, Sóc, sao các người lại đến đây?”
“Lân, sao đệ lại trở nên thế này?” Hoàng thượng kinh ngạc nhìn hắn, nữ nhân kia, thật sự quan trọng với đệ ấy thế sao? Cái dáng vẻ tiều tụy kia của Lân vương, còn đâu bộ dáng anh tuấn khoáng đạt trước kia nữa.
“Hoàng huynh…” Vô thần nhìn bọn họ, hắn không có tâm tình trả lời vấn đề của bọn họ.
“Lân, bọn ta đang muốn tìm huynh đấy? Về phủ trước đi!” Sóc vương đi lên phía trước, kéo lấy tay hắn cười nói.
“Ừ!” Khó khăn đáp lại một tiếng, hắn không có tâm tình ứng phó với bọn họ, nhưng lại cũng không thể cự tuyệt bọn họ. không biết phải đi đâu để tìm nàng, hắn không có tin tức gì của nàng, một chút cũng không.
“Lân, huynh không sao đấy chứ?”
Trở về trong căn phòng quen thuộc, Lân vương nhìn xung quanh cách bài trí quen thuộc kia, cả căn phòng, đều giống y như lúc mình rời đi, điều không giống chính là tâm tình của mình. Buồn khổ ngồi xuống, trên mặt mang theo vẻ mệt mỏi không rõ.
“Lân, trên đường đi không nghỉ ngơi cho tốt hay sao? Người đâu, còn không mau hầu hạ Vương gia rửa mặt…”
Bất luận nguyên nhân gì, không hầu hạ tốt cho Vương gia thì chính là sự thất trách của hạ nhân, Hoàng thượng tức giân kêu lên, Lân vương phẩy phẩy tay: “Là đệ không để bọn họ hầu hạ, Hoàng huynh không cần phải giận. Đợi lát cũng được, đệ không gấp!”
“Lân, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Không thể nói cho ta và Sóc hay sao?”
Đã từng, bọn họ là huynh đệ, là hảo huynh đệ. Giữa bọn họ không có chuyện gì bí mật, nhưng bây giờ Lân lại không muốn nói cho họ biết rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, tuy rằng, hai người bọn họ cũng biết được phần nào rồi. Nhưng không giống nhau, việc đệ ấy tự nói ra và việc bọn họ tự điều tra ra được là hai chuyện khác nhau.
“Hoàng huynh, Sóc, đệ rất mệt, đệ cũng rất đau lòng. Nàng …không thấy nữa rồi…lúc đệ đi, đáng ra phải mang nàng đi theo mới đúng…” Lắc đầu tự trách, tại mình, đều tại mình cả, không nên để một mình nàng ở lại đây…
“Lân, nàng ta là ai? Sao đệ quen biết nàng ta? Có cần hoàng huynh giúp đệ tìm nàng ta hay không?”
Có lẽ, nữ nhân kia thật sự là rất có vấn đề, hoặc là có vấn đề rất lớn, Hoàng thượng sẽ không thích nàng ta, sẽ không thừa nhận nàng. Nhưng mà, hắn càng không thích dáng vẻ hiện tại của Lân vương, không thích cái vẻ chán chường, vô lực như bây giờ của y…
“Nàng gọi là Tiểu Tiểu, thời gian đệ quen biết nàng không dài, nhưng nàng ấy rất thông minh, rất đáng yêu, trước lúc đi một ngày bọn đệ còn….Đệ dặn dò quản gia phải chăm sóc thật tốt cho nàng ấy, nhưng quản gia nói ngày thứ hai sau khi đệ đi thì nàng ấy mất tích rồi, đột nhiên biến mất…ông ta đã phái rất nhiều người đi tìm, nhưng vẫn chưa tìm ra được…”
Tiếng nói ngắt quãng, từ miệng người vốn rất hăng hái như Lân vương nói ra, giờ đây nghe sao mà thê thảm, bi thương thế kia. Nếu như không phải yêu nàng sâu đậm, thích nàng, thì tại sao khi hắn nghe nói nàng mất tích, lại liều mạng gấp rút chạy về thế chứ?
