i mà nhìn Tiểu Tiểu một cái xong liền xoay người rời đi, Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn Mị bỏ đi, chuẩn bị thuốc gì? Cái tên Dạ Hoặc này lại giở trò quỷ gì nữa?
“Tiểu Tiểu, những lời ta nói hôm đó vẫn còn tính, nàng đã suy nghĩ xong chưa?”
Thấy Mị đã rời khỏi, Dạ Hoặc quay đầu nhìn Tiểu Tiểu, gương mặt lộ ra chút mệt mỏi. Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn y, không biết chuyện y nói là chuyện nào vậy?
“Nàng chưa nghĩ qua? Tiểu Tiểu, nàng không ngoan nhé, vậy mà lại dám quên lời nói của ta!”
Sắc mặt sầm lại, Tiểu Tiểu biết y sắp nổi giận đến nơi, vội hỏi:
“Ngươi bảo ta suy nghĩ cái gì? Sao ta không biết? Không phải chuyện ngươi nói muốn lấy ta đấy chứ? Ta vẫn là câu nói đó, không có hứng thú!”
Lân vương à, rốt cuộc chàng đang làm cái gì vậy? Sao còn chưa đến? Đừng có lầm tưởng rằng thiếp và sư phụ ra ngoài rong chơi nha, thiếp đâu có vận khí tốt như thế, thiếp còn đang đợi đấy…
Dạ Hoặc đột nhiên sáp lại gần, hai tay bắt lấy bả vai Tiểu Tiểu, ép Tiểu Tiểu nhìn y, tức giận nói:
“Nàng thật sự chưa từng suy nghĩ qua sao? Hay là nói nàng đang đợi ta ra phán quyết với nàng?”
Người con gái này, quá là đáng hận, sớm nên biết nàng là một người không tim không phổi mới đúng, đáng thương cho mình vẫn luôn thấp thỏm không yên chờ đợi tin tức của nàng.
“Ha ha, chẳng phải ta đã nói rồi sao? Ta chỉ thích Lân vương, bọn ta đã có con luôn rồi, ta không thèm thích ngươi đâu!”
Cao ngạo ngẩng đầu lên, cho dù lúc này nàng không có võ công, không có độc dược, nhưng nàng vẫn sẽ không thỏa hiệp với Dạ Hoặc, một Hoàng Thượng đã khiến nàng chịu đủ rồi, lại thêm một Dạ Hoặc, nếu như để Lân vương biết, chắc chắn sẽ không tha cho nàng đâu.
“Nàng…” Phẫn nộ nhìn Tiểu Tiểu, Dạ Hoặc hừ lạnh một tiếng, nhìn phần bụng vẫn còn bằng phẳng kia của Tiểu Tiểu, y cười lạnh nói:
“Tiểu Tiểu, đừng quên đây là địa bàn của ta, nàng cho rằng, nàng có thể giữ được đứa bé này sao?”
Đúng ha, bây giờ Tiểu Tiểu đang ở trong tay y, đừng nói là đứa bé, dù là mạng của Tiểu Tiểu cũng đang nằm trong tay y. Y sẽ không cần đứa con của Lân vương, sẽ không đi làm cha ghẻ, nhưng y muốn Tiểu Tiểu, để Tiểu Tiểu ở bên y cả đời…
Trong hậu viện, đám nữ nhân xanh xanh đỏ đỏ rất nhiều, đấy đều là thị thiếp của y, nhưng trước nay y chưa từng thích ai, cũng chưa bao giờ ghi nhớ tên của ai, y sẽ không gọi các nàng, cũng sẽ không lấy lòng các nàng, các nàng chỉ là công cụ tiết dục của y…các nàng cũng sẽ tranh giành ghen tuông, y rất thích nhìn các nàng tranh giành đấu đá, giống như một thú tiêu khiển vậy, chỉ cần đừng làm quá lên là được!
Còn Tiểu Tiểu thì sao? Chính là không giống với đám phụ nữ này, so với các nàng, người con gái này, rất tinh nghịch, cũng rất thú vị, có lẽ lần đầu tiên lúc ở ôn tuyền, nàng đã lẳng lặng chiếm đóng trong trái tim y rồi thì phải? Bằng không sao y lại chú ý đến nàng, tìm kiếm nàng như vậy chứ?
Nhìn thấy trên gương mặt Dạ Hoặc lộ ra một tia mỉm cười, Tiểu Tiểu kinh ngạc trợn to mắt, không ngờ Dạ Hoặc này lại có thể cười một cách chân thành như vậy, y chưa bao giờ cười với nàng, chưa bao giờ…
Trong phòng yên tĩnh, Dạ Hoặc không nói chuyện, Tiểu Tiểu thì lại đứng trước cửa sổ, nhìn cây cối cao thấp không đều nhau ở bên ngoài, còn có tường viện cao cao kia nữa, đây chính là nơi ở hiện tại của nàng, như thể một cái lồng giam vậy, Dạ Hoặc đem nàng nhốt ở trong này.
