Lâm, trong tay cầm cái bọc không lớn lắm, ánh mắt Từ Lâm liếc về phía Thủy Thủy, rồi lại nhìn về phía Vu tướng, hắn tựa như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra. Cũng giống như Vu tướng nhắm mắt lại, không nghe tiếng ồn bên ngoài nữa.
Vu phu nhân hình như đã ngủ, bà ta tựa trên người Vu Hoa, Vu Hoa ôm bà, trên mặt mang theo một tia bất an, bọn họ chạy rồi, thế Hoàng thượng sẽ đối xử thế nào với Tiểu Tiểu?
Không đúng, nàng không phải Tiểu Tiểu nữa, là Thủy Nhu, muội muội của y, đứa muội muội ra đời hai tháng đã chết yểu, cũng là cô nương mà y từng yêu.
Xe ngựa chạy không nhanh, đi đường chưa tới một canh giờ, đột nhiên dừng lại, người trong xe đều mở mắt ra, khẩn trương nhìn bên ngoài, nhưng tấm màn dày đã che hết thảy bên ngoài, bọn họ chỉ đành vểnh tai lên, muốn nghe ra được chút tin tức hữu ích gì đó.
“Gia gia, người đến muộn nửa canh giờ đấy…”
Giọng nói non nớt cất lên, ông lão đánh xe cười hì hì nói:
“Hết cách, đụng phải một con ruồi nhặng, cứ mãi kêu vo ve, lầm lì ở phía sau không chịu đi, cho nên hơi muộn một chút…”
Xe ngựa lại bắt đầu đi về phía trước, nhưng tiếng nói chuyện ở ngoài xe vẫn không dừng lại, giọng trẻ con lại nói:
“Thế hả? Có con ruồi nhặng đáng ghét vậy sao? Thế sao gia gia không dứt khoát bỏ mặc con ruồi nhặng kia luôn đi. Nếu như có mặt con ở đó, trực tiếp phớt lờ con ruồi nhặng đấy, để nó ở lại chờ chết là xong…”
Có thể tưởng tượng, lúc đứa bé nói những lời này, nét mặt tất nhiên là rất hung dữ, ông lão không để bụng cười ha ha một tiếng:
“Ta cũng muốn chứ, nhưng mẹ con có chịu không? Nó biết rồi, còn không làm thịt ta?”
“Thế cũng đúng ha, mẹ con tuy bình thường nhìn rất dữ dằn, nhưng lòng lại mềm yếu…”
Đứa bé nhìn ông lão: “Gia gia lợi hại quá, gia gia cũng biết đánh xe hả? đánh thế nào, con cũng muốn học?”
Đứa trẻ hậu tri hậu giác, đã lên nửa ngày trời, đột nhiên mới phát hiện vấn đề này. Bàn tay nhỏ của thằng bé nắm chặt lấy y phục của ông lão, nũng nịu nói.
“Điểm Điểm, con còn nhỏ, đợi con lớn rồi, muốn học cái gì gia gia cũng dạy con. Bên ngoài gió lớn, con cũng vào trong xe đi!”
Da của trẻ con rất nõn nà, không thể để Điểm Điểm phơi đen, nếu như bị phơi đen thật rồi, cái cô nàng kia còn không đến tính sổ với ông chắc! Tuy Tiểu Tiểu xưa nay tùy tiện ẩu tả, nhưng nó cũng rất biết làm đẹp, lúc nào phơi nắng, lúc nào không thể phơi nắng, nó biết còn rõ hơn ai hết.
“Ố, được thôi…” Vui vẻ đáp một tiếng, Điểm Điểm vừa định bò vào, đột nhiên dừng lại do dự nói:
“Gia gia ơi, không phải người nói bên trong có con ruồi nhặng bự hay sao? Ruồi nhặng rất bẩn, con không thèm!”
“Tùy con, đợi lúc cha mẹ con đều không nhận ra Điểm Điểm, ta xem thử con tìm ai để kể khổ!”
Ông lão cười hì hì một tiếng, Điểm Điểm vội vã tọt vào trong, đập vào mắt, chính là cặp mắt đang bốc hỏa kia của Thủy Thủy.
“Ê, cô tưởng mắt cô to lắm hả? Trừng gì mà trừng, trợn thành mắt ếch, xem ai còn dám muốn cô nữa!”
Điểm Điểm không vui lòng mà lườm nàng ta một cái, ánh mắt của bé liếc nhìn xung quanh, trước tiên nhìn về phía Thủy Tiên và Từ Lâm, tiếp đó là Vu tướng, Vu Hoa, Vu phu nhân, bé bật cười hì hì: “Chỉ thấy ngươi thuận mắt!”