Tiểu Tiểu, ta yêu nàng, tuy rằng, ta biết thời gian yêu nàng có muộn một chút, nhưng ta thật sự yêu nàng. Có lẽ là từ ngày đầu tiên, cũng có lẽ là từ cái lần ở trong hoa viên kia, cũng có lẽ là từ khi nàng chỉnh đốn Ngưu Phong, có lẽ…
Có rất nhiều cái có lẽ, ta cũng không biết là cái có lẽ nào nữa, nhưng ta yêu rồi, thật sự yêu phải nàng rồi. sao nàng có thể tại lúc ta biết được ta đã yêu phải nàng, ngay cả một cơ hội cũng không cho ta, thì đã mất tích như vậy được chứ? Đừng như vậy, như vậy không công bằng với ta…
“Lân, huynh hiểu nàng ta à? Có phải là nhất thời mê luyến hay không? Có phải vì nàng ta đi rồi, đã rời khỏi, huynh mới…”
Nhìn Lân vương ngơ ngẩn thế kia, trong lòng Sóc vương cũng khổ sở vạn phần. Lân vương đã có khi nào ngơ ngẩn vậy đâu, huynh ấy có nhiều nữ nhân thế kia, nữ nhân kia rốt cuộc là có gì tốt chứ, huynh ấy cứ phải đau khổ vì nàng ta thế này hay sao? Không đáng, đúng là không đáng, chẳng qua cũng chỉ là một nữ nhân không rõ lai lịch thôi mà.
“Sóc, đệ không hiểu đâu. Nếu như có một ngày, đệ yêu phải một người con gái, thì đệ sẽ hiểu tâm tình lúc này của ta, bây giờ ta cảm giác được. không phải mê luyến, cũng không phải mất nàng ấy rồi mới biết yêu nàng, ta đích thực là đã lún vào rồi. Trên đường đi Phong quốc, lúc trước ta đều tìm hoa lâu nổi tiếng để uống chút rượu, vung tiền tìm vài kĩ nữ để chơi đùa. Nhưng lần này, ta lại chẳng có tâm tình để chơi nữa. Sau khi đến Phong quốc, công chúa Phong quốc vì muốn làm Vương phi của ta, không tiếc dùng sắc dụ ta, dùng mị thuật trong truyền thuyết, nhưng ta chỉ cần nghĩ đến cặp mắt thanh thuần kia của nàng, thì hứng chí gì cũng chẳng còn; Nghe thấy nàng đã mất tích, ta không nghĩ gì hết, chỉ muốn mau chóng tìm được nàng, phải mau chóng trở về tìm nàng…đây, chẳng lẽ không được xem là yêu hay sao? Hoàng huynh, đệ muốn ra ngoài tìm nàng, đệ phải ra ngoài tìm nàng, được không?”
Hoàng thượng nhịn không được quay đầu lại, Lân vương đúng là đã trúng độc của nữ nhân kia rồi, nhưng y là đệ đệ thân cận nhất của mình, sao có thể để y như thế được chứ? Nhưng Lân vương hiện giờ, không nghe lọt bất kì lời khuyên nào, nghĩ muốn khuyên y, sẽ chả được gì đâu. Đón lấy ánh mắt của Sóc vương, hai người trừng mắt nhìn, âm thầm nhìn nhau lúc lâu, cuối cùng Hoàng thượng gật đầu, nhàn nhạt nói: “ Lân, đệ nghỉ ngơi một lát trước đi, ngủ một giấc, dưỡng tinh thần cho tốt rồi tìm nàng ta sau, được không?”
