àn thân cao thấp tất cả tế bào đều không đúng, anh chỉ cảm thấy ở trường đảo đối với em tốt hơn chỗ anh, còn nữa anh nghĩ em không muốn anh chạm vào em, không phải sao? Anh rất muốn đó! Nhưng lại sợ nếu như một ngày nào đó em gặp được người trong lòng, em không có biện pháp theo đuổi tình yêu chân chính, anh cũng không ti tiện nghĩ mang em trở thành công cụ phát tiết dục vọng..." Nói đến khúc sau, Tần Thương Hải trầm mặc. Mười năm hôn nhân, anh chỉ có thể tìm cho chính mình nhiêu đó lí do? "Chúng ta kết hôn quá sớm, anh cũng hiểu chúng ta bỏ qua nhiều giai đoạn, nhưng mà em hãy cho anh thêm một cơ hội, một lần thôi là tốt rồi!"
Thẩm tâm không biết nên trả lời anh như thế nào, "Tại sao đột nhiên..." Cô không rõ nha.
"Không phải đột nhiên, anh trong năm năm đều nghĩ đến chuyện này, chính là thời gian trước khi bị thương, anh bỗng nhiên nghĩ, lại cứ kéo dài, ai biết được lần sau anh còn có may mắn tỉnh lại?" Đương nhiên, đầu bị đụng mạnh, có lẽ là một chuyện tốt, suy nghĩ cũng sáng suốt hơn?
"Đừng nói lung tung."
"Anh cam đoan sẽ làm người chồng tốt....Không! Là một người chồng hoàn hảo!" Là người chồng siêu cấp tốt! Cố gắng đạt tới "Một nghìn lẻ một điều kiện trở thành chồng của Thẩm Tâm" mà năm đó anh soạn ra.
"Thật ra anh cũng rất tốt!"
"Không chỉ thế, anh sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh em, tuyệt đối không bỏ đi, còn có... Anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em." Đương nhiên cũng sẽ làm cho em thực hạnh phúc !
Thẩm Tâm vừa cười, cô không phát hiện, thật ra số lần cô cười đêm nay nhiều hơn ngày thường gấp vài lần. "Thật ra vài năm kia em vẫn rất hạnh phúc." Chỉ là có cô đơn thôi.
"Không phải cái loại này.... Khụ! Anh nói là hạnh phúc hơn trước kia gấp vạn lần." Anh bắt lấy tay cô, vừa cầm vừa hôn lòng bàn tay, "Được không? Tâm Tâm...."
"Cho em suy nghĩ vài ngày." Lòng lại bị đảo loạn, ngay cả điều mình muốn làm cô cũng không rõ lắm, bản thân là muốn mình vui vẻ nhiều một chút, hoặc xúc động nhiều một chút? Hy vọng nhiều năm như vậy luôn mất mát, nay cái gì cũng không cầu, lại ngược lại lên trước mắt cô. Anh có biết hay không, thật ra có anh làm bạn, đã là một giấc mộng. Cô không dám yêu cầu nhiều. Còn muốn? Tần Thương Hải tiếp tục tiến sát cô, quỳ gối giữa hai chân cô, Thẩm Tâm lập tức nổi lên một vầng hồng ngay má, Tần Thương Hải nhìn người trong lòng, giữa hai chân dâng lên một trận cuồng nhiệt xôn xao.
Trước kia anh nghĩ nhiều lắm, tình nguyện mình bị chết đuối vì nước miếng, bị dục hỏa đốt cháy, cũng muốn làm Liễu Hạ Huệ. Hiện tại anh quyết định không cần nghĩ! Vì nắm chặt người phụ nữ anh yêu, đương nhiên anh muốn ăn trước nói sau. Anh bò lên giường, lúc Thẩm Tâm không kịp phản ứng, anh hôn môi cô. Anh đê tiện, vô sỉ, nhưng anh cam tâm tình nguyện đê tiện vô sỉ! Anh leo lên giường, dễ dàng đem Thẩm Tâm ôm vào trong ngực, dùng nhiệt tình sở hữu cùng kỹ xảo hôn cô. Rõ ràng đã kết hôn mười năm, cô không có kinh nghiệm làm anh thương tiếc.
