hoa trong Liên Hoa cung vẫn như cũ, nhưng bao phủ trong hương hoa, còn có mùi thuốc nồng nặc. Khoang mũi không ngừng kích thích khiến Tiểu Tiểu bực bội cau mày: Xem ra lòng muốn sống của Liên phi cũng thật mạnh, thuốc uống qua cũng không ít.
So với lần trước nhìn thấy nàng ta trong nhà lao, nàng ta thật sự lại gầy đi chút, gương mặt trắng bệch, không có một chút huyết sắc, tóc cũng không còn đen nhánh nữa, trên mặt có vành mắt đen lớn, môi trắng bệch…vừa nhìn là biết người lâu ngày trên giường bệnh, trên người không có chút sức sống.
“Liên phi, lâu lắm không gặp, nhớ ta rồi sao?”
Tiểu Tiểu cười tinh nghịch, mắt vốn nhắm hờ của Liên phi mở ra, giãy giụa để cung nữ bên cạnh đỡ dậy, trong mắt nàng ta thoáng qua một tia oán hận, thoáng qua một tia khó hiểu, một chút tuyệt vọng:
“Nhớ, mỗi ngày đều nhớ!”
Miệng hung hăng nói, nàng ta không ngờ Tiểu Tiểu lại qua đây thật, mà bên cạnh còn có Lân vương đi theo.
“Muốn giết ta chứ gì? Hay là muốn ăn ta?”
Tiểu Tiểu cười nhạt nhìn nàng ta, ánh mắt Liên phi cũng trên dưới đánh giá Tiểu Tiểu, lúc nhìn thấy cái bụng rõ ràng là cao lên của Tiểu Tiểu, ánh mắt nàng ta tối lại, tức giận nói: “Ngươi đã mang thai? Mấy tháng rồi?”
Là của Hoàng thượng sao? Tại sao mình sắp chết rồi, nằm thoi thóp trên giường, nhưng nàng ta lại sống nhăn ra đấy, còn có…đứa bé? Tại sao, mình có điểm nào không bằng nàng ta?
“Đúng thế, chắc là năm sáu tháng nhỉ? Có điều, không biết cô có thể nhìn thấy con ta ra đời không đây? Liên phi, ta thật sự phải cảm ơn cô cho tốt, cám ơn cô tặng cho ta chậu hoa độc kia , tuy rằng sau đó hoa bị vứt…”
Cách nàng ta xa xa, lông mày Tiểu Tiểu khẽ nhíu, nói với cung nữ bên cạnh nàng:
“Mở cửa sổ ra, trong phòng khó ngửi chết đi được. Người này ấy à, không có bệnh cũng bị mấy cái mùi tùm lum này hun cho chết luôn…”
Cung nữ do dự một lúc, thấy Liên phi không phản đối mới lẳng lặng đi , Liên phi dựa nghiêng trên mền, trong mắt thoáng qua một tia cam chịu:
“Vận khí ngươi tốt, ta không có vận khí tốt như ngươi. Mấy tháng gần đây, ta đã nghĩ rất nhiều, đến bước đường này, ta cũng coi như gieo gió gặt bão, thật muốn cứ như vậy mà rời đi, nhưng trong lòng thật sự là không yên tâm về Hứa Nhi của ta. Thủy Tiên cũng được, Tiểu Tiểu cũng được, bây giờ ta đã biết sai rồi, ngươi có bằng lòng cứu ta không?”
Tiểu Tiểu nhìn nàng ta, cặp mắt nàng ta mang theo sự chân thành, mang theo sự hối hận, cũng mang theo…
“Để ta, cô chắc cũng biết ý định của ta rồi. Cô gây sự với ta là chuyện nhỏ, ta đau lòng, là cảnh ngộ của Hoa Nguyên. Thôi vậy, cô đã chịu tội, biết sự giáo huấn rồi. Ta giúp cô chẩn mạch xem, nói không chừng có thể cứu được cô thật…”
Để Lân vương đỡ đến trước giường, lông mày Tiểu Tiểu hơi nhíu, lấy ra cái lọ mới tìm được, đổ ra ba viên thuốc màu lục nhạt đưa vào trong tay nàng ta, cười nhạt nói:
“Ăn đi, lát nữa ta kê đơn cho cô, phỏng chừng uống hơn mười ngày thì đỡ kha khá rồi. Liên phi, nhớ sau này nhìn thấy Hoa Nguyên, phải thành tâm nhận lỗi với nàng ấy, ta không có yêu cầu khác, chỉ hi vọng cô làm được chuyện này là đủ rồi…”
Nhìn thuốc trong tay, Liên phi vội vã ném vào trong miệng, chỉ sợ chậm một chút, Tiểu Tiểu sẽ đoạt về. Tiểu Tiểu cười bất đắc dĩ, Liên phi này, nàng ta thật sự có thể sửa đổi sao?
***
“Hoàng thượng thúc thúc, thúc tìm con làm gì?”
Ngoan ngoãn đi theo Hỷ công công đến Ngự thư phòng, Điểm Điểm nhìn cái người đang vùi đầu bận rộn kia, tò mò hỏi.
