“Không đâu, Thủy Thủy. Phụ thân của đứa bé nhất định sẽ thừa nhận nó!”
Đúng thế, hắn mới là phụ thân của đứa bé, hắn chắc chắn sẽ thừa nhận đứa con này, cũng thừa nhận Thủy Thủy…
“Các người, các người đây là đang…”
Hai tay siết chặt, Thủy Tiên nước mắt đầy mặt nhìn hai kẻ đang ôm chặt lấy nhau kia, nàng đã đến một thời gian rồi, vốn dĩ ông lão bảo nàng bớt hoạt động, vì đứa con nàng cũng nguyện ý, nhưng lòng dạ tướng công để đâu làm sao nàng lại không phát hiện được chứ? Thấy tướng công lâu lắm mà chưa về, nàng mới cẩn thận ra ngoài tìm kiếm, không ngờ cái nhìn thấy được lại là tướng công và muội muội của mình đang ôm nhau! Hơn nữa, nàng đã tới lâu vậy rồi, hai người họ vẫn nhắm mắt làm ngơ mà thân thiết…
“Thủy Tiên…sao muội lại ra đây?”
Trên mặt Từ Lâm lộ ra một tia khẩn trương, mà Thủy Thủy thì sợ đến nỗi đẩy Từ Lâm ra, lùi ra sau hai bước liền, một lúc không vững liền ngã xuống đất…
“Thủy Thủy…muội không sao chứ?”
Nghe thấy ‘bing’ một tiếng, lúc Từ Lâm quay đầu vừa hay nhìn thấy Thủy Thủy ngã ngồi xuống đất, hắn vội vã khẩn trương chạy qua, lo lắng hỏi.
“Các người…Từ Lâm…huynh…”
Thủy Tiên tức tới nỗi một câu cũng chẳng nói được, từ lúc nào, quan hệ của bọn họ lại tốt như vậy? Thủy Thủy ngã, sao hắn lại có dáng vẻ khẩn trương đến vậy? Lúc ở trên xe nàng đã cảm thấy Từ Lâm có gì đó không đúng, giờ xem ra trực giác của nàng quả nhiên không sai, Từ Lâm chắc chắn là đã thích Thủy Thủy rồi…
Nhưng, sao có thể được chứ? Thủy Thủy đang mang là cốt nhục của Lân vương, chẳng lẽ ngay đến cái này hắn cũng không để bụng sao? Hoặc là…
Không thể nào, không thể nào đâu…sao có thể như vậy được? Người Từ Lâm thích vẫn luôn là mình, từ rất nhỏ đã là vậy rồi, hắn chẳng qua chỉ xem Thủy Thủy như muội muội của mình thôi, sao có thể thích Thủy Thủy chứ?
Thủy Tiên lắc lắc đầu, vừa lắc vừa lùi về phía sau, tiếng gọi phía sau sớm đã chẳng nghe thấy nữa, lòng nàng đau dữ dội, người cũng trực tiếp ngất đi…
***
“Hoàng huynh, thả Tiểu Tiểu đi, được không?”
Một tia thất vọng nhiễm lên mắt Lân vương, bị bắt vào thiên lao, hoàng huynh vẫn tách hai người bọn họ ra, căn bản không ở cùng một nơi, muốn nói chuyện với Tiểu Tiểu cũng khó.
“Lân, đệ là huynh đệ tốt nhất của ta, ta sẽ nói thẳng với đệ vậy, ta có hứng thú với nàng, cho nên ta sẽ không thả nàng ra, ta sẽ đem nàng cột bên người ta, đợi nàng yêu ta!”
Hoàng thượng cười tự tin một cái, lúc chiều, hắn chính là nói với Tiểu Tiểu như vậy, Tiểu Tiểu ở trong lao, hắn ở ngoài lao. Bây giờ vẫn như vậy, chỉ có điều người trong lao đổi thành huynh đệ của hắn, Lân vương mà thôi!
“Nhưng mà hoàng huynh, huynh cũng nên biết, điều này là không thể nào!” Lân vương nhắc nhở Hoàng thượng, nếu như Tiểu Tiểu có thể tùy tiện thay lòng, thế thì nàng đã chẳng phải là Tiểu Tiểu rồi.
“Điều đó chưa chắc, ta sẽ cảm động nàng…”
Ánh mắt Hoàng thượng tối lại, bằng vào vẻ ngoài, quyền lực, hắn không tin không thể đả động được lòng của cô gái tham tài kia.
“Hoàng huynh, bọn đệ là thật lòng yêu nhau. Nhiều năm như vậy, đệ chưa từng yêu một cô gái nào, nhưng đệ yêu nàng, nàng là người con gái đầu tiên mà đệ yêu, cũng là người cuối cùng!”
