còn may, bọn họ cũng không ngược đãi đứa trẻ kia, chắc nàng ta cũng không tức giận quá đâu.
“Nữ hiệp là mẫu thân của Tiểu Bảo? Tiểu nhân sẽ dẫn nữ hiệp đi…” Biết chuyện gì xảy ra là tốt rồi, Vu công công cười lấy lòng, tuy nhiên, vì nguyên nhân đau trên người, ông ta cười còn khó coi hơn khóc.
Tiểu Tiểu quay đầu lại, hung hăng nói: “Đừng cười nữa, cười còn khó coi hơn khóc, ảnh hưởng đến tâm tình của bà đây. Nhưng ông cũng khá thông minh đấy, biết xảy ra chuyện gì là đươc. Nói lại thêm lần nữa, nó không tên là Tiểu Bảo, ta cũng không phải mẫu thân của Tiểu Bảo như ông nói. Đứa trẻ tiến cung ở đâu? Nói mau!”
Vốn là chiếc đũa bình thường, sao vào tay nàng ta lại trở nên khủng bố như vậy? Kề trên cổ ông, khiến toàn thân ông phát run, chỉ biết run lập cập…
“Ở bên ngoài…trong căn phòng nhỏ…” Đứa trẻ kia không phải, chẳng lẽ con của nàng ta là đứa khác? Sợ hãi nhìn chiếc đũa kia, ông tin tưởng vào lực sát thương của chiếc đũa này. Tiểu Tiểu cười cười, chiếc đũa đưa một vòng trước mắt họ, mấy người bọn họ đều đứng đó như môn thần, trơ mắt nhìn Tiểu Tiểu ra ngoài.
Cầm chiếc chìa khóa không biết mò ở đâu ra, nhẹ nhàng mấy cái thì có thể mở hết tất cả các cửa, gọi mấy đứa trẻ bảy tám tuổi trong đó ra, Tiểu Tiểu đếm sơ qua, tổng cộng có hơn hai mươi đứa.
Làm bậy, làm bậy mà! Đứa trẻ nhỏ như vậy, sao bọn chúng lại nhẫn tâm tịnh thân bọn nhỏ như vậy chứ?
Tiểu Tiểu thở dài một tiếng, dịu dàng nhìn mấy đứa trẻ đang sợ sệt kia, hỏi:
“Trong các đệ ai muốn rời khỏi nơi này? Tỷ tỷ đưa các đệ xuất cung, nhưng sau khi ra ngoài phải dựa vảo bản thân nha…”
Xuất cung, bọn nhỏ cũng không thể về nhà được nữa, có lẽ, chỉ có thể làm ăn mày thôi.
Tất cả những đứa trẻ, đều không thể tin được nhìn nàng, thật sự có thể xuất cung sao? Thái giám, ban đầu bọn họ cũng không biết là làm cái gì, nhưng sau khi vào cung thì đã biết, làm thái giám rồi, cả đời sẽ sống cuộc sống bất nam bất nữ, bọn họ không muốn như vậy. Có thể xuất cung, ra ngoài kiếm cơm cũng còn tốt hơn làm thái giám.
“Đệ muốn!”
“Đệ muốn!”
Một sát na (2) trầm mặc trôi qua, cơ hồ như tất cả các đứa trẻ đều đứng dậy, tranh nhau nói ý nguyện của mình, bọn họ đều muốn xuất cung, đều muốn rời khỏi nơi này.
“Các đệ có nghĩ đến hậu quả của việc xuất cung không? Có thể sẽ thiếu ăn thiếu mặc, thậm chí sẽ đói bụng cả ngày, lang thang xin ăn đầu đường xó chợ…”
Tuy nhiên, Tiểu Tiểu cũng chưa đi xin ăn qua, nhưng nàng biết ngày tháng như thế, thật sự không phải dễ sống, nhìn mấy tên ăn mày trên phố, ngày tháng của họ thật sự rất khó khăn.
“Tỷ tỷ, mang bọn đệ xuất cung đi, bọn đệ không sợ!” Nhìn nhau một cái, rất nhanh liền chung ý kiến, không sợ, ra ngoài là dược!
“Được thôi, đi theo tỷ!”
Một tay dắt lấy một đứa trẻ, mấy đứa khác đều theo phía sau, một nhóm người, cứ nghênh ngang như vậy mà ra khỏi phòng tịnh thân, để lại trong đó vài công công, mắt to mắt nhỏ mà nhìn.
Muốn nói chuyện, nhưng không thốt lên được câu nào, mấy đứa trẻ đó là thái giám được chọn năm nay, ngày mai sẽ tịnh thân. Để mất, chính là đại tội chém đầu đấy. Trơ mắt nhìn đám trẻ bị dẫn đi, mấy người đều tuyệt vọng nhìn trong viện trống trơn.
Phòng tịnh thân, vì tác dụng đặc thù , bình thường đều được an bài ở nơi hẻo lánh, thông thường cách tường cung không xa. Tường cung rất cao, một người thành niên bình thường cũng không trèo qua được, đám trẻ này càng không thể. Cũng vì vậy, tuy phòng tịnh thân cách tường cung rất gần, nhưng trước nay chưa hề xảy ra chuyện trẻ con bỏ trốn. Nhưng đây chỉ là lúc đầu, trong cung có sự gia nhập của Tiểu Tiểu, đương nhiên sẽ xảy ra rất nhiều chuyên ngoài dự kiến.
Vì chăm sóc nhiều người, Tiểu Tiểu nâng cao tinh thần tới hai mươi trượng, đem bọn họ giấu ở nơi hẻo lánh, sau đó cứ hai người cùng nhau xuất cung. Tuy như vậy rất chậm, nhưng nàng cũng làm rất vui vẻ. Không chỉ riêng là vì báo thù mấy tên công công kia, càng là vì nàng như vậy sẽ cứu được nhiều đứa trẻ.
Nhớ đến lúc mình nhìn thấy Điểm Điểm ở đây, cái cảm giác đau như bị ai cắn đến nay vẫn còn cảm nhận được, Điểm Điểm chỉ là bị nhốt ở đây một lát, thì đã phát sốt mà ngất đi; nếu như Điểm Điểm thật sự bị mấy tên công công chết tiệt kia tịnh thân thì sao? Nàng sẽ làm sao? Có huyết tẩy hoàng cung không? Ngẫm nghĩ, nàng cười cười, hình như thật sự có khả năng này lắm.
Nàng nghĩ đến cha mẹ của đám trẻ này, có lẽ bọn họ cũng là bất đắc dĩ? Đứa trẻ nào mà chẳng phải máu thịt của cha mẹ, có cha mẹ nào mà không thương con cái của mình? Thả bọn nhỏ, đối với nàng mà nói chỉ là thuận tay làm việc tốt mà thôi, nhưng đối với đám trẻ này mà nói, lại có thể cho bọn họ hạnh phúc cả đời.
Tiễn xong hai đứa trẻ cuối cùng, Tiểu Tiểu lại trở về phòng tịnh thân, nhìn mấy công công đang tuyệt vọng kia, nàng cười như ác ma:
“Hôm nay, ta trước bỏ qua cho các ngươi, cũng không chơi với các ngươi nữa. Nhưng ngày mai có thể tránh khỏi hay không, thì phải xem năng lực của các ngươi!”
Sau khi cẩn thận rút ngân châm trên người bọn chúng thu lại xong, Tiểu Tiểu nhìn sắc trời bên ngoài, nên trở về rồi, còn hai ba canh giờ nữa là trời sáng.
Trên đường về lãnh cung, Tiểu Tiểu thấy một bóng người. Dáng vẻ lảo đảo, vừa nhìn là biết uống rượu say, nhìn phương hướng hắn đi, hình như là muốn đến lãnh cung.
