cho cô có một khe hở. Từ đầu đến chân bọn họ đều dán sát, anh giống như toàn bộ cơ thể đều cần tới cô, ôm cô, anh như vậy, làm cô có chút chua xót, có chút đau lòng.
Cô thật mềm, thật ấm áp, cảm giác ôm cô thật tốt đẹp khiến anh thở dài. Anh thích mái tóc mềm mại của cô dán lên gương mặt anh, gãi lấy cổ của anh, anh quen thuộc mùi hương của cô, còn có một chút hỗn hợp mùi sữa trẻ con, đây là hương vị của nhà sao? Anh tham lam hít lấy hơi thở của cô.
Cô cử động, muốn đẩy anh ra sao? Anh không muốn buông tay, cô ngẩng đầu lên, hình như muốn nói gì đó, nhưng chóp mũi lướt qua môi anh, anh hít một hơi thật sâu, môi của cô cách anh rất gần đem lại cảm giác mãnh liệt, kìm lòng không được hôn cô.
Cô lập tức tiếp nạp anh, môi lưỡi dịu dàng nghênh đón anh, chủ động trượt vào khuôn miệng anh, nụ hôn này không mang theo dục vọng, nhưng bao hàm tình cảm, anh cảm giác bị lạc, thân thể dần nóng lên. Hơi thở của bọn họ quấn quít, trở nên rối loạn, cô thở dốc, đầu ngón tay hơi lạnh trượt từ sau lưng anh đến trước ngực, leo lên sau cổ anh, anh thuận thế cúi xuống, cô ngọt ngào nóng bóng, khiến anh say mê. Nhiệt độ cơ thể anh tăng cao, khát vọng chạm vào da thịt của cô, áo ngủ đáng ghét ngăn giữa hai người, anh muốn xé nó... nhưng một âm thanh bất ngờ cắt đứt hành động của hai người.
“Mẹ...”
Hai người đồng thời cúi đầu, con trai chẳng biết lúc nào đã đến bên cạnh bọn họ, ngước mắt nhìn hai người.
Từ Lỵ Hoan chợt đẩy Lê Thượng Thần ra, lần này dùng sức quá mạnh, cả người anh ngã về phía sau, cả gáy anh đập vào khung cửa, một tiếng ‘rầm’ thật lớn.
Mà người mẹ không có lương tâm cũng không có chạy lại dìu, vội vàng ôm con, an ủi tâm can bảo bối. “Sao vậy? Lại gặp ác mộng hả?”
“Con nằm mơ thấy con chó cắn con...” Bé trai nức nở. “Con muốn ngủ với mẹ...”
“Được, được, được, ngủ với mẹ, không phải sợ, mẹ sẽ ngủ với con, ngoan nào.” Cô dụ dỗ con trai, ôm con về phòng ngủ chính.
Đầu đụng phải rất đau, Lê Thượng Thần chỉ có thể tự mình chữa trị, anh xoa xoa gáy, đi theo về nằm xuống giường, anh thấy cô lau nước mắt cho con trai, dụ dỗ con trai đi ngủ, vừa rồi thiếu chút nữa anh đã mất khống chế, anh có nên cảm thấy may mắn vì bị con trai ngăn cản?
Điều khiến cho anh kinh ngạc chính là, con trai đột ngiên lật người về phía anh, ôm lấy cánh tay anh.
“Quay sang một bên, con chó cắn con, rất đau đó,...” Từ Tử Kình mắt to nhìn anh, đòi anh an ủi.
Anh chưa từng dụ dỗ trẻ con, tay chân nhất thời luống cuống, suy nghĩ một chút chỉ có thể nói ra một câu anh tự cho là có hiệu quả. “A, đó là nằm mơ mà thôi, không phải là thật, cũng sẽ không đau.”
Con trai nghe vậy, ánh nước lập lòe, nước mắt cũng nhanh chóng lăn xuống, dáng vẻ một chút cũng không giống vừa được an ủi.
Con trai muốn khóc sao? Anh hốt hoảng. “Đừng, đừng sợ, chó đến, không phải vậy,... ba giúp con cắn nó.”
Cô phụt cười, dùng ánh mắt chế nhạo anh. Anh nói nhảm cái gì vậy?
Anh bối rối trừng cô, lúm đồng tiền của cô xinh như hoa, chỉ thị anh một tay vòng qua ôm con trai, anh vụng về làm theo, vỗ nhè nhẹ lên người con, con trai không khóc nữa, cũng không còn mở miệng, nhưng thân thể nhỏ nhắn dính chặt vào anh.
Anh ngạc nhiên, đây hoàn toàn là một cảm thụ mới, chơi đùa với con trai dĩ nhiên rất vui vẻ, nhưng gần gũi như thế, đứa trẻ tin tưởng và lệ thuộc vào anh, anh được cần đến như vậy, một loại xúc động khó tả lan tràn trong lồng ngực anh.
Một đôi tay non mềm, vòng ra phía sau anh từ phía đối diện, chạm nhẹ vào nơi bị đau sau gáy anh.
“Rất đau sao?” Sắc mặt cô tràn ngập quan tâm.
Anh ngắm nhìn cặp mắt cô, tròng mắt mĩ lệ , sáng chói như thủy tinh lại quan tâm dịu dàng của cô khiến anh ngây ngốc một hồi, không kịp khôi phục thần trí.
Đau?
Anh chỉ cảm thấy quá nhiều hạnh phúc, nhiều đến khiến anh khó thừa nhận, ở đâu ra đau?