nay đều hèn hạ hay sao? Biết tấm lưới này từ đâu mà có không? Lúc trẫm biết nàng có khinh công không tồi, trẫm liền âm thầm tìm người bắt đầu đan dệt, cái này là chuẩn bị riêng cho Tiểu Tiểu nàng đấy. Có điều không ngờ, tấm lưới này, trừ đối phó nàng, ngay đến huynh đệ ruột của trẫm cũng đối phó luôn, ha ha…”
Hoàng thượng đắc ý cười to, vang khắp cả hoàng cung, mà Lân vương và Tiểu Tiểu trong lưới, lại ôm chặt lấy nhau, thất vọng mà nhìn Hoàng thượng đang cười điên cuồng…
***
“Từ Lâm ca, đều tại Thủy Tiên, Thủy Tiên thật sự là quá sơ ý, thế mà lại không biết bản thân mang thai!”
Hạnh phúc dựa vào trong lòng Từ Lâm, trên mặt Thủy Tiên mang theo nụ cười ngọt ngào, bàn tay vuốt lên cái bụng vẫn chưa nhìn thấy gì của mình. Lúc trước khi Thủy Thủy mang thai, nàng còn từng hâm mộ, lúc nào mình mới có thể mang thai một đứa con cho Từ Lâm, bây giờ tốt rồi, bọn họ không chỉ có được đặc xá của Hoàng thượng, còn có đứa con của chính mình, tất cả đều giống như một giấc mơ vậy.
“Thủy Tiên, ta cũng rất vui mừng!”
Thủy Thủy mang thai, vốn đã đủ cho hắn vui mừng rồi, không ngờ bây giờ Thủy Tiên cũng đã có, Từ Lâm hắn thật đúng là lợi hại, thế mà lại có thể khiến cho hai người phụ nữ trước sau mang thai, hơn nữa bọn họ còn là tỷ muội! Tốt quá, hiện giờ không được, đợi sau khi đứa con của Thủy Thủy sinh ra, hắn liền dẫn hai tỷ muội bọn họ cùng nhau đi ẩn cư. Dù sao thì hắn đều có hảo cảm với các nàng, hơn nữa, hai người mỗi người một vẻ, đều rất xinh đẹp.
Nhưng bây giờ hắn không thể nói, Thủy Thủy tưởng rằng đứa con là của Lân vương, cứ để muội ấy nghĩ vậy đi. Nếu như biết đứa con là của mình, Thủy Thủy chưa chắc sẽ sinh hạ đứa con này, mà Thủy Tiên cũng sẽ đau lòng thất vọng với mình, lúc đó động thai khí, con cũng nguy hiểm. Còn có Vu tướng, Vu Hoa, bọn họ đều không phải người dễ chọc, nếu như biết người đàn ông làm nhục Thủy Thủy là mình, bọn họ sẽ không chịu để yên đâu!
Nhưng đợi đứa bé sinh ra là ổn, gạo đã nấu thành cơm, con cũng đã có, bọn họ sẽ không giết chết mình để hai người phụ nữ ở góa đâu nhỉ? Đắc ý tính toán, ánh mắt Từ Lâm lại liếc về phía Thủy Thủy, chỉ thấy nàng ta đang cẩn thận nắn bóp bàn tay đang sưng, có thể là rất ngứa, không dám gãi, chỉ có thể dùng tay bóp, giờ đây bàn tay nàng ta đã chi chít những dấu tay màu xanh tím.
“Bà ngoại, các người tại sao lại không cần mẹ, đem mẹ vứt ở bên đường không lo vậy? Có phải khi đó trong nhà bà rất nghèo, không nuôi nổi mẹ phải không?”
Ngồi trong lòng Vu phu nhân, Điểm Điểm ngây thơ hỏi.
“Ơ…chuyện này…Điểm Điểm…”
Trên mặt Vu phu nhân lộ ra vẻ khẩn trương, bà cũng không biết nguyên nhân, bà quay đầu nhìn về phía Vu tướng, bản mặt già của Vu tướng đỏ lên, lúng túng không biết phải nói thế nào.
“Điểm Điểm!” Nhìn thấy cha mẹ khó xử, Vu Hoa vội đón lấy Điểm Điểm, ôm trong lòng cười nhạt nói:
“Cháu là bảo bối của mẹ cháu, cũng giống vậy, mẹ của cháu cũng là bảo bối của ông bà ngoại. Lúc nhỏ, mẹ cháu bị bệnh, bọn ta cũng không biết sao mẹ cháu lại ở bên đường…khi đó, Tiểu Tiểu không còn thở nữa, ta còn chính mắt nhìn thấy quản gia đem muội ấy nhập liệm…”
Tuy lúc đó y chỉ có năm sáu tuổi, nhưng chuyện khi đó y vẫn còn nhớ, tận mắt nhìn thấy hạ táng, nhưng Tiểu Tiểu sao lại ở bên đường, còn có thể bật khóc nữa chứ? Lờ mờ, y còn nhớ đứa em gái này rất đáng yêu, rất thích cười, nhìn thấy y luôn cười khanh khách…
“Cậu, ý của cậu là khi đó mẹ đã chết rồi sao?”
