Điểm trợn mắt, bây giờ rất lưu hành dịch dung hay sao? Hai người sao đều dịch dung hết vậy.
“Điểm Điểm, nhóc con cuối cùng cũng dậy rồi!”
Thấy Điểm Điểm thức dậy, Tiểu Tiểu vội vã chạy lại, cảm thấy đã lâu lắm không gặp Điểm Điểm rồi, thật sự nhớ nó lắm đấy?
“Tiểu Tiểu, nàng chạy chậm thôi!”
Một phát túm lấy cái người ba chân bốn cẳng mà chạy kia, Lân vương cười cam chịu, Tiểu Tiểu quay đầu lại, cười nũng nịu nói:
“Lân à, chàng cũng đừng lấy làm ngạc nhiên nữa. Thiếp cũng đâu phải nữ tử yếu đuối tay trói gà không chặt, thiếp biết khinh công, còn có thể ngã được chắc?”
“Bình thường thì sẽ không ngã được, nhưng Lân cũng biết Tiểu Tiểu đôi khi cũng có hơi lỗ mãng, cho nên? Vì sự an toàn của nàng và con chúng ta, sau này vi phu đành phải giám sát nàng cho kĩ, một bước cũng không được chạy!”
Lân vương cười hì hì, nụ cười đó khiến cho Tiểu Tiểu cảm thấy cực kì gai mắt, không phải chỉ mang thai thôi sao? Có gì ghê gớm đâu chứ, lúc trước mang Điểm Điểm, nàng vẫn bay nhảy như thường, chẳng phải vẫn không sao đấy thôi?
“Cha, tại sao mẹ không được chạy vây? Điểm Điểm mỗi ngày đều chạy rất mau, cha cũng chưa từng nói qua Điểm Điểm mà?”
Tuy cha không cho mẹ chạy, nhưng không nói là không cho Điểm Điểm chạy mà, vươn cái chân ngắn ra, vài bước chạy đến bên Tiểu Tiểu, ngẩng đầu nhìn Tiểu Tiểu, Điểm Điểm cười vui vẻ:
“Mẹ, bế Điểm Điểm đi!”
Tiểu Tiểu mỉm cười cúi người, vui vẻ nhéo nhéo gương mặt nhỏ của Điểm Điểm, bế bé dậy cười nói:
“Điểm Điểm lại lớn thêm không ít, cũng ngoan hơn nè, Điểm Điểm, con có nhớ mẹ không? Mẹ thì nhớ Điểm Điểm quá đi!”
“Mẹ, Điểm Điểm đương nhiên nhớ mẹ rồi, Điểm Điểm rất nhớ rất nhớ mẹ đấy, có điều, chỉ là không gặp được mẹ. Mẹ, chúng ta không đi nữa, cùng cha cư ngụ ở nơi này được không? Chỗ này tuy rằng không thoải mái như ở vương phủ, nhưng Điểm Điểm thích nơi này lắm.”
Hưng phấn hôn lên mặt Tiểu Tiểu mấy cái, tiếng chụt chụt không dứt, Lân vương hâm mộ mà nhìn Điểm Điểm, miệng cười ha ha:
“Ăn cơm trước nhé? Điểm Điểm chắc là đói rồi. Tối qua Điểm Điểm ngoan lắm, không chạy lung tung, một mình đi ngủ đấy!”
Ba người, một bữa cơm không coi là tinh tế được bày trên chiếc bàn sơ sài, đều là Tiểu Tiểu và Lân vương cùng nhau làm. Nhớ đến bộ dạng ngốc nghếch kia của Lân vương, Tiểu Tiểu nhịn không được bật cười khanh khách.
“Nàng (mẹ) cười gì?”
Hai cha con đang cố gắng ăn đồ ăn trước mắt, nghe thấy tiếng cười của Tiểu Tiểu, hai người không hẹn mà cùng hỏi.
“Không có gì, thiếp chỉ đang nghĩ, thiếp và Điểm Điểm nên cảm thấy vui mừng, có thể ăn món ăn do Lân vương gia đương triều tôn quý giúp sức làm ra, phỏng chừng chúng ta là hai người duy nhất…”
Tiểu Tiểu tiếp tục cười, cầm đũa cũng bắt đầu ăn, cơm nàng làm, thật ra cũng chẳng phải ngon lành gì, ăn được là tốt rồi, đây là triết học xưa giờ của nàng.
“Mẹ, đấy là đương nhiên, ai bảo đấy là cha của con chứ? Nhưng mà nói thật lòng, thức ăn mẹ làm, ngon nhất vẫn là gà ăn mày, muốn ăn gà ăn mày quá cơ? Lần đó nếu như không phải tại cái ả ngốc kia, thì Điểm Điểm đã được ăn gà ăn mày rồi…”
Nhớ đến gà ăn mày, nước miếng Điểm Điểm lại ứa ra. Mình thích ăn món này, thật ra cũng là bất đắc dĩ, nếu như không phải tại mấy món khác mẹ làm không ngon, sao bé có thể mê mẩn món gà ăn mày được chứ?