"Tâm Tâm, để cho anh yêu em, được không?" Yêu cả đời, anh tuyệt đối không rời đi.
Thẩm Tâm nhìn mặt anh gần trong gang tấc, anh có biết rằng thật ra đến giờ phút này, cô mới có thể nhìn anh rõ ràng? Cô lưu luyến bộ dáng anh! Mê mẩn mi anh, anh mắt của anh, mũi anh..... Thứ cô từng sở hữu bây giờ mới thấy rõ ràng tất cả. Cô không mở miệng, Tần Thương Hải cũng không khách khí, một tay sớm sờ ngược lên áo ngủ, càm giác nơi đẫy đà làm cho anh thở dài một trận, bụng dưới dục hỏa càng kịch liệt. Từng nghĩ đến năm đó tuổi còn nhỏ lông bông, giờ phút này mới biết cũng không phải là tự nhiên, anh vẫn đang nghĩ âu yếm toàn thân cô, hôn mỗi tấc thân thể cô. bàn tay anh xoa bóp nơi nở nang đẫy đà, nhẹ nhàng xoa bóp, không được quá nóng vội, làm tổn thương nhị hoa mềm mại.
Thẩm Tâm toàn thân ửng hồng, túc sắc khả cơm, ngay cả môi anh đào cũng giống như đang nặn ra mật ngọt, làm cho người ta muốn cắn một ngụm. Anh cũng tham lam xem bộ dáng đỏ bừng, một tay kia đã sớm cởi bọ quần áo của cô, tuy rằng áo ngủ là hình thức bảo thủ, nhưng bên trong không mặc gì, trong chốc lát thân thể trần trụi mềm mại đã lõa lồ trước mặt anh.
"Thương..." Cô đột nhiên hoàn hồn, nghĩ che lại.
"Hư, nhìn anh, ân?" Tần Thương Hải cởi áo, lộ ra cơ thể cường tráng trên thân, Thẩm Tâm cơ hồ chưa từng xem qua thân thể khỏa thân của anh - Anh đáng chết! Vẻn vẹn hai lần nhớ lại đều chỉ có cô giống như nô tì mặc cho anh đùa giỡn.
Tần Thương Hải thấy khuôn mặt cô nóng đỏ, đau lòng lại thương tâm, cầm tay nhỏ bé của cô dán trước ngực anh, cúi đầu bên tai cô khẽ hôn, nỉ non nói: "Từ nay về sau, là anh lấy lòng em, em có thể chạm vào anh, tùy tâm trạng en, được không?" Anh nói mỗi câu, liền hôn vành tai nhỏ ngon miệng.
"Em sẽ không....." Cô run run, da thịt tuyết trắng nổi lên từng dấu màu hồng.
"Từ từ sẽ đến." Một lần chỉ cần tiến bộ một chút, như vậy anh sẽ có càng nhiều thời gian thuyết phục cô.
Tần Thương Hải hai tay nâng niu đôi tuyết nhũ, chúng nó rất hoàn mỹ, hai gò tuyết trằng nở rộ hai đóa mai hồng, anh ngồi chồm hỗm, thong thả và kiên nhẫn matxa hai bên ngực cô. Xoa lấy! Mới bắt đầu đùa bỡn mà đã bắt đầu đứng thẳng, vương lên ngạo nghễ.
"Ừ..." Thẩm Tâm quỳ hai gối, chỉ có thể đỡ lấy hai bả vai dày rộng của Tần Thương Hải, cho đến khi anh đến gần, chóp mũi nhẹ nhàng chạm vào một bên ngực, hơi thở ấm áp thổi vào người cô vừa ngứa vừa thoải mái, nhịn không được khẽ cười, muốn tránh lại tránh không được.
Phản ứng của cô thật đáng yêu! Vì sao anh lại lãng phí thời gian mười năm? Vì sao anh chưa từng nghĩ tới cứ như vậy thật tâm yêu thương cô, làm cho cô hiểu được giữa nam nhân và nữ nhân có tình yêu, còn có quá trình đẹp như vậy? Ngực anh phát đau, quyết tâm từ nay về sau cho cô càng nhiều.