Loạng choạng một cái, hắn ngã nhào xuống đất, đợi hồi lâu không thấy đứng dậy. Tiểu Tiểu lén lút đến chỗ hắn, nhìn tỉ mỉ mới biết đây là tên Sóc vương có thù với mình, lúc này, hắn đến lãnh cung làm gì?
Không phải có điều gì hoài nghi với mình rồi đấy chứ? Bây giờ là muốn đến thăm dò mình sao? Không được, Điểm Điểm và Hoa Nguyên còn ở trong phòng mình, không thể để hắn đến đó!
Cũng không đúng nha, uống đến nỗi này, hắn còn thật muốn đến thăm dò mình chắc? Hắn còn có năng lực hay sao? Nhưng trừ mục đích này ra, Tiểu Tiểu không biết hắn đến lãnh cung để làm gì? Đừng nói là trăng hôm nay đẹp, hắn muốn đến lãnh cung để ngắm cảnh đấy nhá?
Tiểu Tiểu nhìn xung quanh một lát, hắn đi một mình, xung quanh không có ai, vừa hay đêm trăng mờ gió cao thuận lợi giết người, có muốn hạ thủ hay không?
Sóc vương, đừng trách ta độc ác, ai bảo ngươi khắp nơi đối đầu với ta, trong tay rút ra một cây ngân châm, vừa muốn ra tay, Tiểu Tiểu lại rụt về…
Thật sự phải diệt khẩu hay sao? Trên lưng hắn cũng có thai ký, hắn có khả năng là cha của Điểm Điểm, nếu giết hắn rồi ngộ nhỡ hắn thật sự là nam nhân đó, Điểm Điểm sẽ không hận mình sao?
Cho dù hắn không phải là cha của Điểm Điểm, nhưng Điểm Điểm là huyết mạch hoàng tộc cũng là sự thật, trên người Điểm Điểm chảy dòng máu của hoàng thất, người này cũng chính là thúc thúc của Điểm Điểm, hình như cũng không thể giết hắn nha…
“Sóc vương, Sóc vương…”
Nơi xa, Tiểu Tiểu thấy đèn đuốc sáng trưng, nghe tiếng hình như là tiếng gọi của công công, bọn ho đến tìm hắn à? Bỏ đi, trước giữ lại một mạng của hắn, dù sao thì hắn cũng không thật sự muốn hại mình, đợi sau này hẵng nói.
“Ta lại không say, kêu gì mà kêu!” Người nằm dưới đất nghe tiếng kêu nhức óc, bực bội chửi rủa một tiếng, Tiểu Tiểu quay đầu nhìn hắn một cái, xoay người đi về phía lãnh cung.
Người đi rồi, người trên đất vốn đang say lại ngẩng đầu lên, chăm chăm nhìn về hướng giai nhân vừa biến mất, dùng sức lắc đầu: nhất định là nhầm, sao nàng ấy có thể ở trong cung được chứ.
“Vương gia, cuối cùng cũng tìm được người, sao người lại ở đây?” đèn lồng đến gần, Hỷ công công nhìn người nằm trên mặt đất, vội vã cùng mấy công công khác đi đến, dìu Sóc vương dưới đất lên, dần dần đi về phía trong cung…
Sau khi đám người đó đi xa, Tiểu Tiểu từ trong bóng tối đi ra, hắn thật sự say sao? Cái ngẩng đầu lúc nãy là cố ý hay vô tình…
Ban ngày, mình là Tiêu Kiếm, Tiểu Tiểu cảm thấy Hoàng thượng không có gì, lại rất gần gũi, nhưng tên Sóc vương này, hình như còn khôn khéo hơn cả Hoàng thượng và Lân vương? So với Hoàng thượng, hắn còn khó đối phó hơn, sau này gặp hắn nhất định phải cẩn thận
*
Ngủ một giấc ngon lành, lúc tỉnh dậy sớm đã chẳng thấy hình bóng Điểm Điểm, Tiểu Tiểu cười tên nhóc này, hôm nay không biết lại đi gây chuyện ở đâu rồi.
