phải làm, trước hết mua chút vật liệu làm nữ công, đem về để bọn họ làm lúc nhàn rỗi, làm xong rồi thì mình lấy đem ra bán. Tuy lợi nhuận hơi ít, nhưng cũng kiếm được tiền.
“Tiểu Tiểu ?” Tiểu Tiểu đang ở một của hàng vải để chọn vải, thì nghe thấy có người kêu nàng. Quay đầu lại thì thấy Thủy Thủy, nét mặt không che giấu nổi vẻ vui mừng. Tiểu Tiểu lắc lắc đầu, chẳng qua chỉ là nhìn thấy mình thôi mà, có cần vui đến thế không vậy ?
“Thủy Thủy, sao cô lại đến đây ?” khó hiểu nhìn nàng ta, lặng lẽ né tránh cánh tay đang duỗi tới của nàng ta, sau ngày đó, đối với Thủy Thủy, cứ cảm thấy giữa hai người có nhiều thêm cái gì đó, trong đầu cứ nghĩ tới những lời nàng ta nói ngày đó, đúng là đả thương người.
“Tiểu Tiểu, sao cô lại ra đây ? Sẽ không có nguy hiểm đấy chứ ? Ở trong cung sống có tốt không ?”
Thủy Thủy hỏi không ngớt, trong lòng Tiểu Tiểu có chút ấm áp, nàng ta vẫn còn có chút quan tâm đến mình. Phỏng chừng việc mình vừa tiến cung đã bị biếm vào lãnh cung bọn họ đều đã biết.
“Vẫn tốt !” thật không có cách nào đáp lại lòng nhiệt tình của nàng ta, vừa nghĩ đến Thủy Thủy bọn họ thiết kế để mình tiến cung, trong lòng sao có thể đối đãi với nàng ta như bình thường được ?
“Vậy thì tốt!Nếu không, ta sẽ không an tâm. Tiểu Tiểu, biết không ? Hình như ta có thai rồi….”
Tiểu Tiểu nghi hoặc nhìn vẻ mặt có chút xấu hổ của nàng ta, hai người bọn họ đều không có làm chuyện kia, nàng ta sao có thể mang thai chứ ? Hơn nữa, cho dù là có làm chuyện kia, đến nay vẫn chưa tới mười ngày, mang thai làm quái gì được ? Bất quá là nữ hài tử, sẽ không đem loại chuyện này ra đùa giỡn, vậy việc nàng ta mang thai chắc là sự thật, nhưng đứa bé là của ai vậy nhỉ ?
“Vậy à? Chúc mừng cô nha ! “ Tiểu Tiểu bất động thanh sắc trả lời.
Thủy Thủy cúi thấp đầu, thẹn thùng nói : “Nhưng mà, Lân vương vẫn còn chưa biết mà ? Tiểu Tiểu, hôm đó thật cảm ơn cô…..”
Tiểu Tiểu trực tiếp ôm đầu thở dài, thế giới này, còn có thiên lí nữa không, thấy qua mấy chuyện hoang đường, cũng chưa thấy qua chuyện hoang đường nào như vậy : thấy qua người mang thai, cũng chưa thấy qua người nào mang thai nhanh đến vậy…..
Cho dù, thật sự có người mang thai, vậy người mang thai đáng lẽ phải là Tiểu Tiểu ta mới đúng chứ ? lúc ấy cùng Lân vương làm chuyện kia chính là Tiểu Tiểu ta đấy nhá, không phải Thủy Thủy cô !
Bỏ đi, đã tiến cung rồi, chuyện của nàng ta thì để nàng ta tự mình làm đi, Tiểu Tiểu an ủi nói:
“Thủy Thủy, ta còn có việc, phải đi trước đây. Cô cứ từ từ mà đi dạo nhé !”
Chạy như chạy nạn. đi đến chợ, cảm nhận được tự do bên ngoài, nàng lại chẳng có tí cao hứng nào hết. Là vì Thủy Thủy sao?Việc Thủy Thủy mang thai là thật cũng được, giả cũng được, bọn họ và mình chẳng còn bất kì quan hệ nào nữa. Nhưng sao lúc nghe nàng ta nói mang thai đứa con của Lân vương, trong lòng mình lại cảm thấy khó chịu đến vậy ?
Lân vương, Lân vương ôn nhu như nước kia, hắn đối xử với mình rất tốt. Hắn rất bá đạo, cũng rất ôn nhu : rất nhiệt tình, cũng rất lạnh lùng…..không lâu trước, lúc sư phụ nói tùy tiện tóm một người về, người đầu tiên trong đầu mình nghĩ đến lại là hắn, thật không ngờ vừa chớp mắt một cái, nữ nhân khác lại nói với mình rằng nàng ta đã có con với hắn…..
Ha ha, cười ngây ngốc, mê mang bước đi. Thì ra trong trái tim tỉnh tỉnh mê mê của Tiểu Tiểu, đã có hình bóng một người, tuy vẫn chưa yêu hắn, nhưng lại không muốn hắn bị nữ nhân khác chiếm lấy, loại tâm lý này thật là kì lạ, phi thường kì lạ.
“Dạ Yêu !”
Tiểu Tiểu đang trầm tư suy nghĩ, đột nhiên bị người ta bắt lấy một cánh tay, một gương mặt tuấn tú đột nhiên xuất hiện trước mắt, Tiểu Tiểu mê hoặc nhìn hắn: