“Đừng tìm, con bé không ở đây.” Bạch Tín Hùng nhìn đứa con mồ côi của ông bạn do một tay mình bồi dưỡng thành tay trái phải, không ngờ Thẩm Tương Tường lại giống bố mình đến thế, vừa động đến chuyện tình cảm là loạn hết cả lên.
“Thủy ƯƠng không có ở đây.” Bà Bạch gắp đầy thức ăn vào bát Thẩm Tương Tường, Giang Noãn Đông là con gái bà, Thẩm Tương Tường càng giống con trai bà, nhìn hai đứa trẻ cứ lạc trong mê cung tình yêu không tìm thấy lối, hai người mới nghĩ cách để họ tìm thấy nhau.
Không ở đây ư? Thế cô ấy còn nơi nào để đi?
Sau khi ăn xong, Bạch Tín Hùng gọi anh đến thư phòng, “Tương Tường, con lúc nào cũng là người thông minh tự tin, con cũng là người ở cùng Thủy Ương lâu nhất, thân cận nhất, đừng để chuyện lúc trước che mắt, Thủy Ương đã thay đổi suy nghĩ của chúng ta, con bé làm những thứ mình thích, tự tìm việc để làm, chẳng lẽ con chưa bao giờ nghĩ tới vì sao nó lại làm như vậy sao?
Hôm sau Thẩm Tương Tường không nhận được hộp cơm nào, chỉ nhận được một tấm hình.
Trong hình, Bạch Thủy Ương đứng ở trong vườn hoa một căn biệt thự, đang cầm bình nước tưới hoa, vui vẻ nhìn ống kính làm dấu tay chữ V, trên mặt là nụ cười rạng rỡ.
Sau tấm hình viết một hàng chữ, Xin chào, em là Giang Noãn Đông.
Đây là chỗ bây giờ cô ấy ở sao? Nhìn như là đã thấy ở đâu.
Giang Noãn Đông, cái tên quen quá, hình như nghe thấy ở đâu rồi.
Giang Noãn Đông, Giang Noãn Đông, Giang Noãn Đông… Không phải là cô gái bị Bạch Thủy Ương đâm chết trong tai nạn sao?
Con gấu bông rơi từ trên salon xuống gây sự chú ý của Thẩm Tương Tường.
Giang Noãn Đông là cô bé dẫn theo em trai.
Đứa trẻ qua đời trong bệnh viện là Giang Phán Xuân.
Vậy thì tất cả đã rõ ràng, cô không phải là Bạch Thủy Ương…
Hoang đường, thật hoang đường, nhưng anh thật sự vui vẻ, rất vui vẻ.
Là thế phải không? Anh có thể hiểu như vậy không?
Những nghi vẫn đầy một bụng khiến Thẩm Tương Tường kích động, lập tức chạy tới địa chỉ trong hình, đó là nhà anh, nơi anh đã từng sống bên bố mẹ, Bạch Tín Hùng giúp anh giữ lại căn nhà mà anh không dám đối mặt.
Giống như trong ảnh, vườn hoa hoang phế giờ đã tràn đầy sức sống.
Cửa chính hé mở, anh đẩy vào thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang bò trên mặt đất lau chùi, cô cột tóc đuổi ngựa, mặc tạp dề, và một bộ quần áo ở nhà đơn giản, giống như bao bà chủ bình thường trên đời này.
Nhìn thấy anh cô mỉm cười.
“Anh về rồi.” Giang Noãn Đông không kịp để khăn lau xuống, một sức mạnh đã ập đến.
Anh và cô cùng ngã lăn ra sàn, Thẩm Tương Tường chôn mặt giữa cổ cô run rầy.
Cô ôm lấy bờ vai anh, mặc cho toàn bộ sức nặng cơ thể anh đè lên người mình, thì thầm bên tai Thẩm Tương Tường:
“Anh nói em không nhớ gì hết không có tư cách yêu anh, cho nên em đã tìm lại quá khứ của mình, tìm về rồi em phát hiện ra em yêu anh hơn, anh nói em phải làm sao bây giờ?
Em chỉ có thể mặt dày bắt đầu theo đuổi anh, anh biết em không có sở trường gì, giỏi nhất là giặt giũ nấu cơm, cho nên chỉ biết không ngừng gửi ơm cho anh, nắm bắt dạ dày anh rồi nắm bắt anh, Thẩm Tương Tường, lần này anh không còn lý do gì đẩy em ra. Xin chào, em là Giang Noãn Đông, em yêu anh.”
Giang Noãn Đông cảm thấy cổ mình hơi ươn ướt, khóe mắt cô cũng ướt, người đàn ông này nhiều năm trước lúc gia đình cô náo loạn đã giúp cô, người này khiến cô muốn được ở gần đến già, hôm nay đang ở bên cô.
“Xin chào, anh là Thẩm Tương Tường, anh cũng yêu em.”