“Không, không cần. Đệ muốn mau chóng tìm được nàng, bằng không, đệ sẽ không yên tâm…”
Lời còn chưa dứt, thân thể Lân vương đã mềm nhũn té xuống, Hoàng thượng vội vã đỡ lấy khối thân thể đang ngã xuống kia, cùng Sóc vương dìu hắn nằm lên giường, Hoàng thượng đích thân giúp hắn cởi giày, nhẹ nhàng vuốt phẳng hàng lông mày đang chíu chặt kia của Lân vương, nhưng chỉ một lát thôi, hàng mày của hắn lại nhíu chặt lại.
“Sóc, đệ nói phải làm sao đây? Phải làm sao để Lân mới có thể quên nàng ta đây?”
Giọng rất nhỏ, Hoàng thượng sợ đánh thức Lân vương đang trong giấc mộng.
“Hoàng huynh, gọi người qua đây trông một lát, chúng ta ra ngoài nói đi?” Sóc vương nhìn cái dáng vẻ bất an của Lân vương, không nhịn được nói.
Gọi quản gia đến đại sảnh, Hoàng thượng lạnh giọng nói: “Ngươi đã gặp qua nữ nhân kia chưa?”
Lân vương quen thân với nàng ta thế kia, hẳn là nữ nhân kia đã từng đến Lân vương phủ rồi chứ nhỉ.
“Hồi Hoàng thượng…nô tài gặp qua nàng ấy mấy lần…”
Tâm tình hiện tại của Hoàng thượng không tốt, quản gia run rẩy đáp.
“Hoàng huynh, để đệ hỏi cho. Quản gia, Tiểu Tiểu cô nương và Vương gia quen nhau khi nào?”
Sóc vương thả lỏng giọng điệu, dùng giọng nói bản thân tự nhận là khá ôn hòa để hỏi
“Hồi Hoàng thượng, Vương gia, nô tài không biết. Nhưng khi lần đầu tiên Vương gia dẫn Tiểu Tiểu cô nương và Thủy Thủy cô nương đến, là đãi tiệc ở Túy Nguyệt đình phía sau tẩm thất…”
“Túy Nguyệt đình?” Hoàng thượng và Sóc vương nhìn nhau một cái, chỗ đó, Lân từng chiêu đãi nữ nhân hả? Hồi trước bọn họ muốn đi còn phải thương lượng với Lân cả buổi. Xem ra, hóa ra lần đầu tiên gặp nhau hai người họ đã nhìn trúng nhau rồi.
“Thế Thủy Thủy là…” Thủy Thủy là con gái của thừa tướng, sao Thủy Thủy lại quen biết với nữ nhân kia nhỉ? Sóc vương khó hiểu hỏi.
Quản gia lắc lắc đầu: “Nô tài cũng không rõ, nhưng khi đến, hai người họ lại đến cùng nhau. Ngày thứ hai thì Vương gia dẫn cô nương đến Liên viên, vì Liên viên kia không lớn, hơn nữa lại sạch sẽ. Cô nương vừa nhìn đã thấy thích, Vương gia lập tức lấy giá một ngàn lượng bạc rồi chuyển giao cho Tiểu Tiểu cô nương, tiếp đó Tiểu Tiểu cô nương chuyển từ phủ thừa tướng đến Liên viên, ở được ba ngày thì mất tích…”
“Ngươi nói, Vương gia thu của nàng ta một ngàn lượng bạc à?” Sóc vương kinh ngạc nhìn quản gia, Lân vương đối với nữ nhân kia thật đúng là không bình thường. Nếu là trước đây, Vương gia sẽ tặng cho nữ nhân, làm sao có thể nhận bạc được chứ?