“Ả ngốc? Đấy là ai nữa? Hình như gần đây lúc mẹ không có mặt, xảy ra nhiều chuyện lắm thì phải?”
Mặt đầy hứng thú nhìn Điểm Điểm, Điểm Điểm cười xán lạn nói:
“Đúng rồi, mẹ không nói thì con quên mất đòi mẹ lời cám ơn. Tuy rằng nhi tử giúp lão tử là việc thiên kinh địa nghĩa, nhưng…cái ả ngốc kia, chính là Thủy Thủy ấy, chẳng phải ả ta luôn miệng nói đứa bé là của cha hay sao? Thật ra, đứa bé đó là…”
Vừa ăn cơm, Điểm Điểm vừa thêm mắm dặm muối đem chuyện của Thủy Thủy nói hết một lượt, Tiểu Tiểu ngại ngùng nhìn Lân vương một cái, gương mặt mang theo vẻ áy náy.
“Tiểu Tiểu, bây giờ tốt rồi, chuyện Thủy Thủy cũng coi như đã làm sáng tỏ, hai chúng ta có thể thành thân được rồi chứ?”
Nghe Điểm Điểm nói hết, trong lòng Lân vương xúc động vô cùng, Vu tướng kia, bây giờ lòng dạ chắc là không dễ chịu gì cho cam, coi gái xảy ra loại chuyện đó, người nào biết rồi mà dễ chịu cho được?
Hai cô con gái, lại mang thai vì một người đàn ông, lại khiến các nàng trong một ngày đều mất đi đứa con, cái tên Từ Lâm này thật đúng là lợi hại mà.
“Lân, thật ra thiếp vẫn luôn tin tưởng chàng, chỉ là, chỉ là bận tâm lời Thủy Thủy nói ngộ nhỡ là thật thì phải làm sao? Đúng rồi, vẫn chưa kịp hỏi chàng đấy? Sao chàng lại đến đây một mình, đám thiếp thân hộ vệ kia của chàng đâu? Sao họ không theo tới đây?”
Nói đến việc này, tim Tiểu Tiểu nảy lên đến tận họng, rất muốn nghe hắn nói rằng hắn đã vì mình mà từ bỏ hết tất cả, vì chỉ có như vậy bọn họ mới có thể không cần phải đối mặt với nhiều sự việc và trở ngại như thế này. Nhưng quan hệ của Lân vương và Hoàng thượng, nàng cũng không dám xác định, hắn thật có thể vì mình mà từ bỏ tất cả hay không?
“Ta chỉ đem theo Điểm Điểm đến thôi, ta không dẫn theo họ. Dẫn nhiều người quá, khó tránh khỏi việc Hoàng thượng sẽ nhìn ra tung tích của chúng ta. Tiểu Tiểu, Hoàng thượng vẫn chưa từ bỏ nàng, cho nên ta đành phải…Tiểu Tiểu, nếu như ta thật sự không còn là vương gia nữa, nàng có chê ta không?”
Không phải vương gia nữa, hắn không phải bình dân, không phải bá tánh bình thường, chỉ có thể là…một kẻ đào phạm, đào phạm bị Hoàng thượng lùng bắt!
“Lân, thật ư? Chàng thật muốn quyết định từ bỏ tất cả sao? Chàng nguyện ý cùng thiếp và Điểm Điểm ẩn cư?”
Kết quả như vậy, đối với hai người mà nói thật là tốt, nhưng đối với Lân vương, lại có chút không công bằng, Lân vương là một người kiêu ngạo như thế, hắn từ nhỏ đã là vương gia tôn quý, đột nhiên lại vì một người con gái mà mất đi tất cả, lúc đêm khuya vắng lặng, hắn cũng sẽ không vui vẻ.
“Ta nguyện ý. Chỉ là Tiểu Tiểu nàng…”
Lân vương thâm tình nhìn Tiểu Tiểu, làm như vậỵ, hắn rất bằng lòng. Chỉ là sau này sẽ cực khổ cho Tiểu Tiểu rồi, điều kiện bên ngoài, chắc chắn là không sánh bằng trong vương phủ.
“Cám ơn chàng, Lân. Thiếp và Điểm Điểm vui lắm, thật ra, ở đâu cũng được, chỉ cần ba chúng ta ở bên nhau là đủ rồi. Điểm Điểm à, con nói xem có đúng không?”
Tiểu Tiểu cười vui vẻ, nếu Lân vương đã từ bỏ mọi thứ, thế nàng sẽ ích kỉ mà hưởng thụ tất cả vậy? Hoàng thượng sẽ không chịu để yên đâu, mà tên Sóc vương kia, lại quái đản cực kì, chỉ có Lân vương nhìn thuận mắt chút, hơn nữa cũng thật lòng với nàng.
“Phải đó, chỉ cần ở bên cha mẹ là tốt rồi.”
Điểm Điểm lau lau miệng, hu hu. Khi nào mới được về núi ăn món gà ăn mày của bé đây?