Hôm qua, chẳng qua là ngủ nhiều hơn chút, nó đã chạy đi trêu chọc Hoàng thượng, hạ độc chúng phỉ tử, suýt nữa đắc tội cả hậu cung. Hôm nay, không biết lại gây chuyện gì nữa đây? Nhưng quậy cũng tốt, trong cung quá buồn chán, xem như là thêm chút sắc màu cho cuộc sống của họ đi, ha ha.
Bò dậy, dưới giường cũng không có hình bóng của Hắc Tử, Hắc Tử cũng ra ngoài sao? Lắc lắc đầu, đi đến trước bàn trang điểm, có một tờ giấy nằm đó, mạn bất kinh tâm (3) cầm lên xem, Tiểu Tiểu trợn to mắt —— Đi rồi? Nhân lúc mình ngủ, sư phụ đã mang Điểm Điểm và Hắc Tử đi rồi? Cái này…
Thất vọng buông tay xuống, tờ giấy cũng rơi xuống theo, trên đó chỉ võ vẽ mấy chứ:
Đồ đệ ngốc:
Vi sư hoàn toàn thất vọng về ngươi, chẳng qua chỉ là ba ngày thôi, ngay cả một đứa trẻ cũng không chăm sóc nổi, nhiệm vụ tìm cha cho Điểm Điểm cũng chẳng có tiến triển gì, thực tại vi sư rất hối hận đã thu ngươi làm đồ đệ.
Vì để không làm chậm trễ sự phát triển của Điểm Điểm, cho ngươi thời gian ba tháng. Sau ba tháng, nếu không tìm được nam nhân kia, vi sư và Điểm Điểm sẽ đích thân xuất mã, tìm tên nam nhân kia rồi đem ngươi gả ra ngoài.
Về phần phương pháp ấy à? Vi sư đã thương lượng xong với Điểm Điểm rồi, cái gọi là ‘chọn ngày không bằng đụng ngày, chọn người không bằng đụng người’. Quyết định đem ngươi ra ngoài, nam nhân thứ tám gặp được thì sẽ là cha của Điểm Điểm. Yêu cầu của vi sư cũng không cao, chỉ cần đối phương chưa có gia thất là được. Thấy vi sư thông minh không?
Đồ đệ, nếu như nam nhân đó đã thành thân rồi, chúng ta tiếp tục tìm nữa, ‘tám’ cũng có nghĩa là ‘nôn nóng’, rồi cũng sẽ tìm được thôi. Thấy vi sư thông minh chưa, đồ đệ cứ thế mà làm đi.
Như Nhi để lại cho con, vi sư đã đủ phiền rồi, cũng sợ đồ đệ ngốc sẽ tịch mịch.
Còn một chuyện phải nhớ kĩ, tuyệt đối đừng dắt thêm đứa bé nào về nữa, một đứa là đủ rồi, thêm đứa nữa, vi sư chỉ có thể tông tường…
Thật sự có thể tìm tướng công như thế sao? Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn tờ giấy vừa rơi xuống đất, quyết định một lát thử xem, xem xem cái gọi là ‘người thứ tám’ là thần thánh phương nào…
(1) Thốn: đơn vi đo của Trung Quốc, 1 thốn = 10 phân = 3,33 cm.
(2) Sát na: Sát na là thuật ngữ nhà phật hay sử dụng, chỉ đơn vị ngắn nhất của thời gian; hay nói cách khác, sát na chỉ thời gian chớp nhoáng của mỗi biến đổi. Một ngày 24 giờ được tính bằng sáu ngàn bốn trăm tỷ chín vạn chín ngàn chín trăm tám mươi sát na.
(3) Mạn bất kinh tâm: thờ ơ, không để ý, không đếm xỉa tới.