“Đúng. Lúc đó nô tài cũng từng lấy làm lạ hỏi, Vương gia chỉ nói nếu như tặng cho cô nương, nàng ấy sẽ không chịu nhận. Cô nương vừa mới đến kinh thành, không có chỗ ở, tình cờ quen biết Thủy Thủy cô nương, mới được đón đến nhà Thủy Thủy cô nương ở. Mà Vu công tử cũng có ý với Tiểu Tiểu cô nương. Vương gia lo…”
Quản gia lo lắng cho tình hình hiện tại của Lân vương, đều đem hết những gì mình biết ra nói tỉ tỉ mỉ mỉ một lượt, nói xong, Hoàng thượng khổ não cúi đầu, xem ra Lân vương đúng là bị lún vào rồi, hơn nữa còn là bị lún sâu vào nữa kìa.
“Hoàng huynh, chúng ta làm gì đây?”
Nhìn tẩm thất đóng chặt một cái, đợi sau khi Lân tỉnh lại, huynh ấy sẽ không từ bỏ ý đồ, nhất định sẽ ra ngoài tìm nữ nhân kia cho mà xem.
“Đệ ở đây trông chừng đệ ấy, ta hồi cung trước, ngày mai hãy nói.”
Sóc vương gật gật đầu, xem ra cũng chỉ có thể vậy thôi.
Thật ra, nếu như y thực sự muốn đi tìm người, Sóc vương ở đây trông cũng chẳng ích gì. Nhưng mình là huynh đệ của y, nói sao thì mình khuyên cũng có ích hơn là hạ nhân khuyên chứ nhỉ?
***
Nằm trên giường, Tiểu Tiểu không tài nào chợp mắt được, Tiểu Tiểu trước giờ chưa từng mất ngủ, giờ thì lần đầu mất ngủ rồi đây.
Một con ếch một cái miệng, hai con mắt tinh bốn cái đùi; hai con ếch hai cái miệng, hai con mắt tinh tám cái đùi; ba con…
Khi đếm đến một trăm con ếch, Tiểu Tiểu vẫn không hề thấy buồn ngủ, điều trong lòng nghĩ đến vẫn là tin tức về Lân vương hôm nay nghe được. Hắn đã về rồi, hắn đang tìm mình…hai câu giống như ma chú quanh quẩn mãi trong đầu Tiểu Tiểu, khiến cho trái tim trước giờ chưa từng động vì ai của nàng nay lại bắt đầu nhộn nhạo.
Thời gian mười ngày thật không dài, nhưng nếu như là vội vã lên đường, mười ngày có thể đi được bao nhiêu con đường? Nghe lời nói của Hoàng thượng, sau khi hắn biết được mình đã mất tích mới vội vã trở về, vội về trong mười ngày, chắc hẳn là rất mệt? Lúc về đã mệt thế rồi, còn phải tìm người khắp nơi, thế có phải khổ quá rồi hay không?
Hắn yêu mình à? Thật sự yêu mình hay sao? Thời gian hai người biết nhau không dài, cũng chỉ ngắn ngủi có vài ngày mà thôi. Đối với hắn, lúc mới đầu mình thật chẳng có tư tâm gì, tuy rằng hắn lớn lên rất đẹp, ban đầu định tạo cơ hội cho Thủy Thủy, thế mà lại để mình và hắn hoàn thành, hắn trở thành người của mình, mà cái ngày hắn sắp xuất phát, hắn lại còn đến đây cùng mình…
Lúc đầu, Tiểu Tiểu làm giả cảnh tượng Thủy Thủy và Lân vương hoan hảo, trong lòng nàng còn thấy hơi hơi khó chịu một chút, nhưng vì Thủy Thủy, hiểu lầm thì hiểu lầm đi. Cứ tưởng rằng hắn không biết chân tướng của ngày hôm đó, trải qua buổi tối kia, nàng còn có thể tự lừa mình dối người rằng cái gì hắn cũng không biết hay sao?
Chắc hắn biết cả rồi? Biết, nhưng vẫn giả ngu phối hợp với mình, Tiểu Tiểu chẳng hiểu hắn nghĩ gì nữa, chẳng lẽ đây là yêu hay sao? Vì yêu, cho nên dung túng cho mình làm bậy; vì yêu, nên khi biết m