"Tâm Tâm, em đẹp như một nữ thần, em biết không?" Anh hôn hai bên ngực cô, giống như tín đồ thành kính thưởng thức nữ thần, tiếp theo mới ngậm một viên tròn trịa, hút một cách vội vàng, đầu lưỡi lại dịu dàng âu yếm.
Anh bắt đầu động thủ cởi quần nhỏ của cô, quần trắng tuột đến giữa đùi, hai tay anh nhịn không được xoa nơi mông mềm mại, một chút lại một chút, mới chậm rãi hướng tới nơi tư mật kia.
Anh thăm dò làm cho Thẩm Tâm thở gấp, không khống chế được run run. Nơi nhỏ kia vẫn mẫn cảm như cũ, anh dịu dàng ở nơi rừng rậm vuốt ve, mật yêu lập tức ướt đẫm tay anh.
"A....." Thẩm Tâm không nhịn được theo động tác tay anh vặn eo.
Luyến tiếc quá nhanh, lại khó có thể đè nén, cô luôn thỏa mãn cảm giác ưu việt của giống đực, làm cho người ta càng muốn yêu thương cô nhiều hơn, hoặc là khi dễ cô? Bất quá ít nhất không phải đêm nay, anh chậm rãi đưa một ngón tay thăm dò, môi và lưỡi không ngừng trêu chọc nơi đầu ngực nhạy cảm.
Thẩn Tân chỉ có thể ôm bờ vai anh, giống như con mèo nhỏ nức nở, "Thương...... cho em....."
"Em quá chật, hiện tại anh đi vào em sẽ không chịu nổi.." Anh hôn cô, lại đem cô ôm vào lòng, làm cho cô ngồi trong ngực anh, cái mông đặt trên vật nam tính đang trướng đau, "Lập tức dễ chịu, ân?" Anh cởi đi quần nhỏ của cô, làm cho hai chân mở rộng ra, đầu gối chân phải thậm chí tựa vào đầu gối anh, chân trái bị tay anh gạt bung ra, mà cô dựa vào anh, mặc cho tay phải anh đùa giỡn nơi tư mật.
"Tâm Tâm...." Anh càng không ngừng kêu cô, nhẹ nhàng lật thân thể cô, cúi đầu tiếp tục hôn đầu vú ẩm ướt đỏ tươi, ngón tay thứ hai cũng chen vào.
Thẩm Tâm nức nở, không thể nhẫn nại thêm được nữa.
"Thương......" Cô bất lực vặn vẹo cái mông, không khác gì đang tra tấn người đàn ông kia.
"Trời ạ.... Em sẽ giết anh....." Tần Thương Hải gần như là run run ngăn nơi quần nhỏ, "Nhịn thêm một chút nữa, được không? Anh sợ làm em bị thương...." Anh tiếp tục đưa ngón tay thứ ba vào trêu đùa nơi tư mật,
"Em không sợ..... Anh cho em đi......" Cô bất chấp tất cả, lớn mật yêu cầu, "Đoạt lấy em, em muốn tàn bộ......" Cô bắt đầu nức nở, hai chân gần như mất đi khí lực. Nước mắt Thẩm Tâm rơi ra làm ta đi tia lý trí cuối cùng. Tần Thương Hải gầm nhẹ một tiếng, ôm lấy cô, đem cột lửa dâng trào chống đỡ nơi hoa huyệt, tếp theo là mạnh mẽ hung hăng đâm xuyên qua.
"A................." trong ngáy mắt cô đạt đến cao trào.
Vật nam tính của Tần Thương Hải vẫn đang táo bạo rống giận.
"Trời ạ............. Em thật sự quá nhanh........." Anh sắp điên rồi, không cách nào tư quyết lại thẳng tiến rồi rút ra, càng lúc càng nhanh, động tác càng ngày càng mãnh liệt, hoa huyệt chật chội mềm mại bào nuốt anh, buộc anh điên cuồng.
"Uhm................" Cuồng dã luật động, làm cho hoa huyệt đã đạt cao trào một lần lại run rẩy, một luồng sóng khoái cảm lại bắt đầu đánh về phía cô.