Chỉ vào Vu Hoa, bé ngồi ở một bên kia của Vu Hoa, lời của Thủy Thủy đã đuổi tới nơi:
“Ta có người muốn hay không chẳng cần mày lo. Đồ con nít thối, sau này nói chuyện miệng mồm sạch sẽ chút!”
“Phù phù…”
Bàn tay nhỏ bé của Điểm Điểm quạt quạt bên mũi, miệng vội nói:
“Ai thả rắm thế? Thối quá thối quá! Có một số người chính là thiếu dạy dỗ, thả rắm thối thế này, thối chết đi được! Cỗ xe này vốn chẳng lớn, hun đến nỗi mọi người chịu không nổi!”
“Thằng nhãi ranh nhà mày, ta…” Thủy Thủy bốc hỏa nhìn Điểm Điểm, muốn cho nó hai cái bạt tai, nhưng trong đầu xoay chuyển, nàng ta cười duyên nói:
“Đợi sau này ta gả cho Lân vương rồi, nhất định sẽ khiến mày sống không bằng chết!”
Ban nãy nàng ta suýt nữa thì quên, so đo với tên nhóc này làm gì, nàng ta có Lân vương cơ mà, đợi Lân vương cưới nàng ta rồi, nàng ta chính là vương phi, nàng ta muốn dọn dẹp tên nhãi này thế nào cũng được.
“Gả cho Lân vương? Dựa vào cô á?”
Điểm Điểm khinh thường nhìn nàng ta, Lân vương là của mẹ, ánh mắt của người cao thế kia, người lại yêu mẹ như thế, ả đàn bà này nghĩ dễ quá rồi nhỉ? Lân vương là ai, mỹ nữ dạng gì chưa thấy qua, ngay đến công chúa người cũng chẳng để vào mắt, dựa vào nàng ta á, đánh giá cao bản thân quá rồi đấy?
“Ta thì sao? Tiểu tử thối, một đứa con nít như mày, làm gì có mắt. Lân vương thích ta, trong bụng ta đang mang, chính là cốt nhục của Lân vương…nếu không thích ta, chàng có thể để ta mang thai đứa con của chàng chắc?”
Nhìn vẻ kinh ngạc kia của Điểm Điểm, Thủy Thủy cao hứng ngẩng đầu, kiêu ngạo nhìn Điểm Điểm, Điểm Điểm ngẩn ra giây lát, thở dài như ông cụ non:
“Hết rồi, nữ nhân này điên rồi. Trong bụng cô có hài tử hả? Sao ta không thấy? Hơn nữa gần đây cha ta giữ mình trong sạch lắm, sao có thể làm cho nữ nhân khác mang thai được? Nếu như để mẹ ta biết, Lân vương sẽ rất thảm…”
“Cha mày…”
Thủy Thủy kinh ngạc nhìn bé trai này, không phải nói Lân vương đã nhận một đứa bé gái bốn năm tuổi làm con à? Đứa bé trai này sao lại gọi Lân vương là cha chứ? Chẳng lẽ nó là nữ cải nam trang?
Thủy Thủy đứng dậy, một phát bắt lấy Điểm Điểm, Điểm Điểm kêu to:
“Bỏ ta ra, nữ nhân thối! Nếu như không vì mẹ, ta đã sớm chẳng khách khí với cô rồi…”
“Hừ, ta không bỏ ra, mày làm được gì? Cởi quần ra, ta xem xem mày rốt cuộc là nam hay nữ!”
Thủy Thủy dữ tợn nhìn bé, Điểm Điểm lắc lắc đầu, lớn tiếng nói:
“Nữ nhân này, đồ bệnh! Bọn ta hảo tâm hảo ý cứu cô, cô còn đối xử với ta như vậy…gia gia, nữ nhân này muốn cởi quần của con…”
Điểm Điểm còn chưa la hết, một bàn tay liền đập tay Thủy Thủy ra, cũng bế Điểm Điểm qua, Thủy Thủy ôm cái tay bị đánh đau, không thể tin được nhìn Vu Hoa:
“Ca, sao huynh lại đánh muội? Huynh vì tên nhóc thối tha này, vậy mà lại đánh muội?”
“Thủy Thủy, muội không thể tổn thương nó!”
Ôm Điểm Điểm, Vu phu nhân cũng mở mắt, dịu dàng cười cười:
“Con tên Điểm Điểm?”
Bà vuốt ve đầu Điểm Điểm, phiền muộn trong lòng sau khi nhìn thấy Điểm Điểm tự dưng vui vẻ hẳn lên.
“Bà là…bà không phải là mẹ của mẹ con đấy chứ? Gia gia nói, lần này ông ấy phải cứu là người nhà của mẹ, bà là bà ngoại của con hả?”
Ngây thơ chớp chớp mắt, Điểm Điểm không biết, lời của bé, cứ như tảng đá bự, ở trong lòng những người trong xe, làm dẫy lên cơn sóng lớn.