“Điểm Điểm…” Hoàng thượng ngẩng đầu, chăm chú nhìn đứa bé đang đứng phía dưới, Điểm Điểm đến rồi, là Điểm Điểm trở về rồi.
Đứng dậy, đến trước mặt Điểm Điểm bế Điểm Điểm lên, Hoàng thượng cười nói: “Lâu vậy không gặp, Điểm Điểm nhớ ta không?”
Điểm Điểm lắc lắc đầu, khẽ than nói: “Không có ạ! Con và cha, mẹ ở bên nhau, không có nhớ thúc thúc đâu đấy?”
Lời nói ngây thơ, như một cây đao sắc bén đâm vào trong tim Hoàng thượng, trong lòng Hoàng thượng khổ sở.
Bây giờ nếu đổi thành Lân vương hỏi, Điểm Điểm chắc chắn sẽ nói nhớ đệ ấy nhỉ?
“Điểm Điểm, ta đau lòng đấy. Ta rất nhớ con cơ mà.”
Hôn lên mặt Điểm Điểm, Điểm Điểm bật cười khanh khách: “Hoàng thượng thúc thúc hôn Điểm Điểm, Điểm Điểm cũng muốn trả lại!”
Ôm lấy đầu Hoàng thượng, Điểm Điểm cũng hôn “chụt chụt”, Hoàng thượng không tránh, mặc cho nước miếng Điểm Điểm trét lên mặt, lên quai hàm hắn…
“Điểm Điểm, vẫn là Điểm Điểm tốt!”
Không dám đi gặp họ, nhưng gặp Điểm Điểm cũng được rồi. Nhìn biểu hiện Điểm Điểm đối với mình, hình như cũng thật sự rất nhớ mình, nhưng như vậy cũng tốt. Có người nhớ đến mình, còn hơn là họ đều ghét mình nhỉ?
“Đấy là đương nhiên rồi. Hoàng thượng thúc thúc, sao Điểm Điểm lại cảm thấy thúc gầy đi một chút vậy nè?”
Nhìn thấy thứ lấp lánh trên mặt Hoàng thượng, thì Điểm Điểm cảm thấy rất có thành tựu. Đó là kiệt tác lúc nãy của mình cơ đấy?
“Vậy à? Do ta quá nhớ Điểm Điểm đấy. Điểm Điểm thì lại không gầy, nhưng lại cao lên rất nhiều nè, gần đây ăn uống tốt chứ?”
Điểm Điểm bật cười hi hi:
“Đúng thế, cơm mẹ nấu ấy à, con ăn quen từ nhỏ rồi, có khó ăn cỡ nào ăn vào vẫn thấy ngon. Có điều cha cũng cảm thấy ngon đấy? Hoàng thượng thúc thúc, thúc sẽ không bắt mẹ con nữa chứ? Thật ra mẹ và cha đáng thương lắm, họ đều yêu thích đối phương, khó khăn lắm mới thành thân, nhưng…”
Nói đến đây, Điểm Điểm nước mắt rưng rưng, Hoàng thượng à, Điểm Điểm biết cả rồi, là do thúc hại mẹ.
“Điểm Điểm, con thích Lân vương sao? Con phải biết, hắn chưa chắc đã là cha ruột của con cơ mà?”
Gương mặt Hoàng thượng hơi lộ vẻ không vui, qua hồi lâu mới thở dài nói.
“Điểm Điểm biết chứ, nhưng Lân vương rất tốt với Điểm Điểm. Gia gia cũng từng nói qua, chỉ cần đối xử tốt với Điểm Điểm là được, cha ruột là ai thì có liên quan gì đâu? Hơn nữa, Điểm Điểm sắp có muội muội rồi…Điểm Điểm muốn có muội muội cơ?”
Trên mặt Điểm Điểm lộ vẻ khổ não, Hoàng thượng hiểu rõ cười:
“Thế nếu như ta giúp con tìm được cha ruột của con thì sao? Điểm Điểm sẽ làm thế nào? Theo mẹ con, hay là cha ruột?”
Con nít luôn dễ nói chuyện, phải để thằng bé từ bỏ Tiểu Tiểu, bây giờ hắn vẫn chưa buông lòng, Tiểu Tiểu là của hắn, trong lòng hắn vẫn luôn là như vậy. Rất nhiều thứ, không phải nói buông là có thể buông xuống được, giống như tình cảm của hắn và Tiểu Tiểu cũng vậy.
Nghĩ đến quan hệ với Tiên phi, nàng ta nhập cung lâu như thế, mình chưa bao giờ nhớ đến nàng ta, nhưng lúc Tiểu Tiểu nhập cung, ngày đó đã làm mình tức đến phát nghẹn. Khi đó hắn cũng không nghĩ sâu xa, chỉ là người phụ nữ này bỗng nhiên lại xuất hiện thường xuyên trong đầu óc hắn. Khi đấy, hắn vẫn chưa nghĩ qua tình cảm của mình đối với Tiểu Tiểu, chỉ cho rằng mình hận nàng, vẫn luôn hận nàng, cũng bỏ lỡ mất thời gian bồi dưỡng tình cảm với Tiểu Tiểu.