Gương mặt thoáng đỏ, tuy là thổ lộ về tình cảm của mình với Hoàng thượng, không phải với Tiểu Tiểu, nhưng lúc nói mấy lời này, mặt Lân vương vẫn đỏ bừng lên, hắn không giỏi về việc biểu đạt tình cảm của mình, nhưng đối với chuyện tình cảm lại rất cố chấp.
“Thế hoàng huynh thì sao? Bình thường ta có bao giờ để ý tới cái gì? Những gì hoàng huynh bỏ ra cho các đệ còn chưa đủ nhiều hay sao? Bây giờ cuối cùng cũng có một cô gái lọt vào mắt ta, Lân, đệ không thể thành toàn ta ư?”
Hai mắt đỏ lên, trong mắt Hoàng thượng thoáng qua vài tia dữ tợn, hắn cũng không muốn đối đãi với Lân như vậy, nhưng vì Tiểu Tiểu, hắn cần thiết phải làm vậy.
“Hoàng huynh, huynh cũng biết là Tiểu Tiểu có ý với đệ, sao đệ có thể từ bỏ nàng? Hơn nữa bọn đệ yêu thương nhau, nàng vốn không hề yêu huynh…”
Tại sao hoàng huynh lại cố chấp như vậy chứ? Tại sao hoàng huynh không nhìn ra được rằng Tiểu Tiểu không hề thích huynh ấy? Trong lòng Lân vương cũng đau khổ vạn phần, hắn sẽ không từ bỏ Tiểu Tiểu, xem ra, thật sự phải giống như Tiểu Tiểu nói rồi – theo Tiểu Tiểu về nhà!
“Ta tin tưởng, thời gian rồi sẽ thay đổi mọi thứ. Lân, hoàng huynh sẽ không làm khó đệ, hôn lễ vào ba ngày sau sẽ cử hành như thường, ta sẽ dẫn Tiểu Tiểu đích thân qua đó chúc mừng!”
Ánh mắt Hoàng thượng lạnh lẽo nhìn Lân vương, hắn sẽ không vì một người con gái mà tổn thương đến huynh đệ của mình, chỉ cần đệ ấy ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của mình thì tốt rồi.
“Hoàng huynh…”
Nắm chặt lấy lan can, Lân vương đau lòng thét lên, nhưng Hoàng thượng không hề ngừng bươc, cũng không quay đầu lại, chỉ tiếp tục đi về phía trước một cách vô tình…
Có lẽ, hắn có hơi tuyệt tình, nhưng…hắn cũng không còn cách nào khác, không muốn buông tay, thì chỉ có thể…
Tuy bước chân chưa dừng lại, nhưng trong lòng hắn vẫn vì câu thét cuối cùng của Lân vương mà rúng động một lúc, định quay đầu, nhưng rồi cũng không trở lại đó, bên ngoài cửa có một người đàn ông ngây ngốc nhìn về cửa nhà lao, thấy Hoàng thượng đi ra, hắn vội vã thu lại vẻ hoảng hốt trong mắt:
“Hoàng huynh, Lân huynh ấy…”
“Không sao, ta sẽ không làm khó đệ ấy, chuyện hôn lễ liền giao cho đệ đi chuẩn bị vậy!”
Nặng nề thở ra một tiếng, bây giờ chỉ có Sóc vương giúp hắn thôi, Lân vương…không trông chờ gì được rồi.
“Vâng! Hoàng huynh, huynh cảm thấy đến lúc đó chúng ta chuẩn bị xong hôn lễ, Lân vương sẽ ngoan ngoãn tham gia không?”
Lân vương thành thân, hắn đương nhiên nguyện ý, đối với Tiểu Tiểu, hắn cũng có tư tâm của mình, người Tiểu Tiểu thích là Lân vương, nàng không thích Hoàng thượng. Lân vương thành thân rồi, hai người đều có cơ hội! Hơn nữa người gài bẫy Lân vương thành hôn là Hoàng thượng, nói không chừng so với Hoàng thượng thì phần thắng của mình lớn hơn chút nhỉ?
“Sẽ, nhất định sẽ!” Tựa như nói với bản thân, cũng tựa như đang thuyết phục chính mình, Hoàng thượng tiếp tục đi về phía trước, trời sắp sáng rồi, cũng sắp phải thượng triều, đêm nay lại là một đêm không ngủ đây.
Sóc vương theo sát phía sau, nhưng Hoàng thượng ở phía trước đột ngột dừng lại, lông mày hắn khóa chặt, nhìn Sóc vương rất lâu rất lâu sau, đột nhiên hỏi:
“Sóc, đêm hôm khuya khoắt, sao đệ lại đến hoàng cung vậy? Hình như ta không có tuyên đệ vào thì phải?”