"Ừ.......Thương........." Cọ âu yếm ôm lấy người đàn ông, không còn cận lực che giấu tình yêu chưa bào giờ giảm,
"Yêu anh.......... Toàn bộ cho anh............" Cô cố gắng, lấy khát vọng nóng bỏng đáp lại anh.
Lời yêu của cô làm ngực anh đau đớn, giống như nhớ tới mười năm trước bọn họ nên có một đêm tân hôn triền miên ngọt ngào.
Cô luôn cho anh hết thảy, mà anh ở đâu? Những năm ấy anh cho cô được gì?
"Chúng ta cùng nhau, lần này. . . . . . Chúng ta cùng nhau. . . . . ." Cao trào tiến đến một khắc kia, anh hôn cô.
Sau này, anh sẽ cho cô tất cả những gì anh có, toàn bộ, hết thảy.............
"Bảo bối nhà mình thật là có tấm lòng từ bi." Ở trên bàn ăn bữa sáng, Leo hừ lạnh, đối với cái người đang chuẩn bị bữa sáng món "Nam dong" nói: "Ta đây nghĩ ai đó nên biết, tha thứ không phải là nhận, cho nên bây giờ ai đó đang ở nhà hai vợ chồng ta là người ngoài nha." Dứt lời, một hơi ăn hết "nam dong" vừa bưng lên trên bàn. Này, lão già đã đủ chưa? Anh phải làm cho Tâm Tâm và mẹ vợ ăn sao?
"Ai là vợ ông hả? Đừng kêu loạn nha." Vừa ăn bữa sáng vừa xem báo, Thẩm Tình đưa mắt liếc Leo một cái, người nào đó đang mang khí thế ác bá nháy mắt sợ hãi lấy lòng Từ Hi Thái Hậu.
"Tình Tình, không phải đêm qua em kêu anh......"
"Câm miệng."
Tần Thương Hải tức thời quay đầu đi, kìm nén ý cười.
Thật là! Mẹ vợ đỏ mặt! Khó trách tối hôm qua anh cùng Tâm Tâm ôm nhau ngủ đến bình minh, thì ra ôn lại chuyện cũ không chỉ có hai người trẻ tuổi bọn họ! Là nói lão già và mẹ vợ hai người cộng lại cũng trên trăm tuổi! "Công cụ" sẽ còn sử dụng được sao? Phốc phốc phốc. . . . . . Không thể cười không thể cười!
Bên kia bàn ăn, Thẩm Tâm hiển nhiên tinh thần không tốt lắm.
"Bảo bối, làm sao vậy?" Leo tinh mắt chú ý tới, "Có phải đêm qua ngủ không ngon không?" Dứt lời, ngoại tinh nhân ánh mắt sắc bén giống như giết người quét về phía Tần Thương Hải: "Ngươi tên chết tiệt này dám làm gì bảo bối nhà ta?"
Thẩm Tâm vội vàng ngồi thẳng dậy, "Không có nha, con ngủ rất ngon." Từ trước đến nay cô không biết nói dối, lỗ tai và cổ đều đỏ lên, làm sao có thể thoát khỏi ánh mắt của Leo?
"Không có?" Trong kẽ răng anh nặn ra câu này, bộp, vỗ bàn một tiếng đứng lên, "Ngươi.........."
"Ngồi xuống." Thẩm Tình nhẹ giọng nói.
Phanh. Thiên vương Rock n Roll không cam lòng dính mông vào ghế, chỉ có thể trừng mắt to nhỏ cùng Tần Thương Hải.
"Thương Hải, con theo ta lên lầu," Thẩm Tình buông báo và dao nĩa, "Ta có lời muốn nói với con."
"Mẹ vợ ăn no rồi sao?" Anh lập tức ân cần đứng lên giúp một tay dịch chuyển cái ghế, cử chỉ này đương nhiên thu được hai quả cầu rực lửa từ Leo tiên sinh.
Két! Lão tử ta dùng niệm lực đánh chết mi! Đạp chết mi! Trừng chết mi!
"Ăn no rồi! Tay nghề của con quả không tồi."
Ha ha ha ha. . . . . . Tần Thương Hải nhìn về phía lão già bị bỏ