Thật ra, thủ đoạn của Tiểu Tiểu không hề cao minh, từ lúc tiến vào, nàng chưa hề che giấu bản tính của chính mình, chỉ là do mình quá thờ ơ, sao có thể liên tưởng đến người đã bị tráo đổi chứ? Một người cho dù có thay đổi cỡ nào đi nữa, cũng không thể thay đổi hoàn toàn như hai người khác nhau được.
Hoàng thượng cười khổ một tiếng, trong mắt mang theo vẻ thương cảm. Chờ mong lâu như vậy, lúc trở về hai người sớm đã thành đôi thành cặp, muốn xé lẻ họ, chỉ có thể ra tay từ chỗ Điểm Điểm thôi. Chỉ là không biết, mọi chuyện ngày mai có thuận lợi hay không, mà giữa Tiểu Tiểu và Lân vương, có chút mẫu thuẫn nào có thể lợi dụng không?
“Con thích cha, đương nhiên là theo mẹ và cha rồi.”
Trong mắt Điểm Điểm thoáng qua một tia do dự, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn Lân vương và Tiểu Tiểu. Lân vương đối xử với bé thế nào, bé biết rõ ràng hơn ai hết, hơn nữa, bé luôn có cảm giác Lân vương chính là cha ruột của bé, tuy rằng Lân vương chưa từng nói qua.
“Điểm Điểm thật ngoan, ta dẫn con đi chơi nha!”
Lựa chọn Lân vương? Trong lòng Hoàng thượng thoáng qua tia chua xót, tại sao phải chọn Lân vương chứ? Người Tiểu Tiểu chọn là Lân vương, Điểm Điểm sao cũng chọn đệ ấy! Đệ ấy rốt cuộc có gì tốt chứ?
***
Trước khi mặt trời xuống núi, Điểm Điểm đã được đưa về, nhẹ tay nhẹ chân đi vào phòng ngủ, thấy Tiểu Tiểu sớm đã ngủ rồi, mà Lân vương thì lại ngồi bên bàn trước cửa sổ, trong tay cầm một quyển sách, nhưng mắt thì lại hướng ra ngoài cửa sổ.
Cha đang nghĩ gì?
Điểm Điểm vò đầu, nhưng nghĩ sao cũng không ra, gần đây người lớn đều rất lạ, Hoàng thượng hở ra tí liền xuất thần, mà cha cũng vậy, bé lén lút chuồn đến phía sau Lân vương, bịt mắt hắn hỏi:
“Đoán xem con là ai nè? Con không nói cho biết đâu!”
Thanh âm non nớt sớm đã chẳng còn mà giả giọng già dặn, Lân vương mỉm cười nói:
“Đoán không ra, nói cho cha, con là ai nào?”
Điểm Điểm không vui buông tay, chui vào lòng Lân vương:
“Không thú vị, không thú vị chút nào. Cha à, sao mẹ lại ngủ nữa rồi, mẹ ngủ nhiều quá, có phải muội muội không nghe lời hay không?”
Lúc trước, cha từng nói với mình, nếu như muội muội không nghe lời, hoặc là Điểm Điểm không nghe lời, thì mẹ sẽ tức giận không quan tâm Điểm Điểm nữa, cũng sẽ ngủ nhiều hơn.
“Không phải, muội muội rất ngoan, là mẹ của con nàng ấy mệt rồi!”
Dịu dàng vuốt mặt Điểm Điểm, Lân vương nhỏ tiếng hỏi:
“Hoàng thượng gọi con qua đấy làm gì? Không làm khó Điểm Điểm của ta chứ?”
“Không có đâu! Thúc ấy chỉ là nói chuyện với con, còn dẫn con đi chơi một lúc. Cha, Hoàng thượng còn hỏi Điểm Điểm, nếu như biết cha ruột của mình rồi, mà cha ruột không phải là cha, Điểm Điểm sẽ ở cùng ai?”
Điểm Điểm hưng phấn nhìn Lân vương, trong lòng Lân vương hơi khẩn trương một chút, chọn ai? Hoàng thượng sẽ không chịu để yên như vậy, nếu đúng thế thật, Tiểu Tiểu phải làm sao? Còn Hoàng thượng nữa, hỏi ra câu này, chắc chắn là đã sắp xếp rất nhiều chuyện, không biết ngày mai huynh ấy sẽ dùng kế sách gì? Tiểu Tiểu, chúng ta không nên hồi cung, thị phi trong cung quá là…
“Cha à, cha biết con trả lời thế nào không?”
Điểm Điểm thấy Lân vương lại xuất thần, bé vội vàng lật mặt Lân vương qua, để mặt hắn đối diện với mặt mình, không vui hỏi.
“Ha ha, ban nãy là cha sai, không nên xuất thần. Điểm Điểm, con trả lời thế nào? Có thể nói cho cha không?”