“Gia, thuốc sắc xong rồi…”
Mị đi vào, trong tay bưng một bát đen sì sì, cái mùi gay mũi kia khiến cho Tiểu Tiểu không vui nhíu mày, tên Dạ Hoặc này hôm nay sao vậy? Đổi tính rồi hả? Sao đột nhiên lại bảo đại phu kê thuốc cho mình?
Lặng lẽ bắt mạch đập của mình, sức khỏe của nàng không trở ngại, chỉ là trúng ít độc mà thôi. Chút độc này, cũng không cần uống thuốc, là thuốc thì có ba phần độc, đặc biêt nàng bây giờ là một thai phụ, thì càng nên chú ý hơn. Có nhiều thuốc, nàng uống thì không hề hấn gì, nhưng đứa con trong bụng ấy à, luôn sẽ có chút ảnh hưởng.
“Nào , Tiểu Tiểu, uống thuốc thôi!”
Nhìn bát thuốc bốc khói nghi ngút kia, vẻ mặt Dạ Hoặc ôn hòa một chút, y dịu dàng nhìn Tiểu Tiểu, bưng thuốc đến trước mặt Tiểu Tiểu, dịu dàng nói.
Bởi vì thuốc đột ngột lại gần, mùi thuốc nồng lên rất nhiều, đến gần rồi, thuốc càng trở nên gắt mũi,Tiểu Tiểu cau mày không vui, chun mũi vài cái, tức giận nói:
“Ta không uống! Ta không thích uống thuốc!”
Chết tiệt, sớm biết tên đàn ông này không có lòng tốt gì mà, y vậy mà dám bảo cái tên gọi là Mị kia kê thuốc phá thai cho mình? Y vẫn chưa từ bỏ ư? Tiểu Tiểu nàng đã từng nói không có hứng thú với y thì tuyệt đối sẽ không có hứng thú, y còn muốn sao nữa.
“Uống đi!”
Suýt nữa thì quên, y thuật của cô nàng này không phải tốt bình thường, ban nãy ngửi một cái, phỏng chừng nàng cũng biết tác dụng của loại thuốc này rồi, cho nên mới từ chối uống.
“Không uống!”
Tiểu Tiểu phát cáu nhìn cái bát đen sì sì kia, nực cười, uống xong cục cưng sẽ mất luôn, nàng mới không ngốc như thế ấy? Tiểu Tiểu ngoảnh đầu đi, không thèm nhìn cái tên Dạ Hoặc đáng ghét kia nữa, Dạ Hoặc lạnh giọng nói:
“Nàng tưởng rằng nàng nói không uống thì có thể không uống chắc? Tiểu Tiểu, người mà Dạ Hoặc ta muốn, vẫn chưa bao giờ thất thủ. Cho nàng hai con đường, một là tự mình uống, một là ta đút cho nàng, tùy nàng lựa chọn vậy!”
Tùy ta lựa chọn? Tiểu Tiểu nhướn mày, kết quả như nhau, cái nào nàng cũng không cần. Nhưng tên Dạ Hoặc này là kẻ nói được thì sẽ làm được, nàng cười xán lạn một cái:
“Được, để ta chọn à? Ta chọn…”
Mỹ mục ngậm cười, khóe miệng yêu kiều, tay thì lại mau chóng giựt lấy thuốc, choang một tiếng, bát đã ném xuống đất, thuốc vương vãi đầy đất:
“Thật ngại quá, tay không có lực, trượt tay rồi!”
Làm mặt quỷ với Dạ Hoặc, đầu Dạ Hoặc bốc khói: trượt tay, nàng đang lừa con nít lên ba hả? Rõ ràng là cố ý, nàng căn bản sẽ không uống thuốc!
“Sắc nữa, sắc thêm vài bát, tùy nàng đập bể!”
Hở? Tiểu Tiểu khó hiểu trợn to mắt, được lắm, nếu y không chê phiền phức, thế ta cứ tùy tiện mà đập phá, dùng sức mà đập, cứ xem như là đang rèn luyện thân thể của mình vậy.
Mị cúi đầu lui xuống, Dạ Hoặc chẳng thèm liếc nhìn cái bát dưới đất lấy một cái, trong mắt lạnh lùng không có một tia độ ấm, nhưng giọng điệu nói chuyện lại mang theo một chút cưng chiều, giống như, Tiểu Tiểu chỉ đang giận dỗi với y thôi vậy.
“Được lắm, tùy ngươi thôi! Có điều, bảo ta uống thuốc cũng được…”