hay không? Ngươi có phải nên cho bổn cung một lời giải thích?”
Vân phi nhìn Điểm Điểm chạy thoát, vẻ khó chịu trên mặt lúc nãy thoáng cái đã không thấy, ánh mắt nàng ta sắc bén nhìn Tiểu Tiểu và Điểm Điểm đang ở trong lòng Tiểu Tiểu. Chẳng qua chỉ là một đào phạm chạy thoát từ trong lao thôi, còn không rõ ràng với Lân vương nữa, lúc trước hại mình thất sủng, lần này, nàng nhất định không bỏ qua cho nàng ta.
“Ồ, thế à?”
Tiểu Tiểu cười nhạt, bế Điểm Điểm dậy đi đến bên Nặc Nhi, ma ma đang ôm Nặc Nhi sợ hãi lùi về sau một chút, Tiểu Tiểu cười nói:
“Ta lại không ăn ngươi, ngươi sợ cái gì? Nặc Nhi, cháu nói xem, lúc nãy tại sao cháu lại rơi xuống nước vậy?”
“Hừ, còn không phải là vì đứa con hoang này, tuổi còn bé xíu mà đã có tâm cơ thế này! Nó cố ý bảo Nặc Nhi đến bên hồ chơi, đem Nặc Nhi đẩy vào trong hồ…”
Vân phi phẫn hận nói, không nên dẫn bọn họ đến đây tìm nữ nhân này nói lý, mà nên trực tiếp tìm Hoàng thượng mới đúng. Con mình bị người ta đẩy vào trong hồ suýt nữa chết đuối, nàng ta thật không tin Hoàng thượng có thể không lo không hỏi!
Con hoang? Nói Điểm Điểm sao? Nhìn thấy vẻ tổn thương trong mắt Điểm Điểm, ánh mắt Tiểu Tiểu trở nên sắc bén: Giỏi, giỏi lắm, lại dám ngang nhiên mắng Điểm Điểm là con hoang, vậy chẳng phải nói trắng ra là Tiểu Tiểu không trong sạch hay sao? Hừ, không vì cái khác, nhưng vì chữ “hoang” này nàng sẽ không tha cho nàng ta.
“Vậy à? Vân phi, ta thật không hiểu. Điểm Điểm là con của Lân vương, gọi Lân vương là cha, Lân vương đã không nói gì, ngược lại là cô, lại nói thằng bé là con hoang. Thế ý của Vân phi muốn nói, Lân vương là…
Cô trước tiên đừng gấp, cái này ta tạm thời sẽ không lý luận với cô, chúng ta nói điểm thứ hai nhé, cô nói Điểm Điểm lừa Nặc Nhi của cô đến bên hồ, muốn đẩy Nặc Nhi vào trong hồ, thế lúc đó cô đang ở đâu? Còn có cung nữ theo hầu, các nàng lại đang ở đâu? Có nhiều nô tài theo bên cạnh như vậy, có thể để mặc cho Điểm Điểm của ta làm loạn được sao? Nếu không phải, các nàng đều chết hết rồi hả? Hay là nói, Vân phi chỉ đứng một bên nhìn, đợi con mình bị đẩy xuống hồ? Điều này ta cảm thấy thật kì lạ, người làm mẹ lại làm như vậy ư? Hoặc là, Vân phi đợi chính là điều này?”
“Tiểu Tiểu, ngươi đừng có cưỡng từ đoạt lý! Chuyện nhiều người tận mắt nhìn thấy như vậy, ngươi có nói thế nào cũng uổng công thôi. Lát nữa ta sẽ đi mời Hoàng thượng minh xét, ta muốn xem thử, Hoàng thượng sẽ xử trí ra sao kẻ ý đồ mưu hại hoàng tự là cái đứa con hoang…”
Không đợi Vân phi nói xong, một cái tát giáng xuống, Vân phi tức giận nói:
“Các ngươi chết sạch cả rồi sao? Để nữ nhân này cứ vậy mà đánh bổn cung?”
“Các nàng chưa chết sạch, chẳng qua là các nàng không dám động mà thôi. Vân phi, sao cô vẫn chưa học được khôn vậy? Chọc ta đối với cô mà nói không có ích lợi gì, Haizz! Tìm Hoàng thượng cũng được, không tìm Hoàng thượng cũng thôi, nhưng lần sau cô nói chuyện phải chú ý dùm cho ta…ha ha, không cần tìm nữa, hình như họ đến rồi kìa…”
Tiểu Tiểu bật cười ha hả, mà Vân phi vốn đưa lưng về phía Hoàng thượng. Ban nãy nàng ta cũng không biết Hoàng thượng đã đến, giờ nghe Tiểu Tiểu nói vậy, lệ trong mắt không chút do dự rơi xuống. Nước mắt đầm đìa quay mặt đi, dấu tay trên mặt lúc nãy vẫn còn rất đỏ. Tiểu Tiểu khẽ thở dài một tiếng, ả Vân phi này, hôm nay e là không có kết quả gì tốt đẹp đây, trước không nói có phải Điểm Điểm làm sai không, chỉ riêng Lân vương thôi, hắn sẽ không cho phép bất kì ai tổn thương mình và Điểm Điểm.