Ngoài dự liệu của bọn họ, trên đường đi không hề có người khả nghi theo dõi bọn họ, ba người đều dịch dung, bao gồm Điểm Điểm cũng vậy, nhưng cái tên Dạ Hoặc kia thông minh như thế, khó tránh khỏi sẽ không nghĩ đến việc bọn họ dịch dung, Tiểu Tiểu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nghĩ ra một cách đánh lạc hướng.
“Cái gì, nàng nói tìm một tên ăn mày biết nấu cơm để đồng hành cùng chúng ta sao? Còn phải hơn mười tuổi nữa, cái này…”
Nghe thấy đề nghị của Tiểu Tiểu, Lân vương là người đầu tiên phản đối, bọn họ bây giờ là đang bỏ trốn đấy, Tiểu Tiểu còn muốn tìm người hầu hạ, đây cũng quá…
“Lân, chàng nghe thiếp nói đã. Tuy rằng bây giờ chúng ta không hề nhìn thấy người khả nghi nào đang đi theo chúng ta, nhưng Ám Dạ bảo vốn sống bằng nghề sát thủ, nói không chừng có người đang theo dõi chúng ta ở chỗ tối đấy, mà ba chúng ta đi cùng nhau, vốn đã là mục tiêu rất lớn rồi. Dạ Hoặc rất thông minh, thiếp cũng đã nhận thức qua vài lần rồi, lúc trước, dù thiếp đã dịch dung, y vẫn có thể nhận ra như thường. Nhưng tìm một người đồng hành thì khác, một đứa trẻ hơn mười tuổi, người ngoài sẽ tưởng rằng chúng ta là một nhà bốn người, cũng có thể đánh lạc hướng của họ…”
Tiểu Tiểu thấp giọng, nói ra cách nghĩ của mình, Lân vương trầm tư một lúc, cuối cùng cũng đành gật đầu đồng ý, ngược lại Điểm Điểm thì bĩu môi không vui! Mắt láo liên bốn phía, tựa như đang tìm đồ chơi gì đó.
“Điểm Điểm, con lại đang nghĩ chủ ý thối gì nữa?”
Nhìn ánh mắt nó là biết chẳng có chuyện gì lành, Tiểu Tiểu lạnh mặt hỏi.
“Mẹ à, không có, Điểm Điểm rất ngoan, chủ ý thối gì cũng không có!”
Điểm Điểm vội vã xua tay, ý đồ của mình rõ ràng đến vậy sao? Hay là mẹ bị mình và cha lây nhiễm nên trở nên thông minh hơn chút rồi? Lân vương thì lại không để ý, hắn chăm chú nhìn bộ dạng tức giận của Tiểu Tiểu, trong lòng tràn đầy hạnh phúc. Chỉ là bây giờ tuy Tiểu Tiểu có võ công, nhưng bôn ba như vậy, e rằng không tốt cho đứa bé, bây giờ bọn họ tốt nhất là tìm chỗ dừng chân, thuận tiện đem nhưng chuyện cần làm đều làm cho bằng hết.
“Mẹ à , thật ra có ý đồ với mẹ không phải Điểm Điểm, hẳn là cha đấy chứ, mẹ nhìn mặt của cha…”
Chỉ chỉ Lân vương, Điểm Điểm bật cười hì hì, là cha đang có ý đồ với mẹ, cha một chút cũng không biết che giấu, một đứa bé như mình cũng nhìn ra luôn.
“Lân, chàng đang nghĩ gì?”
Tiểu Tiểu quay đầu lại, nhìn thấy Lân vương quả nhiên là có vấn đề, hai mắt hắn phát sáng, khóe miệng nhếch lên, gương mặt mang theo nụ cười mê chết người không đền mạng, may mà hắn dịch dung rồi, bằng không, bây giờ á, khẳng định là có rất nhiều nữ tử si mê đi tới bắt chuyện ấy chứ.
“Ha ha, Tiểu Tiểu. Ban nãy Lân đang nghĩ, chúng ta cứ đi như vậy cũng không phải là cách, nàng có thai, mà Điểm Điểm chỉ là một đứa trẻ, cứ lên đường như vậy, thân thể hai người đều chịu không nổi. Ta thấy cảnh sắc nơi này cũng không tồi, không bằng chúng ta tìm căn nhà gần đây ổn định lại đã, đợi đứa bé sinh ra rồi hẵng đi được không?”
Lân vương nhìn hai người trước mặt, đây là hai người quan trọng nhất trong sinh mệnh của hắn.
“Cha, ở đây á? Con thích lắm. Mẹ, mẹ nói đi? Mẹ thích nơi này không?”
Điểm Điểm nhìn bốn phía, thật sự rất tốt, hơn nữa ổn định rồi, gia gia cũng dễ tìm được mình. Đã lâu không gặp gia gia, bé cũng bắt đầu nhớ gia gia rồi.
“Được đó, thiếp cũng cảm thấy đi như vậy hơi mệt, nếu Lân nguyện ý, Điểm Điểm cũng bằng lòng, chúng ta còn đợi gì nữa? Nhân lúc bây giờ còn sớm, tìm một căn nhà trước đi?”