Điểm Điểm khó hiểu nhìn cậu, hình như có hơi kì lạ, Vu tướng trầm mặt, lạnh lùng nói:
“Tình hình cụ thể của chuyện này, xem ra phải hỏi quản gia rồi, chuyện lúc đó hắn là người rõ nhất, hắn hẳn là biết chuyện này là sao.”
Đứa con gái đã tắt thở đem chôn, thế mà lại được lượm ở ven đường, chuyện này thật sự rất quỷ dị. Có điều những chuyện này đều không quan trọng nữa, quan trọng là, Tiểu Tiểu, con gái lớn của ông vẫn còn sống tốt, thế là hay rồi.
“Ờm, con biết rồi. Dì xấu xa à, ban nãy những lời của gia gia dì không nghe thấy sao? Không được gãi, gãi rách da sẽ rất khó lành…”
Nhìn vẻ đau khổ trên mặt Thủy Thủy, trong lòng Điểm Điểm liền thấy vui vẻ: Ả nữ nhân này thật quá xấu xa, thế mà lại dám cùng mẹ cướp cha, thật quá xấu xa mà! Bé nhất định phải lưu tâm đến nàng ta, còn có cái thứ kia trong bụng nàng ta nữa, trong bụng mẹ có em bé rồi, đó mới chính là của cha đấy nhá?
“Dì còn gãi, lát nữa rách da, đừng nói cháu chưa cảnh cáo dì nhé!”
Điểm Điểm nghiêm túc nhìn nàng ta, Thủy Thủy nhíu mày:
“Cha, cha thương lượng với cái lão bên ngoài một chút, bảo ông ta xem giúp con được không! Y thuật của ông lão kia cao như thế, tỷ tỷ chảy máu mà ông ta vẫn còn cứu được, cái này của con nhất định ông ta sẽ có cách…”
Thủy Thủy làm nũng nhìn Vu tướng, Vu tướng lắc lắc đầu:
“Muốn xin thì con tự mình đi xin. Thủy Thủy, con cũng không phải là con nít, tại sao bây giờ làm việc càng ngày càng xúc động vậy chứ? Tiểu Tiểu là tỷ tỷ của con, Điểm Điểm là cháu ngoại của con, sau này con tuyệt đối không được làm tổn thương đến họ!”
“Cha…con làm hại họ lúc nào chứ? Con chỉ là không muốn để đứa bé trong bụng con không có cha mà thôi. Đứa bé không có cha, cha không biết sẽ đáng thương cỡ nào sao? Chẳng lẽ cha…”
Thủy Thủy không kiên nhẫn mà nhìn Vu tướng, nói lên đại đạo lý của nàng ta, lời của nàng ta còn chưa nói hết, Điểm Điểm liền oa oa bật khóc, ông lão bên ngoài lắc lắc đầu, vểnh tai lên nghe động tĩnh bên trong.
“Tiểu tử thối, ta đâu có nói mày, mày khóc gì mà khóc? Không lẽ mày không có cha à? Cha của mày không phải Lân vương sao?”
Thủy Thủy bực bội lườm Điểm Điểm, tên nhóc thối này, luôn tại thời khắc mấu chốt mà ngắt lời mình, thật là đáng ghét quá mà.
“Hu hu…bà ngoại, ông ngoại, Điểm Điểm…Điểm Điểm, chính là đứa bé không cha…”
Khóc gục trong lòng Vu Hoa, Điểm Điểm miệng gọi Vu tướng và Vu phu nhân, nhỏ như bé mà cũng biết, tính quan trọng của Vu tướng và Vu phu nhân trong cái nhà này, bé chính là muốn thu phục lòng của bọn họ, ai bảo bé thông minh đáng yêu như thế cơ chứ?
“Điểm Điểm…đừng khóc, đừng khóc mà…cha của cháu không phải Lân vương sao? Cháu không phải là con trai của Lân vương đấy ư?” Vu Hoa vỗ bả vai Điểm Điểm, an ủi nói.
“Điểm Điểm không biết nữa, mẹ cũng không biết, mẹ cũng không biết cha của con là ai, chỉ biết cha có khả năng là Lân vương…hu hu, ban nãy dì xấu xa kia chính là nói Điểm Điểm mà…dì xấu xa,…xấu xa…!”
Nghẹn ngào mà nói, gương mặt Điểm Điểm lộ ra vẻ cực kì đáng thương, mỹ mục của Thủy Thủy trợn lên, bỗng nhiên mặt mày hớn hở, nàng ta cẩn thận vịn lên thành xe đi đến bên Điểm Điểm, dịu giọng hỏi:
“Điểm Điểm, ban nãy cháu nói, cháu không biết cha cháu là ai sao? Cháu không phải là con trai của Lân vương?”
