“Còn mời ai nữa?” Hỏi rõ xong, hắn mới quyết định phải đi thế nào, nhưng Vân vương lúc này triệu kiến, mục đích ắt hẳn không đơn giản.
“Hết rồi, chỉ mời mình Vương gia thôi!” Công công hơi ngẩng đầu liếc nhìn Lân vương, sau đó lại cúi thấp đầu.
“Biết rồi, cứ nói ta sẽ đến đúng giờ!” Chỉ có một mình, Lân vương ngược lại cảm thấy có chút hứng thú. Theo lý mà nói, hiện tại Vân vương gia sẽ không làm như vậy, làm thế, sẽ dẫn đến sự tức giận của các nước khác.
“Dạ!” Công công vẫn cứ cúi đầu, cung kính lui ra ngoài.
Thị vệ Liệt đi vào, nhỏ giọng hỏi:
“Vương gia, ngài thật sự muốn đi à?”
“Ừm!” Lân vương gật đầu, lạnh giọng nói: “Liệt, ngươi nói xem lần này Vân vương tìm ta có chuyện gì? Chẳng lẽ tức vị của y gặp phiền toái hay sao?”
Trầm tư một hồi, y lắc đầu, thấp giọng nói: “Chắc là không đâu, mấy vị Vương gia kia, không phải đều bị y phế truất rồi sao? Bọn họ nào có uy hiếp được y…”
Liệt trầm tư một chút, phân tích nói: “Vương gia, hay là ngày mai ngài đừng đi…”
Giờ đây, thực lực hai nước không chênh lệch nhau là bao, nhưng Lân vương đối với Hoàng thượng mà nói, không chỉ là huynh đệ ruột của y, mà còn là cánh trái tay phải không thể thiếu. so sánh với các hoàng tử của các nước khác, quan hệ giữa họ làm cho người khác phải đố kị. Vân vương sắp kế vị, lại chọn ngay lúc này triệu kiến Lân vương, có nhìn thế nào đi nữa cũng thấy dụng tâm không thuần khiết.
“Thế thì không cần, dù sao thì y cũng chẳng làm gì được ta. Không vào hang cọp sao bắt được cọp con, không đi thì làm sao biết ý tứ của họ chứ? Đến đó xem đi, ngày mai chúng ta khắc biết ý đồ của họ.” Cười giả lả, Lân vương lại khôi phục lại bộ dạng lưu manh kia của hắn, cũng dưới bộ dạng ngụy trang này, hắn đã giúp Hoàng thượng giải quyết bao nhiêu là việc khó.
Sau khi công công lui ra, vội vã trở về trong cung, trực tiếp đến Ngự thư phòng phục mệnh với chủ tử của mình.
“Hắn nói thế nào?” Thấy tiểu công công trở về, Vân vương gia cho công công trong phòng lui hết, sắc mặt trầm tĩnh hỏi.
“Hồi Hoàng thượng, hắn nói sẽ đến đúng giờ!” Đè thấp thanh âm, giọng của công công không còn the thé, cũng không cúi thấp mặt nữa, mà là vẻ mặt tươi cười nhìn Hoàng thượng.
“Hiện tại ngươi vẫn có thể thay đổi chủ ý!” Vân vương gia lắc đầu, dịu dàng nhìn vị tiểu ‘công công’ kia.
“Không, ta không sẽ không đổi ý!” Tiểu ‘công công’ cố chấp nhìn y, vẻ mặt kiên định.
“Ngươi nên biết, hắn là một lãng tử. Lãng tử vô tâm, Ngươi sẽ càng khó nắm bắt được tâm tình, tình yêu của hắn…” Vân vương gia đứng dậy, không đành lòng mà đi đến bên cạnh vị ‘công công’ kia, thở dài nói: “Nếu muốn chọn một người, ta hi vọng ngươi có thể lựa chọn kĩ càng. Tuy hắn sẽ không yêu ai, dù có khả năng yêu, nhưng Lân vương thì thật khó nói…”
Tiểu ‘công công’ tự tin cười: “Hoàng thượng, người còn không tin sức quyến rũ của tiểu nhân hay sao? Càng là người như vậy, đi săn mới có tính khiêu chiến chứ. Hắn là người của ta, Lân vương, ta lấy chắc rồi!”
Tuệ nhãn lóe lên, cả gương mặt đều tràn trề vẻ tươi sáng, đẹp đến nỗi khiến Vân vương gia mê hoặc, cũng làm y cả kinh: “Nhiên Nhi, vi huynh đã nhắc nhở muội rồi đấy, đến lúc đó nếu phải chịu khổ, thì đừng có trách vi huynh!”
Tiểu ‘công công’ cười đáp: “Chịu khổ, còn chưa biết là ai đâu? Hoàng huynh, Nhiên Nhi quay về chuẩn bị đây, huynh phải giúp muội thật tốt đấy nhé!”
Nói xong, như một làn khói, người đã chạy không thấy bóng, Vân vương gia bất đắc dĩ cười cười: “Con gái lớn không thể giữ trong nhà, tiểu nha đầu muốn gả cho người ta rồi đây…”
“Hoàng thượng , vậy chẳng phải vừa hay sao?” Thiếp thân thái giám Nguyên công công của Vân vương, vừa đúng lúc đi vào, mặt tràn trề ý cười nói.
“Cũng đúng, tuy có khác với dự tính ban đầu của ta một chút, nhưng vẫn tạm được. Nguyên công công, chuyện Ngự hoa viên ngày mai đều giao hết cho ngươi, đừng để thịt béo đến tay rồi còn vuột mất…”