“Điểm Điểm, khóc…”
Tiếng rất nhỏ nói bên tai Điểm Điểm, Điểm Điểm hôm nay vốn đã uất ức lắm rồi. Lúc nhìn thấy Lân vương, nước mắt vốn chỉ rưng rưng, nay vừa nghe Tiểu Tiểu nói, nước mắt cũng liền thuận theo gò má mũm mỉm chảy xuống, đợi Lân vương đến gần một chút, bé dứt khoát giãy ra khỏi sự ôm ấp của Tiểu Tiểu, khóc oa oa chạy đến bên cạnh Lân vương, vươn bàn tay nhỏ mũm mĩm ra để Lân vương bế!
“Điểm Điểm, con làm sao vậy? Không khóc, không khóc…”
Nhìn thấy Điểm Điểm khóc ra nông nỗi này, trong mắt Lân vương thoáng qua một tia hoảng hốt, một tay bế bé dậy, tay kia giúp Điểm Điểm lau nước mắt trên mặt, ánh mắt lại sắc bén liếc về phía Vân phi, còn có quản gia mà mình đã căn dặn trăm ngàn điều nữa. Quản gia chột dạ cúi đầu, sớm đã biết Điểm Điểm sẽ không chịu ở yên, ông còn bị thằng bé dụ đi, là sơ xuất của ông!
“Hoàng thượng…”
Mọi người trong viện đều quỳ xuống, ngoại trừ Vân phi và Tiểu Tiểu. Vân phi xoay mông đi về phía Hoàng thượng, mà Tiểu Tiểu thì lại lạnh lùng nhìn Vân phi, nàng muốn nghe thử, Vân phí sẽ làm sao vu hãm một đứa bé năm sáu tuổi.
“Hoàng thượng, Nặc Nhi của chúng ta…”
Đau lòng đón lấy đứa bé từ trong tay ma ma, hoàng thượng nhíu mày không vui, nhìn thấy y phục ướt đẫm dính vào thân thể Nặc Nhi, bực bội nói:
“Các ngươi đây là đang làm cái gì?”
“Hoàng thượng, là nó đem Nặc Nhi đẩy vào…”
Vân phi tiếp tục nặn nước mắt, ra vẻ đáng thương giải thích.
“Ta hỏi là đang làm cái gì? Các ngươi đều là người chết hay sao? Nếu như Nặc Nhi bị bệnh, cái đám cẩu nô tài các ngươi, ai có thể gánh nổi? Ngây ra đó làm gì? Còn không mau giúp hoàng tử thay quần áo?’
Mặt Hoàng thượng phát đen, một cước đá lên người một công công bên cạnh, có cung nữ vội chạy ra ngoài, mà Vân phi thì lại kéo lấy tay ma ma, khó hiểu nhìn Hoàng thượng…
“Hoàng thượng…”
Vẻ mặt Vân phi uất ức, giọng nũng nịu, rất đáng thương. Hoàng thượng sao có thể như vậy, hắn không xử phạt kẻ hại Nặc Nhi té xuống nước là Điểm Điểm trước, sao có thể trách mình trước chứ?
Tiểu Tiểu buồn cười nhìn Vân phi, nàng ta thật đúng là không biết nhìn sắc mặt. Hoàng thượng đã tỏ rõ muốn đè chuyện này xuống, nhưng nàng ta còn muốn bảo Hoàng thượng phạt Điểm Điểm. Nếu như Hoàng thượng thật sự muốn phạt Điểm Điểm, thì mới bắt đầu đã nói rồi.
Haizz, nếu nàng ta đã không cam lòng như vậy, thế Tiểu Tiểu đành tốt bụng giúp nàng ta một lần nhỉ? Tiểu Tiểu cúi đầu xuống, trong mắt thoáng qua một tia giảo hoạt, nhưng cũng chỉ trong giây lát, thoáng cái đã nước mắt rưng rưng, nàng chậm rãi đi đến bên Lân vương, nắm lấy tay Điểm Điểm nói:
“Lân, thiếp thấy thiếp vẫn là dẫn Điểm Điểm về núi thì hơn, Điểm Điểm ở đây làm gì? Chàng thừa nhận nó là con của chàng, chàng là cha của nó, nhưng người khác thì sao? Trong mắt người khác, chẳng phải vẫn là con hoang, dã chủng hay sao? Người khác đã mắng vào mặt thiếp và Điểm Điểm rồi, thiếp…thiếp không muốn Điểm Điểm chịu nỗi uất ức này…Điểm Điểm, chúng ta trở về tìm gia gia được không?”
Trên gương mặt nhỏ nhắn, từng chuỗi nước mắt tí tách rơi xuống, tựa như hoa lê thấm mưa khiến cho người ta thương tiếc. Trong mắt Lân vương hiện lên một tia đau lòng, hắn đau lòng nhìn Tiểu Tiểu, hồi lâu sau mới quay đầu lại, nổi giận nhìn Vân phi:
“Là cô nói như vậy?”