“Hừ…” Điểm Điểm ngoảnh đầu đi, từ chối trả lời câu hỏi của nữ nhân này, nàng ta trước giờ chả có tí lòng tốt nào, nói chuyện dịu dàng với mình thế này, nhất định là có mưu đồ.
Lúc trời đã tối, một đoàn người cuối cùng cũng đến một hộ nhà nông, cho mấy người trong nhà vài lượng bạc, bọn họ quyết định tạm thời ở đây nghỉ chân. Tuy là chạy nạn, y phục mặc trên người bọn họ không hề sang quý, nhưng chế tác tinh tế vẫn cho thấy bọn họ không phải người thường. Vợ chồng nông gia nhiệt tình chiêu đãi bọn họ những món ngon nhất, nhưng Thủy Thủy vẫn bĩu môi, vẻ mặt không vui.
“Thủy Thủy, ở đây cũng không phải ở nhà, muội đừng tùy hứng nữa!”
Vu Hoa lạnh lùng trách móc một tiếng, gắp vài miếng thịt vào trong chén Điểm Điểm, Điểm Điểm vui vẻ cười, vui vẻ ăn, thuận tiện đem mấy miếng gắp vào trong chén gia gia, ông lão bật cười ha ha:
“Điểm Điểm ngoan lắm, gia gia không uổng công thương con!”
Sắc mặt Vu tướng như cũ, miếng thịt gắp trên đũa cũng vươn dài cánh tay đưa vào trong chén Điểm Điểm, ôn hòa nói:
“Điểm Điểm, con còn nhỏ, phải ăn nhiều một chút mới mau lớn!”
“Cảm ơn ông ngoại, con phải cao như cha, như thế mới có thể bảo vệ mẹ!”
Điểm Điểm cười khúc khích, bé không cần cao nhiều, cao như cha là được rồi, có điều cha cũng cao thật đấy, hình như còn cao hơn cậu một chút.
“Hừ…ai mà biết mày là thằng con hoang từ đâu chui ra chứ, còn dám luôn miệng gọi cha, mày…ưm ưm…”
Một miếng rau xanh chuẩn xác nhét vào trong miệng Thủy Thủy, vẻ mặt ông lão như cũ, ưu nhã gắp rau đưa vào trong miệng, chậm rãi nói:
“Ăn cơm thì ăn đi, muốn đánh rắm, thì cút ra ngoài, đừng có ở đây mà ảnh hưởng đến tâm tình mọi người ăn cơm! Điểm Điểm là con trai của Lân vương, điều này cô có dị nghị gì thì đi mà nói với Lân vương, đừng ở đây mà dạy hư con nít!”
Thật sự không ngờ, đường đường là Vu tướng lại có thứ con gái như vậy, thật là…
“Ông…ông già thối…ư m ưm…” Lần này, không chỉ là miệng, trên mặt cũng bị ném một ít rau, vẻ mặt Thủy Thủy cực kì hài hước, vả lại điều quan trọng là ông lão đã điểm huyệt nàng ta rồi, nàng ta có muốn cũng chẳng động đậy được. Nàng ta bốc hỏa hai mắt nhìn ông lão, mà Điểm Điểm ở bên thì mang vẻ mặt sùng bái mà nhìn ông lão, miệng cười khúc khích:
“Gia gia, người thật lợi hại. Cách này tốt, thú vị hơn nhiều, cũng yên tĩnh hơn rồi…”
Lúc nói, còn không quên làm mặt quỷ với Thủy Thủy, nhìn thấy cặp mắt bốc hỏa của nàng ta, Điểm Điểm cười càng vui vẻ.
“Ha ha, Điểm Điểm, còn không mau ăn cơm? Ăn cơm xong, gia gia dẫn con đi bay bay…”
Ông lão yêu thương sờ đầu Điểm Điểm, đây là ông đích thân giáo dục, là niềm tự hào của ông. Nào có giống cái tên ngốc Tiểu Tiểu kia đâu, ngốc chết đi được.
“Bay bay? Được đó, được đó…” Vui vẻ bới cơm trong chén, cả trái tim Điểm Điểm đều bay bổng: Bay bay nhá, đã bao lâu gia gia không dẫn mình bay bay rồi?’
“Ưm ưm…ta…” Nhìn thấy một già một trẻ đều rời đi, Thủy Thủy lo lắng nức nở, ông lão quay đầu, bực dọc nhìn Thủy Thủy, vung tay một cái, một cục đá không lớn không nhỏ liền bay qua, Thủy Thủy loạng choạng một cái, suýt nữa là ngã xuống đất.
Bốc hỏa nhìn bóng dáng đã đi xa của hai người, nàng ta động đậy cánh tay có hơi cứng ngắc của mình, cảm giác tê dại thuận theo cái tay trúng độc truyền đến, cái tay sưng đỏ ngứa càng dữ hơn, trên mặt nàng ta đổ một tầng mồ hôi lạnh, một bàn tay khác thì ra sức nắn bóp bàn tay trúng độc, vài lần thì xuất hiện vết máu loang lổ…