Ánh mắt của hắn, rét tựa tuyết tháng chạp, lạnh lẽo, không có một chút độ ấm, Tiểu Tiểu hoài nghi, nếu như Vân phi dám gật đầu, Lân vương nói không chừng sẽ lập tức lấy mạng nàng ta!
“…”
Vân phi run rẩy lùi sau vài bước, nay đúng lúc cung nữ cầm y phục của Nặc Nhi chạy tới, Vân phi vội vàng đón lấy đứa bé, muốn vào trong phòng giúp đứa bé thay y phục.
Nhìn hai tay nàng ta run rẩy, Tiểu Tiểu cười trộm, đúng lúc đụng phải ánh mắt quay lại của Lân vương, nàng vội vàng cúi đầu, mà Điểm Điểm cũng ngoan ngoãn nằm bò trong lòng hắn, thành thành thật thật không nói lấy một câu.
“Vân phi, để các nàng làm được rồi. Ban nãy nàng nói Điểm Điểm là…”
Ánh mắt Hoàng thượng híp lại, khí lạnh trong mắt phát ra, Nặc Nhi còn bé, vậy mà cũng cảm giác được cơn giận của Hoàng thượng, òa một tiếng bật khóc…
“Còn không mau đưa hoàng tử vào đi!”
Ánh mắt tức giận trừng một cái, mấy cung nữ ma ma sợ hãi nhanh chóng rời đi, mà Vân phi cũng toàn thân run rẩy, điển hình kẻ ác nhát gan.
Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng, Hoàng thượng để mình và Điểm Điểm vào cung, tất nhiên đã sắp xếp hết mọi thứ. Kết quả cuối cùng, đứa con đảm bảo là không phải của Lân vương, mà có hơn một nửa hi vọng là của Hoàng thượng. Lòng Hoàng thượng nàng vẫn đoán ra được vài phần, hắn không muốn thả mình, nhưng lại không thể mạnh mẽ chia rẽ, cũng chỉ đành lấy Điểm Điểm để công phá. Nếu hắn đã dự định xong mọi chuyện, thì sao có thể để Điểm Điểm thành “dã chủng” được chứ?
Có điều, cha của Điểm Điểm là ai, mình cũng không sao cả, ngày công bố đáp án, có thể người khó chịu nhất vẫn là Lân vương. Lân vương tuy chưa từng giận dỗi với mình, nhưng Tiểu Tiểu biết, Lân vương tuyệt đối không ngốc hơn Hoàng thượng hay là Sóc vương. So với họ, tâm tư của Lân vương cũng thận trọng rất nhiều, nhưng không biết tại sao, Lân vương chưa từng thừa nhận Điểm Điểm là con ruột của hắn, không lẽ Điểm Điểm không có chút liên quan gì với hắn thật sao? Hoặc là, hắn chỉ vì cẩn thận mà thôi?
“Hoàng thượng…cha của nó chẳng phải đến giờ vẫn chưa biết là ai ư? Không phải dã chủng thì là gì?”
Có lẽ sau khi sợ quá thì con người ta sẽ trở nên dũng cảm ngoài mong đợi, Vân phi không còn run rẩy như ban nãy nữa, nàng ta kiêu ngạo ngẩng đầu lên, chỉ vào Điểm Điểm tố cáo:
“Lúc nãy, chính nó lừa Nặc Nhi đến bên hồ, nhân lúc các nàng không phòng bị liền đem Nặc Nhi đẩy vào hồ, ý đồ dìm chết Nặc Nhi…”
“Bốp bốp…” Hai tiếng tát tai vang lên, ngăn lại lời Vân phi muốn nói, nàng ta bụm gương mặt mới nãy bị Tiểu Tiểu đánh một lần, nay lại bị Hoàng thượng đánh thêm hai cái nữa, nước mắt lại tiếp tục tuôn trào, có điều là không giống với lần trước đó, lần này nàng ta ấm ức thật sự…
“Hoàng thượng…”
Vân phi không thể tin được nhìn người đàn ông trước mắt này, hắn cũng là phu quân của mình mà, nhưng bây giờ, con trai bị người ta đẩy vào hồ, hắn không những không đi trách tội kẻ đầu sỏ gây họa, ngược lại còn đánh mình?”
“Hoàng thượng, ngài đánh thiếp? Nó đẩy Nặc Nhi vào hồ, nếu như không phải lúc đó trên bờ có người, Nặc Nhi sớm đã…nhưng ngài không những không trừng trị nó, ngược lại đánh thiếp? Nó là ai chứ, nó có quan hệ gì với ngài? Nặc nhi mới là con trai ngài, trưởng tử của ngài…thiếp…thiếp không sống nữa…”
Vân phi nói đoạn, bỗng lấy cây trâm từ trên đầu, đâm vào ngực…